Học Viện "Gold Rainbow"

Chương 65: Gia đình của minh



Te he! Chap mới đây nè! Đọc thôi nào!

Minh chống cằm thở dài, nói với cô:

_Em hãy nghe cho rõ ràng nha! - Minh

_D... dạ! - Anna bị Minh làm giật mình

_Đây là mẹ anh. Hồi nhỏ bà ấy rất yêu thương, che chở cho anh, tự mình hứng chịu những cái đánh đập, chửi mắng của ba anh - Minh nâng niu tấm hình rồi đưa cho Anna

Cô cầm nhìn xem. Trong hình là 1 thiếu nữ có mái tóc vàng óng ánh, phần đuôi được uốn cong xoã dài ngang lưng, để mái xéo, đeo 1 cái băng đô trắng đính ngọc trai. Khuôn mặt cười tươi rạng rỡ, đôi mắt biết nói màu vàng cam như của Minh, sống mũi cao tự nhiên, đôi môi hồng xinh xắn. Bà ấy mặc 1 chiếc đầm công chúa màu hồng kim tuyến, phía sau lưng, phần eo được đính 1 cái nơ bản to cùng màu, dài chạm đất. Tay đeo găng ren trong suốt, 1 bên cầm cây quạt lông vũ trắng muốt. Do đầm quá dài che mất đôi giày nên Anna không nhìn được. Khung cảnh đằng sau là cái cây cổ thụ lâu năm, những chiếc lá xanh rì khẽ đung đưa, và mẹ Minh đang đứng dưới bóng râm của cây. Cô thắc mắc:

_Mẹ của anh bao nhiêu tuổi vậy? - Anna

_Lúc sinh anh ra thì bà ấy được 20 tuổi - Minh

_Quao, trẻ thế! - Anna bất ngờ

_Mẹ anh là tiểu thư của gia đình giàu có, bị bắt gả cho ba anh. Khi anh lên 6, bà ấy qua đời - Minh khẽ nhắm mắt lại

Anna nghe xong liền ngạc nhiên, mẹ anh ấy mất rồi sao? Thật tình, mình đúng là ngu quá, tự nhiên hỏi chi không biết nữa! Cô tự cốc vào đầu mình rồi nhìn Minh, cậu ấy vẫn nhắm mắt. Sao vậy ta? Minh đang nhớ lại lúc mình còn nhỏ.

~~~Mười mấy năm trước~~~

Minh cùng mẹ cậu ngồi dưới tán cây cổ thụ cười đùa vui vẻ, bỗng nhiên cậu hỏi:

_Mẹ ơi, ba có yêu mẹ không? - Minh nhìn mẹ cậu với ánh mắt tò mò

Bà ấy ngưng cười 1 lúc rồi nói với Minh, nhưng hình như nét mặt hơi đượm buồn:

_Có chứ, ba rất yêu thương 2 mẹ con mình đấy! - bà ấy vuốt má Minh

_Vậy sao ba lại đánh mẹ? - Minh ngây thơ

_... - mẹ cậu im lặng 1 hồi

Có tiếng chân bước lại gần, Minh nhìn lên, đó chính là ba cậu, đang chỉa ánh mắt giận dữ vào mẹ cậu. Tay siết chặt lại ông nói với bà ấy:

_Vào đây nói chuyện, còn con ngồi đây! - ba cậu kéo bà ấy vào phòng mình

Chỉ còn mình cậu ngồi đó không hiểu gì hết, nhưng con nít hay tò mò mà, liền lén lút đi tới trước cửa phòng làm việc của ông, áp sát tai vào nghe

_Cô dám nói cho nó nghe hả? Tôi đã nói là cấm rồi mà, sao lì quá vậy? - ông hét to

_Em xin lỗi, đây là lỗi tại em, anh đừng la Minh, la em được rồi! - mẹ cậu đau khổ nói

_Thì đó là lỗi của cô mà! Còn đây là hình phạt! - ông giựt tóc bà

_Á! - mẹ cậu khóc

_Ba không được đánh mẹ! - Minh chạy vào kéo tay ông ra

Ba và mẹ cậu đều nhìn cậu, ngỡ ngàng. Ông vỗ tay 2 cái, liền có 1 cô người hầu chạy vào, bế Minh đi ra. Nhưng cậu không chịu, vùng vẫy liên hồi, la lối om sòm cả lên. Lôi mãi mới chịu ra ngoài, ba cậu thở phào rồi quát tiếp:

_Cô kêu nó vào? - ba cậu giận dữ

_E... em không có! - mẹ cậu ôm đầu vì đau

_Còn dám chối hả? - ông tát vào mặt bà mấy cái

Lúc tát thì tay ông vô tình chạm vào cái lọ thủy tinh trên bàn làm nó văng ra, bay vào đầu của bà. "Xoảng", nhìn mẹ cậu nằm dưới đất, đầu chảy máu mà ba cậu lại chẳng quan tâm, chỉ gọi người hầu vào đưa đi cấp cứu cho đúng nghĩa làm chồng rồi về phòng ngủ. Nhưng không may, bà ấy đã ra đi mãi mãi. Minh thì hầu như tối nào cũng mơ thấy cảnh ông đánh đập bà, rồi hình ảnh ngôi mộ của mẹ mình hiện ra, ám ảnh đến tận bây giờ. Thế là cậu quyết tâm trả thù cho mẹ bằng cách làm việc cho ba cậu, rồi chờ đến thời cơ đâm sau lưng 1 nhát chí mạng.

~~~Hết rồi mấy chế, không có gì xem nữa đâu!~~~

Minh mở mắt ra thì thấy cô nhìn chăm chăm vào mình với ánh mắt hối lỗi, nói:

_Em xin lỗi! - Anna

_Thôi, em đừng xin lỗi anh nữa, anh cạn kiệt lỗi rồi, không còn để em xin thêm đâu nhá! - Minh giỡn

_Vậy anh xin lỗi của em đi, em dư lắm, để bù lại! Hihi! - Anna cũng đùa theo

Cả 2 nói chuyện gần trưa mới chia tay nhau về nhà.

~~~Biệt thự Chocolate~~~

Cô vừa vào phòng khách thì Sandy với Sunny bay ra cười hớn hở nói:

_Sao rồi! - Sandy

_M... à cậu với Phong đã làm gì, kể hết nghe coi! - Sunny mặt gian

_Là sao? - Anna đực mặt ra

_Gì? Vậy là m... í lộn nữa, cậu có nói là hôm nay hẹn với Phong mà! - Sandy (Tg: 2 chị vẫn chưa quen cách xưng hô mới nhể?)

_Ấy chết, tui quên rồi! - Anna hốt hoảng chạy đi

Vừa chạy vừa lầm bầm: "Phong à, chờ Như!". Mồ hôi đã bắt đầu xuất hiện trên trán cô, nhưng chị ấy chẳng thèm ngó tới mà vẫn chạy tiếp, ánh mắt lo sợ chuyện gì đó xảy ra.

Ahihi - câu cười thông dụng, mình vẫn thích hồi hộp hơn! Vậy thôi! Hãy đón xem chap sau nhé!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.