Học Viện Blue Sun

Chương 12: Lưu Hoàng Lam, anh chính thức theo đuổi em



Một hồi sau , Thiên cảm ơn nó:

- Cảm ơn em rất nhiều Lam

- Không có gì đâu ạk- Nó mỉm cười nhẹ

Nụ cười đo của nó làm Thiên cảm thấy nhớ 1 cô gái ,Thiên thở ra rồi tiếp tục ngắm những ánh sao đang nhấp nháy trên bầu trời đêm , gió nhè nhẹ thổi làm cho những ngọn cỏ cũng đung đưa theo , khung cảnh bây giờ vô cùng đẹp và lãng mạn chỉ có thể tả bằng một từ " Wonderful" , bỗng Thiên cất tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh :

- Em thực sự rất giống cô ấy -Thiên điềm tĩnh nói

-Cô ấy là ai vậy ? - Nó tròn mắt nhìn Thiên với một ngàn dấu chấm hỏi

- À cô ấy là người anh yêu thầm từ 4 năm trước thôi , em không cần bận tâm lắm đâu!

Nó không biết nói gì hơn , một hồi im lặng , Thiên lại một lần nữa phá tan bầu không khí im lặng

- Em có thể hát cho anh nghe không

- Nhưng mà em hát không được hay lắm ... - Nó ngại ngùng nói

- Không sao đâu , chỉ cần em hát anh nghe là được thôi

- Dạ , nhưng .... giờ em biết hát bài gì đâu anh - Nó gãi đầu

-Em thích bài gì nhất nói anh nghe nào nhóc

- Em ák , em thích bài Yêu Một Người Có Lẽ ạk

- Vậy thì em hát bài đó đi

- Vậy không đó

- Được hết mà - Thiên cười và xoa đầu nó

Nó bắt đầu cất tiếng hát lên


Bài Hát: Yêu Một Người Có Lẽ

Ca sĩ: Miu Lê ft. Lou Hoàng



Giả vờ như tất cả mọi thứ

Chưa xảy ra với anh

Lập lờ những thứ

Ngay trước mắt

Anh chẳng cần so sánh

Nụ cười khi ấy

Giờ đã khác

Trôi về nơi rất xa

Ánh mắt cũng thật lạ

Nhìn thật khác

Với những ngày qua



Tiếng nói yêu anh

Yêu anh buông lơi

Không tồn tại nơi đây

Ký ức bên em bên em

Chơi vơi trôi dần xa nơi đây

Điều gì đến

Rồi sẽ đến

Rồi sẽ đến

Trái tim em giờ đây

đang quan tâm về một ai khác



Nước mắt còn rơi mãi

Chẳng nhòa đi vết son

Giá như một cơn gió

Cuốn trôi đi bóng hình đó

Và có khi chẳng thể

Biết rằng là

Nơi phía sau vẫn luôn có anh

Vẫn luôn có anh

âm thầm đứng gượng cười



Yêu một người có lẽ

Chỉ cần cho hết đi

Ngắm nụ cười hạnh phúc

Vô tư không sầu bi

Trái tim chẳng thể

Giữ lý trí

Kết thúc đi những giấc mơ

Người cố chấp

Luôn là anh

Luôn là anh

Vẫn luôn là anh



Khoảng cách giờ đây

đang lớn dần thêm

Từ nay chẳng có ngày mai

Chẳng trách giờ đây

Em đã vội quên

Say đắm nơi ấy cùng ai

Cố nuối tiếc

Cũng chẳng được gì

Cố níu kéo

Cũng chẳng được gì

Anh là anh

Em vẫn là em

Nhưng không là của nhau nữa rồi



Vậy đi từ nay

Chẳng có hồi âm

Chẳng còn lời nào cho nhau



Thôi bận tâm

Anh không cần đâu

Giọt lệ này tự mình anh lau

Đừng nên cố níu giữ

Nhớ nhung mệt nhoài

Đã quá trễ

để quay trở lại

Trái tim em

Giờ đang nhớ ai



Nước mắt còn rơi mãi

Chẳng nhòa đi vết son

Giá như một cơn gió

Cuốn trôi đi bóng hình đó

Và có khi chẳng thể

Biết rằng là

Nơi phía sau vẫn luôn có anh

Vẫn luôn có anh

âm thầm đứng gượng cười



Yêu một người có lẽ

Chỉ cần cho hết đi

Ngắm nụ cười hạnh phúc

Vô tư không sầu bi

Trái tim chẳng thể

Giữ lý trí

Kết thúc đi những giấc mơ

Người cố chấp

Luôn là anh

Luôn là anh

Vẫn luôn là anh



Giờ mai

Trôi nhoà đi vết son

Yêu một người có lẽ

Là cho hết đi



Nước mắt còn rơi mãi

Chẳng nhòa đi vết son

Giá như một cơn gió

Cuốn trôi đi bóng hình đó

Và có khi chẳng thể

Biết rằng là

Nơi phía sau vẫn luôn có anh

Vẫn luôn có anh

âm thầm đứng gượng cười



Yêu một người có lẽ

Chỉ cần cho hết đi

Ngắm nụ cười hạnh phúc

Vô tư không sầu bi

Trái tim chẳng thể

Giữ lý trí

Kết thúc đi những giấc mơ

Người cố chấp

Luôn là anh

Luôn là anh

Vẫn luôn là anh

Nước mắt còn rơi mãi

Chẳng nhòa đi vết son

Giá như một cơn gió

Cuốn trôi đi bóng hình đó

Và có khi chẳng thể

Biết rằng là

Nơi phía sau vẫn luôn có anh

Vẫn luôn có anh

âm thầm đứng gượng cười



Yêu một người có lẽ

Chỉ cần cho hết đi

Ngắm nụ cười hạnh phúc

Vô tư không sầu bi

Trái tim chẳng thể

Giữ lý trí

Kết thúc đi những giấc mơ

Người cố chấp

Luôn là anh

Luôn là anh

Vẫn luôn là anh

Mưa rơi mãi

Trôi nhẹ đi vết son



Yêu một người có lẽ

Là cho hết đi...


Nó cất tiếng hát du dương làm Thiên như đang hòa vào dòng nhạc , khi nó hát xong thì Thiên nói

- Em thật sự hát rất hay đó nhóc ạk - Thiên xoa đầu nó

-Cảm ơn anh nha - Nó giả vờ khiêm tốn , nhưng thật ra nở cả lỗ mũi đấy

- Thôi ta về thôi tối rồi - Thiên nhéo mũi nó

- Aaaa... , anh làm hư cái mũi của em rồi bắt đền anh nhá

-Muốn bắt đền thế nào đây hả nhóc- Thiên cười

-Em không biết nhá bắt đền

- Hay là ...- Thiên kề mặt sát nó

- Hay là sao ...- Nó nói với giọng sợ hãi

- Hay để anh nhéo cái nữa coi như bù ha - Thiên nhéo mũi nó lần nữa rồi xoa đầu nó

Nó xoa mũi và dậm chân xuống đất một cách hậm hực

- Không về sao , định đứng đó tới mai sao

Nó chạy vào cùng Thiên vào xe

~~ Về đến nhà ~~

Nó mở cửa xe định đi vào thì Thiên nắm tay nó lại nói

-Lưu Hoàng Lam , tôi Vũ Thiên sẽ chính thức theo đuổi em.

Nó ngỡ ngàng với câu nói của Thiên , Thiên buông tay nó ra , rồi đóng cửa xe lại , để nó với nùi sự ngỡ ngàng đổ lên đầu nó , nó gãi gãi đầu chả hỉu gì , nó nhúng vai đành chịu và bước vào nhà ...





HẾT CHƯƠNG 12

Xin lỗi vì dạo này tác giả ko đăng thường xuyên cho đọc giả đc , vì có 1 số lí do nên t/g ngưng , t/ g hứa sẽ cố gắng đăng thường xuyên cho các tác giả đọc . Một lần nữa tác giả chân thành xin lỗi


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.