Hội Trưởng Hội Kỉ Luật Băng Giá Và Cô Nhóc Otaku

Chương 38: Ngày thứ hai - Nhị tướng sát gái



Bọn nó thật sự không biết tuy chỉ mới học ở Thần Phong mấy ngày nhưng bọn nó thật sự nổi tiếng không chỉ nhờ vẻ bề ngoài mà còn nhờ chiến tích phá trường .Mới ngày đầu đến mà đã có ba giáo viên tài giỏi của trường vì bọn nó mà tạm thời ngưng việc dạy học .

Lúc này đây ,cả năm người đang trốn học chơi đùa trong phòng hội học sinh .Khả Vi không biết kiếm từ đâu ra bộ đồ mèo trắng đem ra chơi .Lam Thanh và Tử Phong bắt ép Hạo Nhiên mặc vào và giờ ....

- Kêu nya đi !- Lam Thanh vẫy vẫy cái cây trên tay híp mắt cười yêu cầu cậu bé mèo Hạo Nhiên đang xụ mặt .

Hạo Nhiên tức giận xoay mặt đi chỗ khác .Dù có bề ngoài trẻ con nhưng mà cậu cũng đã mười tám tuổi rồi ,bắt cậu mặc thế này thật mất mặt .Đáng lẽ không nên ở một mình với năm người nguy hiểm này .Hạo Nhiên đang cầu mong Hạo Kỳ nhanh chóng về cứu cậu .

- Con mèo khó ưa .Kêu không ?- Giang Thiên trừng mắt uy hiếp .

Hạo Nhiên bị dọa sợ khịt khịt mũi nén nước mắt ,hai mắt rưng rưng vô cùng tội nghiệp .Nhưng đám người kia hoàn toàn không có một chút tia thương cảm nào ,mặt tỉnh bơ nói :

- Đáng thương ghê !

Hạo Nhiên bị đả kích cứng đờ người .Bất ngờ một bàn tay mếm mại xoa đầu cậu ,Khả Vi hiền dịu mỉm cười :

- Ngoan .Không cần phải khóc .

Hai mắt Hạo Nhiên long lanh nhìn Khả Vi ,bất ngờ bổ nhào vào Khả Vi dụi dụi y chang còn mèo nhỏ .

- Chụp một tấm gửi cho Kiến Hàm đi !- Giang Thiên vừa nhìn vừa nói .

- Ok .- Đan Bảo nhanh chóng chụp lại gửi đi .Về phần Kiến Hàm phản ứng sao ... không cần phải biết nhỉ .

Khả Vi xoa đầu Hạo Nhiên dỗ :

- Ngoan quá đi !Nếu kêu thêm vào tiếng mèo sẽ đáng yêu lắm .

Nghe cứ như lời nói vô tình nhưng ánh mắt Khả Vi lại sáng lên bất ngờ .Hạo Nhiên vô tư kêu vài tiếng :

- Nya ...nyyaa ...

- Cái này gọi là cao tay sao ?- Bốn người ngờ nghệt nhìn .

Đúng lúc này cánh cửa mở ra ,giọng Hạo Kỳ vang vang hỏi :

- Chỗ mình nuôi mèo sao ?

Khi nhìn thấy Hạo Nhiên ngoe nguẩy trong lòng Khả Vi còn liên tục kêu nya ,Hạo Kỳ ,Thiếu Đình và Vân Tường định bước vào sững người :

- Cái gì thế này .

- Nya ...- Hạo Nhiên kêu một tiếng nhìn về phía họ .

Hạo Kỳ giật giật khóe mắt :

- Anh đang mặc cái quái gì vậy ?

- Hả ?Anh...- Hạo Nhiên lắp bắp nói không nên lời .Cậu tỏ vẻ hối lỗi nhưng khi thấy sắc mặt Hạo Kỳ không tốt hơn chút nào con mèo nào đó lanh lợi chạy đến ôm cậu khóc lóc .- Anh hứa sẽ không làm vậy nữa .Kỳ Kỳ đừng có giận mà .Kỳ Kỳ ...Kỳ Kỳ ...

- Thay nó ra trước đi !- Hạo Kỳ nhắm mắt ,bóp trán nói .

Và sau đó ...

- Các cậu thật là...có cần đem anh ấy ra làm trò chơi không ?- Hạo Kỳ nghiêm mặt nhìn năm học sinh trao đổi .

- Cậu không thấy trông anh ấy đáng yêu hơn sao ?- Lam Thanh nói .

- Đáng yêu thì đáng yêu thật nhưng anh ấy là hình tượng của hội nếu để người khác thấy thì bọn tôi còn đâu mặt mũi .- Hạo Kỳ vuốt mặt nói .

- Đan Bảo ,đem ảnh đăng lên trang chủ trường đi !- Giang Thiên thản nhiên nói với Đan Bảo .

- Ừ .- Đan Bảo lập tức lấy điện thoại ra .

- Ảnh gì vậy ?- Vân Tường hỏi .

- Mới chụp hồi nãy .- Đan Bảo đáp .

- Á .Dừng lại .Tôi xin các cậu đấy .- Hạo Kỳ không để ý hình tượng giật lấy điện thoại trên tay Đan Bảo nhanh chóng tìm xóa bức ảnh kia .Cậu thở dài nhìn bọn nó .- Các cậu thật không thể bình thường mà trôi qua hai tuần ngắn ngủi này sao ?

- Thế này là bình thường lắm rồi !- Tử Phong nói .

- Bình thường của các cậu là một đống rắc rối .- Hạo Kỳ gằn từng tiếng .

- Bộ có chuyện gì sao ?- Khả Vi hỏi .

- À .Hạo Kỳ vừa mới bị ăn mắng .- Vân Tường nói .

- Giáo viên dạy các cậu ngày đầu tiên đều xin nghỉ việc cả rồi .Một người thì nói mình kiến thức chưa đủ vùi đầu vào thư viện to lớn tìm kiếm tài liệu lịch sử .Một người thì cảm thấy trình độ còn thấp kém quyết tâm ở trong phòng thí nghiệm nghiên cứu .Còn cô giáo đáng thương kia thì phải đi điều trị tâm lí .- Thiếu Đình nói .

- Hiệu trưởng rất tức giận ,mắng Hạo Kỳ không quản lí được các cậu .Mặc dù chuyện này phải do Hạo Nhiên lo .- Vân Tường nói .

- Thôi được rồi .- Lam Thanh thở dài nói .- Bọn tôi sẽ không gây ra rắc rối nữa .

- Trừ một vài trường hợp ngoại lệ .- Giang Thiên bồi thêm .

Nghe hai câu đầu có chút yên tâm nghe thêm câu sau thật không có chút niềm tin gì nữa .Hạo Kỳ bực mình đứng bật dậy :

- Mệt quá !Tớ không thèm quan tâm nữa .Các cậu thích làm gì thì làm .Suốt ngày nghe lão già kia lảm nhảm cũng mệt quá !Hôm nay không đem cơm lên phòng được ,các cậu phải tự xuống nhà ăn .

- Hả ?Tại sao ?- Lam Thanh nhảy bật lên .

- Hôm nay là ngày đặc biệt trong tuần .Tất cả học sinh đều phải ăn ở nhà ăn .Có thể xem như là một bữa tiệc được tổ chức mỗi tuần để học sinh thư giãn nhưng nó lại là bắt buộc .Mâu thuẫn ha ?- Vân Tường cười nói .

- Sao trường cậu rắc rối quá vậy ?

Giờ ăn đến...

- Ui trời ơi !- Lam Thanh sửng sốt kêu lên .

Nhà ăn hôm nay đặc biệt hoành tráng ,không chỉ lỗng lẫy hơn mà còn có một bàn ăn lớn ,dài đặt ở giữa nhà ăn .Một bàn ăn vô cùng thịnh soạn cho hơn ngàn học sinh thưởng thức .

- Đây là một bữa tiệc đứng nên các cậu có thể thoải mái lựa chọn món ăn nhưng nhớ đừng có quá thô lỗ đó...- Hạo Kỳ mới vừa nói xong đã nghe tiếng Lam Thanh thích thú vang lên .

- Ngon quá đi !Mình muốn được ăn tất cả !- Lam Thanh chạy lăng xăng từ đầu bàn đến cuối bàn ,hai mắt lấp lánh vì sao .

- Ăn thôi !Đói quá đi !- Tử Phong vươn vai nói .

- Các cậu có nghe tớ nói gì không ?- Hạo Kỳ bất mãn nhìn bọn nó .

- Chúng ta đến đây để ăn nếu cứ mãi giữ quy tắc thì cậu sẽ nhanh chết đói đó !- Giang Thiên ngước đầu nói với Hạo Kỳ rồi rời đi .

- Cậu có thực sự là đại thiếu gia tập đoàn BS không vậy ?- Hạo Kỳ nghi ngờ hỏi .Sao mà một chút phong thái cũng không có .

Lam Thanh kéo Khả Vi lựa hết món này đến món khác mặc cho ánh mắt kì quái của học sinh xung quanh nhìn hai người .

- Món nay cũng ngón nữa Vi .- Lam Thanh thử một miếng thịt sườn nướng nói .

- Món salad này thật tinh tế .Không những đẹp mà còn có sự phối hợp hài hòa giữa các loại rau quả .- Khả Vi ôm hai má nói .

Từ xa ,trong góc khuất của nhà ăn .

- Hóa ra đó là bạn gái của Kiến Hàm .Khẩu vị của cậu ta tệ vậy sao ?Bao nhiêu cô gái xinh đẹp không chọn lại đi chọn một cô gái tầm thường như vậy .- Giọng nam khinh thường nói .

- Thế cậu tính sao ?Muốn trả thù Kiến Hàm tớ đã cho cậu cơ hội rồi .- Trong tối ,Lạc Thần nhâm nhi ly rượu vang trên tay nói .

- Đương nhiên là cướp .Tớ sẽ cho cậu ta nếm thử cảm giác mất đi cô gái mà mình yêu bởi một người con trai khác .- Trong mắt chàng trai lập tức lộ vẻ âm lạnh .Ly rượu trên tay cơ hồ bị xiết chặt muốn vỡ nát .

- Tùy cậu thôi Lập Huân .Mục đích hai ta giống nhau .Tớ còn phải nhờ cậu nhiều .- Lạc Thần khẽ liếc mắt nhìn người bên cạnh .

- Tớ không phải vẫn đang giúp cậu sao ?Tớ đi thử một chút .Chắc chẳng quá khó khăn .- Chàng trai gọi Lập Huân đưa ly rượu cho Lạc Thần ,chỉnh chỉnh vạt áo rời khỏi nới tối tăm .

Cả nhà ăn lập tức xôn xao .Dưới ánh đèn chùm hào nhoáng ,chàng trai xuất hiện với vẻ lịch thiệp ,nụ cười hút hồn bao cô gái .Lập Huân nháy mắt cười nói :

- Chào các Lady .Hi vọng các quý cô sẽ có một ngày vui vẻ .

- Ngài Lập Huân !- Mặc dù không quá lộ liễu nhưng chỉ cần chú ý sẽ thấy sau khi cậu ta xuất hiện màu hồng xung quanh các nữ sinh càng thêm rực rỡ .

- Lập Huân !Anh có muốn tham gia tiệc trà của tụi em không ?- Một nữ sinh e thẹn lại gần nói .

- Anh thật sự rất muốn tham gia ,công chúa xinh đẹp .- Lập Huân cười ôn nhu nâng cầm nữ sinh kề sát mặt mình .Sau đó thẳng thừng đẩy nữ sinh ra nói .- Nhưng anh lại bận việc khác mất rồi .Xin lỗi nhé !

- Không ....không sao !- Nữ sinh sững người lắp bắp .Khuôn mặt đỏ bừng .

Lập Huân không biết vô tình hay cố ý hướng Khả Vi cười thật ngọt ngào .

Khả Vi chợt thấy lạnh tóc gáy .Tên kia sao tự dưng cười với cô như vậy thấy rợn rợn sao ấy .Khả Vi xoay người đi ,tránh ánh mắt lẫn nụ cười đó .Lam Thanh lại đang mò mẫn mấy món ăn ở tít đằng xa ,còn mấy anh chàng thì kiếm chỗ tán gẫu rồi ,làm sao bây giờ .

- Tiểu thư !- Giọng nam phát ra từ sau lưng .

Khả Vi giật bắn mình quay lại ,không biết từ lúc nào mà Lập Huân đã đến sát bên mình .Khả Vi cứng ngắc lùi lại mấy bước .

Lập Huân bất ngờ bật cười nói :

- Em thật đáng yêu !

- Vậy ...vậy sao ?- Khả Vi khó khăn cười .Cô bình thường như vậy mà cũng bị hắn chú ý là sao .Nhìn đi nhìn lại cũng biết ngay đây là một tên sát gái .Chẳng lẽ muốn cô làm nạn nhân hả ?Chưa thành nạn nhân bị hắn đùa giỡn cô đã bị ánh mắt của đám nữ sinh thiêu cháy rồi .

- Ừm .Anh mời em một ly rượu được không ?- Lập Huân búng tay .Một người giống phục vụ mang tới một ly rượu vang .

- Xin lỗi .Tôi không biết uống rượu .- Khả Vi xua tay từ chối .

- Thật là một cô bé trong sáng .Anh thích em rồi đó !- Lập Huân cười nói .

Khả Vi liền đanh mặt lại .Loại con trai dễ dàng nói thích người khác không bao giờ đáng tin .Khả Vi trong lòng nghiến răng nói anh thích tôi nhưng tôi không thích anh .

Câu nói tiếp theo của Lập Huân làm Khả Vi sửng sốt :

- Sao em không bỏ Kiến Hàm và đến với anh nhỉ ?Như vậy sẽ thú vị hơn rất nhiều .

Anh ta biết Kiến Hàm ?Kiến Hàm quen với loại người này sao ?Trong đầu Khả Vi có hàng ngàn câu hỏi .

- Kiến Hàm chẳng qua chỉ vui đùa với em thôi .Em chắc còn không biết cậu ta đã quen qua bao nhiêu cô gái đâu nhỉ ?Trước lúc bị bỏ rơi sao không lựa chọn anh ?- Lập Huân tự nhiên nắm tay Khả Vi đặt lên môi .Nhìn vẻ mắt sững sờ của cô ,cậu ta nhếch miệng cười .Dễ dàng thật .Mới nói mấy cậu mà đã bị đả kích .

- Sao ?Lựa chọn của em là gì ?- Lập Huân hỏi lớn .

- Lựa chọn gì cơ ?Anh giai ?- Lam Thanh bất ngờ xuất hiện sau lưng Lập Huân .

- Mày ...- Lập Huân giật mình tránh nó .

Lam Thanh lạnh mặt cầm ly rượu hất lên mặt Lập Huân còn tỉnh bơ nói :

- Lỡ tay mất rồi .Xin lỗi nhé !

- Mày ...- Lập Huân nghiến răng .Dòng rượu chảy dọc từ trên xuống .- Mày điên hả ?

- Không .Tôi chỉ thấy đầu ai đó cần phải hạ nhiệt cho tỉnh táo thôi .- Lam Thanh nói .Nó đứng chắn trước Khả Vi đôi mắt sắc bén nhìn Lập Huân .- Mà cũng nhắc cho anh nhớ .Đừng gặp cô gái nào cũng tán tỉnh như vậy rẻ tiền lắm .Tình yêu của anh thật chẳng đáng một xu .

- Mày muốn chết !- Lập Huân bất chấp hình tượng vung nắm đấm .

- Ra là nhị tướng của King cũng chỉ đến mức này !- Giang Thiên xuất hiện bắt lấy tay Lập Huân vặn ngược ra sau .

- Hàn Giang Thiên !

- Không cần gọi thân thiết như vậy .Vẫn nên gọi một tiếng Hàn thiếu gia sẽ quen hơn .- Giang Thiên nhướng mi nói .

- Buông ra !

- Tôi cũng chẳng muốn giữ thế này .Chẳng qua là chỉ muốn cậu không làm tổn thương học sinh trường tôi thôi .Nhưng nếu nhị tướng như cậu lại muốn bắt nạt một tên nhóc không sức phản kháng như vậy...cũng quá mất mặt đi !- Giang Thiên hơi cúi thấp đầu ,đôi mắt phủ tầng khí lạnh như băng .Giang Thiên buông tay ra .- Ăn no rồi chứ ?- Cậu hỏi Lam Thanh .

- Ừm .Vừa đủ !- Lam Thanh đáp .

- Vậy chúng ta về thôi !Không nên ở đây gây thêm rắc rối !- Giang Thiên nói .

- Tôi cũng chẳng muốn ở đây lâu .Đi thôi Khả Vi .- Nó năm lấy tay Khả Vi nói .

- Chờ chút .Tớ có điều muốn nói .- Khả Vi lên tiếng .Cô nhìn thẳng Lập Huân giọng nói đầy kiên quýêt .- Tôi không biết điều anh nói là thật hay giả nhưng tôi chỉ muốn nói với anh một điều .Tôi tin tưởng Kiến Hàm ,dù đó có là sự tin tưởng mù quáng tôi cũng không vận tâm ,dù có bị bỏ rơi tôi cũng không sợ vì ít nhất tôi có thể sống thật với con tim mình ,có được cảm giác yêu thương một người và được người đó yêu vậy là đủ rồi .Hi vọng anh sẽ không hành xử như vậy nữa .Tạm biệt .- Khả Vi nói rồi bước đi .

Lập Huân đằng sau lẩm bẩm :“Chết tiệt !” .Nắm tay xiết chặt .Tin tưởng thì đã sao ?Bằng mọi giá cậu sẽ khiến Khả Vi thuần phục .

- Hồi nãy anh nói hắn ta là nhị tướng là sao ?- Lam Thanh hỏi Giang Thiên .

- Hạo Kỳ nói cho tôi biết cậu ta là người của King .- Giang Thiên đáp .

- Mà nhóm Hạo Kỳ đâu rồi ?- Khả Vi hỏi .

- Họ có việc đi trước lâu rồi .- Đan Bảo đi bên đáp .

- Nhưng mà Khả Vi nói mấy lời đó nghe hay thật đảm bảo Kiến Hàm mà nghe thấy là vô cùng vui sướng !- Tử Phong che miệng cười nói .

- Tớ...tớ chỉ là...nghĩ sao nói vậy thôi ...- Khả Vi đỏ mặt nói .

- Ai .Lần đầu tiên thấy cậu như vậy chẳng lẽ đây là sức mạnh của tình yêu có thể khiến con người trở nên mạnh mẽ trong truyền thuyết anime .- Lam Thanh ngẩng đầu lên trời nói .

- Cái gì mà truyền thuyết chứ ?Đừng chọc tớ !- Khả Vi vung tay đánh vào lưng Lam Thanh .

- Tớ đâu có đùa !- Lam Thanh nhe răng đáp .

Nhìn hai cô nàng líu ríu Giang Thiên thầm thay Kiến Hàm cảm thấy may mắn .Kiến Hàm đã lựa một cô gái tốt .Thật sự vậy .

Và giờ cậu không ngờ sẽ gặp Lập Huân ở đây .Giữa Lập Huân và Kiến Hàm có mâu thuẫn về chuyện tình cảm .E rằng yêu cầu Khả Vi đến lần này là do cậu ta .Mọi chuyện không mấy tốt lành .

****************************

Chap tiếp theo : Tập luyện hay không tập luyện .Một ngày trước ngày thi đấu .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.