Hội Trưởng Hội Kỉ Luật Băng Giá Và Cô Nhóc Otaku

Chương 23: Vì bản thân một lần



Thiên Vũ gọi nhiều cuộc cho Giang Thiên nhưng đáp lại là giọng nói ngọt ngào của cô tổng đài .Thiên Vũ gọi sang số điện thoại bàn ,sau một loạt tiếng bíp kéo dài ,giọng nói già nua của ông quản gia đáp lại .Thiên Vũ gấp gáp hỏi :

- Giang Thiên đâu rồi ?

- .....

Ngọc Uyển gõ cửa gọi :

- Thiên Vũ !Xuống ăn sáng thôi !Thiên Vũ !

Nhưng không có tiếng trả lời ,Ngọc Uyển áp tai vào cửa .Bên trong hoàn toàn im ắng .Cô thầm nghĩ có lẽ Thiên Vũ đang ngủ .Lúc cô định rời đi thì nghe tiếng vật gì rơi xuống .Ngọc Uyển lo lắng mở cửa hỏi :

- Cậu sao vậy ?Thiên Vũ...

Đập vào mắt cô là hình ảnh Thiên Vũ ngồi đờ đẫn trên giường .Trên sàn ,chiếc điện thoại nằm đó ,có tiếng nói của ông quản gia .

- Vũ ...- Ngọc Uyển từ từ bước lại gần .

Trong đầu Thiên Vũ lúc này câu nói của ông quản gia vang lên ." Giang Thiên thiếu gia rời nhà từ sớm để vào kí túc xá để thiếu gia về nhà .Giang Thiên thiếu gia nói khi thiếu gia ở nhà thì sẽ không về nên mong thiếu gia nhanh chóng về nhà .Giang Thiên thiếu gia thật sự rất lo lắng cho người .Nhưng hình như Giang Thiên thiếu gia cũng không ở kí túc xá .Tôi đã cho người điều tra nhưng vẫn chưa có tin tức gì ..."

Thiên Vũ xiết chặt tay nghiến răng nói :

- Tên ngốc đó !Tưởng làm như thế thì mình sẽ về nhà sao ?Đồ ngốc !

Thiên Vũ vội bước xuống giường khoác áo khoác rồi nói với Ngọc Uyển :

- Tớ về nhà đây !Cậu không cần lo .

- Tớ đi cùng cậu !- Ngọc Uyển nói .

- Không cần đâu !Tớ tự về được !- Thiên Vũ nhặt điện thoại lên rồi chạy vội đi .

Thiên Vũ vừa chạy vừa gọi cho Kiến Hàm .

- Giúp tôi tìm Giang Thiên .

Cùng lúc này .Lam Thanh đeo balo vừa đi vừa gặm bánh mì đến trạm xe buýt .Hôm nay nó sẽ đến thăm ông nó .Tận hưởng những ngày nghỉ còn lại cùng với thiên nhiên .Gần đến nơi nó lại bắt gặp một người quen thuộc .Người con trai mặc áo sơ mi trắng với quần jean đen ,đôi giày bata đen nốt ,mái tóc đỏ nổi bật ,khuôn mặt đẹp trai có chút ảm đạm ,ngồi trên hàng ghế chờ ,một tay buông thõng đặt trên đầu gối ,một tay cầm lon nước .Mặc kệ bao nhiêu người đi ngang qua nhìn chằm chằm ,mặc kệ bao nhiêu cô gái nhìn mình với ánh mặt trái tim ,chàng trai ấy vẫn hướng ánh mắt nhìn đằng trước ,dường như là nhìn vào một khoảng không vô định nào đó ,dường như rất cô đơn .Lam Thanh ăn nốt rồi đến bên chàng trai đó vỗ vai một cái nói :

- Sao lại ở đây ?

- Lam Thanh !- Giang Thiên bất ngờ trước sự xuất hiện trước sự xuất hiện của nó .

- Cậu có vẻ không ổn !Tôi đến gần mà cũng không phát giác ra .- Lam Thanh ngồi xuống cạnh cậu .

- Đang suy nghĩ chút chuyện thôi !- Giang Thiên hơi cúi đầu nói ,lắc lắc lon nước trên tay .

- Nhưng sao cậu lại ngồi ở đây ?- Lam Thanh hỏi lại .

- Tôi đi bụi .Nhưng lại không biết nên đi đâu đây !- Giang Thiên ngã người ra sau dựa vào ghế .

Lam Thanh nhìn cậu .Đi bụi sao ?Chẳng lẽ thật sự cậu ta vì Thiên Vũ mà rời đi sao ?

- Sao không đến kí túc xá ?Đó là lãnh địa của cậu còn gì ?

- Nơi đó sao ?Đến đó chẳng lẽ suốt ngày nhốt mình trong phòng với lại không còn ai ở đó nữa .Chán lắm !- Giang Thiên nói .Với lại cậu muốn đi nơi nào xa thành phố này một chút .Lúc này cậu muốn tìm một nơi mà bản thân có thể là chính mình ,làm những điều mà bản thân muốn .Không phải nhớ đến quá khứ ,lo lắng cho tương lai ,bận tâm về người khác .Cậu không muốn bản thân phải nghĩ ngợi gì nữa ,thoải mái mà tận hưởng .Nhưng nên đến nơi nào đây ?Cậu thật sự không biết .

Xe buýt cuối cùng cũng đến .Những người khác bắt đầu lên xe .Lam Thanh đứng bật dậy hỏi :

- Cậu có đem theo quần áo chứ ?

- Có vài bộ .- Giang Thiên đáp .

- Vậy là được rồi !Đi thôi !- Lam Thanh kéo tay Giang Thiên hướng cửa xe buýt đi tới .

- Đi đâu ?

- Không thể lãng phí mấy ngày nghỉ được ,phải đi chơi chứ !- Lam Thanh cười nói rồi kéo cậu lên xe .

Giang Thiên ngây ngốc bị kéo đi .Đến khi yên vị trên xe cậu mới tự hỏi mình đang làm gì thế này ?Nhưng khi nhìn Lam Thanh ngồi bên cười vui vẻ ,Giang Thiên nhắm mắt nghĩ ,đến đâu thì đến vậy .

Chiếc xe chạy hơn hai tiếng đồng hồ ra khỏi thành phố .Trên xe chỉ còn lác đác vài người .Cảnh sắc bên ngoài đã thay thế bằng những cánh đồng cỏ xanh mơn mởn ,chỉ còn vài căn nhà nhỏ nằm thưa thớt .Hàng cây xanh ven đường chạy dọc thẳng tắp .Giang Thiên lần đầu tiên nhìn thấy những cảnh tượng này không khỏi mê mẩn ngắm nhìn trong khi người bên cạnh đã sớm lăn ra ngủ ngon lành ,đầu tự nhiên dựa vào vai cậu lẩm bẩm :

- Tiến lên ... Tenma* cố gắng lên...Mao-chan** kawaii...

* nhân vật trong The Lost Canvas

** nhân vật trong Chibi Devil

Chiếc xe dừng lại ,tiếng bác tài hô lớn :

- Đến trạm cuối rồi !

- Đến rồi sao ?- Lam Thanh dụi dụi mắt tỉnh dậy .

Giang Thiên nhìn quanh ,ngoài căn nhà gỗ trên đồi thỉ không nhìn thấy căn nhà nào hết .Cậu huých tay Lam Thanh hỏi :

- Chúng ta đi đâu bây giờ ?

- Hả ?À chúng ta cuốc bộ một khoảng nữa sẽ vào thị trấn .Đi thôi !- Lam Thanh xốc balo nó .

- Vào thị trấn ?Rốt cuộc thì chúng ta đi đâu ?- Giang Thiên thắc mắc .Lúc lên xe cậu đã muốn hỏi nhưng mà nó lại ngủ mất .

- Nhà ông tôi .Có dịp nghỉ ngoài ở nhà thì tôi thường đến nhà ông .Chủ yếu là tránh khỏi nanh vuốt sư tử của mẹ tôi thôi !- Lam Thanh nhe răng cười .- Nhưng mà ở đây có nhiều điều thú vị lắm .Anh chắc chắn sẽ thích .

Hai người đi bộ mất mười lăm phút mới tới nơi .Một vài đứa trẻ chơi gần đấy thấy Lam Thanh liền reo lên :

- A !Chị Lam Thanh 1

- Chào mấy em .Nhưng mà lần này chị không có quà đâu !- Lam Thanh nháy mắt nói .

Mấy đứa trẻ liền trưng ra vẻ mặt thất vọng :

- Hể ?

- Ông chị có ở nhà không ?

- Có ạ !Sáng giờ không biết ông làm gì mà đóng cửa nhà kín mít .Rất thần bí !- Một cậu nhóc nói .

- Ya .Cảm ơn nhiều !- Lam Thanh vẫy tay nói rồi bước đi .

Giang Thiên vừa đi vừa nhìn quanh .Những căn nhà khang trang nhỏ nhắn ,có vài căn trong chút cổ .Giang Thiên cũng nhận ra một điều là Lam Thanh rất được yêu quý ,ai gặp nó cũng tươi cười chào hỏi .Nhưng mà ánh mắt họ nhìn cậu sao có điểm quỷ dị .

- Cậu sao vậy ?- Lam Thanh hỏi khi thấy Giang Thiên nhíu mày .

- Không có gì !

Hai người tiếp tục đi dọc một con sông ,qua một cây cầu rồi đi dọc con đường đất nhỏ hẹp đến một căn nhà gỗ ,có cái cổng rất độc đáo .Hừm theo Giang thiên thấy có chút quái quái .Miêu tả sao nhỉ ?Hai bên cổng là hai thanh kiếm lớn được khắc rất đẹp .Nó có thể là một tuyệt tác nếu không kèm theo hình ảnh một bầy sóc gỗ bám trên đấy ,đặc biệt hơn tấm biển treo ở trên lủng lẳng như sắp rớt có biểu tượng đầu lâu đội nón .(giống biểu tượng trên lá cờ của băng hải tặc mũ rơm trong One Piece ) .Hàng rào là những chú khỉ gỗ nắm tay nhau .Lần đầu tiên trong suốt mười bảy năm cậu thấy một cổng nhà được thiết kế như vậy .Lam Thanh từ bên ngoài đã lớn tiếng hét lên :

- Ông ơi !Đứa cháu yêu quý của ông về rồi nè !Ông ơi !- Lam Thanh vừa đẩy cổng vào vừa hét gọi lớn .

- Có cần hét lớn vậy không ?Ông cậu bị lãng tai hả ?- Giang Thiên bịt hai tai bước theo .

Vèo .Cửa nhà chợt mở ra ,một vật gì đó bay thẳng đến Giang Thiên kèm theo giọng nói khàn khàn của người già nhưng lại đầy uy lực :

- Dám nói ông đây lãng tai hả ?

Giang Thiên bất ngờ chỉ kịp lách sang một bên ,bị sượt qua cánh tay .Khi nhận ra cái thứ ném tới mình là gì Giang Thiên không khỏi cám thấy may mắn .Một cái đục có cán làm bằng gỗ ,lưỡi sắc bén sáng bóng cắm xuống đất .Lam Thanh ở bên vỗ tay nói ;

- Rất tuyệt !

Giang Thiên hung hăng nhìn Lam Thanh ,cậu xém nữa bị ám sát mà nó còn ở bên vỗ tay .Có tính người ghê .

- Cháu chưa vào nhà đã nghe thấy tiếng hét đinh tai nhức óc rồi .Ông suýt chút nữa là làm hỏng tuyệt tác để đời của mình .- Một ông lão thân hình hơi gầy ,nhưng làn da màu đồng khỏe khoắn ,mái tóc bạc dài ngang vai hơi rối ,chòm râu cằm trắng xóa dài rậm che phần cổ ,đôi mắt lại sáng kì lạ .Chiếc áo thun trắng trên người ướt đẫm mồ hôi ,xem ra ông đã làm việc vất vả .

- Tuyệt tác ?Ông lại làm gì nữa vậy ?- Lam Thanh tò mò hỏi .

- Ha ha .Đây sẽ là tác phẩm để đời của ta !- Ông Trần vuốt chòm râu ,cười sảng khoái .Rồi ông nhìn sang Giang Thiên .- Thằng nhóc vô lễ này là bạn cháu sao ?

Vô lễ ?Một cái búa như đập thẳng vào đầu Giang Thiên .Chưa từng ai nói cậu như vậy .Giang Thiên khẳng định trên đời này không có ông cháu nào giống nhau như thế .

Lam Thanh nhìn vẻ mặt méo mó của Giang Thiên nén cười dõng dạc nói :

- Vâng !Thằng nhóc vô lễ này là bạn của cháu !

- Trần Lam Thanh !Cô chết chắc rồi !- Giang Thiên hung ác nhìn Lam Thanh ,lửa giận bốc lớn .

- Á !Ông ơi cứu cháu !- Lam Thanh và Giang Thiên chạy vòng trong sân .

- Ai .Tuổi trẻ thật năng động !- Ông Trần vuốt chòm râu ,tay còn lại đặt chỗ thắt lưng thản nhiên bước vào nhà .Ngẩng đầu nhìn lên hồi tưởng một thời tuổi trẻ oanh liệt của mình .

Cả hai thở hồng hộc ngồi trước hiên nhà .Ông Trần từ trong nhà gọi :

- Hai đứa chơi xong rồi vào đây !

- Vâng !- Đáp một cách yếu ớt .

Nhà ông Lam Thanh rất đơn sơ .Phòng tiếp khách chỉ đơn giản với bàn gỗ và bốn chiếc ghế trông cũ kĩ ,một bàn thờ đặt sát vách tường bên phải khá sát cửa sổ .Điều khiên Giang Thiên chú ý nhất chín là những bức tranh gỗ được treo trên tường .Chúng được khắc rất đẹp .

- Đẹp lắm đúng không .Ông tôi là một nghệ nhân điêu khắc rất giỏi đấy !

- Xuống đây !- Ông Trần gọi từ nhà sau .

Giang Thiên nhìn thấy khoảng sân nhà sau có rất nhiều bức tượng gỗ ,có rất nhiều gỗ lớn được xếp thành đống .Ông Trần mở cửa căn phòng gần đó ,cười đắc ý chỉ vào vật được phủ khăn đỏ .

- Hai đứa sắp được chiêm ngưỡng một tuyệt tác của nhân loại .Một pho tượng đẹp nhất thế gian .Hãy xem đây !

Tấm vải đỏ được kéo xuống .Lòng hiếu kì của hai người nhanh chóng bị dập tắt .Lam Thanh cười méo xệch chỉ vào pho tượng :

- Đây là tuyệt tác sao ạ ?

- Đúng vậy !- Ông Trần gật dù ,trên mặt vẫn giữ nụ cười đắc ý .

- Vậy mà là tuyệt tác sao ?Rõ ràng chỉ là ông thôi !Trên tay còn cầm cái rìu ông tưởng mình là tiều phu chắc !- Lam Thanh nói lớn .

- Cháu nói vậy là sao chứ ?Một người vĩ đại như ta đương nhiên cần phải có một pho tượng hoành tráng vậy chứ !Ta sẽ để nó ở trước thị trấn để ai cũng được thấy và nhớ đến nghệ nhân điêu khắc số một này !HaHaHa !

Có cần tự đại thế không ?Giang Thiên và Lam Thanh nhìn ông không nói nên lời .Lam Thanh xoa xoa trán ,trình độ của ông so với Mr.Satan* không kém đâu !

*nhân vật trong Dragon Ball

Giang Thiên nhìn ông Trần chống tay cười lớn rồi lại nhìn sang Lâm Thanh vẻ mặt khổ não mà bất giác cười .Thú vị thật .Cả Lam Thành và ông nội của nó là những người thú vị nhất mà cậu từng biết .Cậu đoán ở đây thêm vài ngày cũng không tệ .Có thể sẽ gặp nhiều chuyện thú vị hơn .

*****************************************************

Xin lỗi vì đăng trễ nhưng cùng chúc m.n đọc truyện vui vẻ .

Chap tiếp theo :

Những điều thú vị .Nỗi lòng của Giang Thiên ,Mời mọi người đón xem .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.