Hội Trưởng Hội Kỉ Luật Băng Giá Và Cô Nhóc Otaku

Chương 54: Những gì đạt được



Cạch .

Quân cờ quyết định thắng thua của trận đấu đã được đặt lên bàn cờ .tịnh đan sững sờ nhìn thế cờ .Không thể nào ...cô lại bại bởi cùng một nước đi .

- Tôi thắng 3.5 mục .Trận đấu kết thúc !- Đan Bảo nói .

Như không thể chấp nhận kết cục này .Tịnh Đan không ngừng lẩm bẩm :

-Tại sao ?Tại sao tôi lại thua ?Tôi đã bỏ ra bao nhiêu năm để nghiên cứu chặn nước đi này..nhưng tại sao vẫn bại bởi nó ?

- Tịnh Đan ,cậu đã quên mất một điều .trong cờ vây luôn có sự biến hóa ,kết hợp giữa các nước đi .Cho dù cậu có nghiên cứu cách chặn nó nhưng lại không chặn được những nước đi kết hợp với nó ...thì kết quả cậu vẫn không thể ngăn nó lại .Khi chơi cờ cậu phải dùng niềm đam mê của mình chứ không phải quyết tâm trả thù ai đó !- Đan Bảo lắc đầu nói .

- Biết tại sao tôi lại ghét cậu không ?Trong trận đấu đó ,cậu đã nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại .Chỉ vì ánh mắt đó ,tôi đã không thể cầm cờ trong một thời gian .Những gì tôi có được cũng tan biến .Tôi không cần .Ánh nhìn của cậu giống như cho là tôi không đủ trình độ để đấu với cậu ,tôi không xứng làm đối thủ của cậu ...trước đến giờ tôi chăng qua ...chỉ là người giúp cậu giải trí .Giữa chúng ta ...

- Cậu sai rồi !Ánh nhìn của tôi không phải là thương hại mà là tiếc nuối .Tịnh Đan ,trước trận đấu đó tôi đã nghe lời cậu nói với các bạn của cậu .Cậu còn nhớ cậu đã nói gì không ?

- Tôi...- Tịnh Đan nhìn cậu bằng ánh mắt mờ mịt .Xem ra cô không nhớ gì cả .

- Cậu đã nói :“ Tớ nhất định sẽ thắng .Đến lúc đó sẽ trở thành người nổi tiếng ,mọi người sẽ tung hô và kính trọng tớ !” .Tịnh Đan ,mục đích mà cậu chơi cờ vây khiến tôi không thể chấp nhận được .Tôi yêu cờ vây và tôi đã nghĩ cậu cũng như vậy .Nhưng thật không ngờ...ngay lúc tôi chiến thắng cũng là lúc tôi cảm thấy mình đã mất đi một đối thủ ,một người bạn cùng tôi luận cờ nên mới tiếc nuối .Tôi thật sự coi trọng cậu !

Hai dòng nước mắt chảy dài trên má Tịnh Đan ,cô nói trong nước mắt :

- Không phải như vậy !Tôi lúc đó...không có ý nói như vậy...chỉ là...

- Thôi đủ rồi !- Đan Bảo cắt ngang .- Dù cậu có ý hay không lời đã nói ra không thể thu hồi .Nhưng mà...

Đan Bảo đến bên cạnh cô ,một tay đặt lên vai cô ,hơi cúi người nói :

- ...Tôi vẫn nghĩ cậu là người thích hợp nhất để làm đối thủ và bạn luận cờ của tôi .

- Cậu...- Tịnh Đan ngạc nhiên nhìn cậu .Cô vừa nghe không lầm chứ ?

- Chỉ là ...tôi thật sự mong muốn nhìn thấy nụ cười khi chơi cờ của cậu ,nụ cười lúc chúng ta vừa quen nhau .- Đan Bảo khẽ nói .Cậu đứng thẳng dậy nói thêm .- Nếu cậu muốn hội quán cờ vây vẫn mở cửa nghênh đón cậu.

Nói xong ,Đan Bảo chậm rãi rời đi .Có lẽ chính bản thân cậu cũng vừa gỡ xuống một phần tâm tư nặng trĩu .

Tịnh Đan ngồi yên trên ghế ,nước mắt không ngừng rơi xuống .Cô đưa tay lau nước mắt .Đôi mắt u ám ,giờ đã có thêm chút sức sống .

- Lời nói nghe hay thật đấy !Ai ,tớ không biết có nên đến hội quán ấy không nhỉ ?Có lẽ sẽ chứng kiến một quá trình thú vị !

- Đến sớm nhỉ ,Minh Nhạc !- Đan Bảo vừa tay gác vai người đứng giữa vào tường .

- Chậc .Tớ còn tưởng được hoạt động chút ít cơ ,không ngờ thử thách cũng quá nhẹ nhàng đi !

- Đừng đùa chứ ?Chẳng phải cậu là người theo chủ nghĩa hòa bình sao ?Cái thân thể yếu nhợt này không hợp với thứ gì đó nặng nề đâu !

- Cậu nghĩ tớ là ai ?Một thành viên hội kỉ luật dù yêu hòa bình đến đâu cũng phải chuẩn bị cho chiến tranh mọi lúc mọi nơi ,tựa như cảnh tượng trước cổng trường ấy !- Minh Nhạc cười nói .

- Trước cổng trường ?Đừng nói là kéo theo cả hội đến nha ?

- Không ,một nửa thôi !Thế cậu nghĩ sao mà bọn tớ thoải mái mà vào đây ?

- Bọn tớ ?

Từng nhát kiếm giáng xuống như vũ bão ,Tử Phong và Quân Du đã không biết bao nhiêu lần đọ kiếm ,bao nhiêu lần trúng đòn .Chỉ có chiến ý trong mắt họ chưa bao giờ vơi đi .Nhưng trong chiến ý đó còn tồn tại một thứ cảm xúc khác đó là vui vẻ .

Đúng rồi !Chính là cảm giác này .Quân Du cảm thấy như được trở về ngày xưa ,khi cả hai thân thiết .Những trận đấu kiếm chưa bao giờ thiếu trong thực đơn hằng ngày của họ .Thông qua mỗi trận đấu ,dù thắng hay thua họ cũng cảm thấy đã học được điều gì đó từ đối phương ,cảm thấy vui vẻ hơn ,cảm thấy gắn bó hơn .Hai người bọn họ đã lâu mới trải qua cảm giác này một lần nữa .

- Yaaaa !- Tử Phong vung mạnh kiếm xuống .

Quân Du đưa kiếm lên chặn ngang ,hai người lần nữa đọ kiếm .

- Khá lắm !Đã lâu không đấu ,cậu tiến bộ nhiều đấy !

- Cậu kém chắc !- Lời nói rít qua từng khe răng ,Tử Phong nghiến chặt răng ,dồn sức xuống cánh tay .

- Nhưng mà với trình độ này ...cậu vẫn chưa xứng làm người kế tục .Thể hiện nhiều hơn đi ,chỉ có đánh bại tôi cậu mới đủ tư cách .- Quân Du tăng lực hất kiếm Tử Phong ra .Sau đó tấn công với đường kiếm nhanh như chớp .

Tử Phong căng mắt ,tìm ra thời cơ đỡ lấy .Hai người không phải chỉ dùng tay cầm kiếm ,chân di chuyển mà phải dùng cả cơ thể mà chiến đấu ,đầu phải hoạt động hết công suất mà phán đoán ,một giây lơ là ,phán đoán sai kết cục định sẵn chỉ có thể là thua .

- Tớ không nghĩ mình đủ tư cách !- Tử Phong nói .- Một người đã từng từ bỏ kiếm thuật như tớ thật sự không đủ tư cách .Nhưng tớ vẫn muốn cầm kiếm một lần nữa ,đấu với cậu vì những người bạn mà tớ đang có và...cũng là tìm kiếm kí ức một thời ...

Quân Du mở lớn mắt nhìn cậu ,Tử Phong mà cậu quen trước đây không được như thế Tử Phong mà cậu quen ngạo mạn ,ngông cuồng ,luôn cho mình là một kiếm sĩ xuất sắc nhất ,ít khi đấu kiếm vì lợi ích của người khác nhưng bây giờ lại thốt ra những lời này ,...Tử Phong ,cậu thật sự đã thay đổi ,thay đổi theo một chiều hường tốt ,cậu đã trưởng thành rồi ...Bất giác cánh tay Quân Du buông lỏng .Lực hai bên xuất hiện chênh lệch ,một đòn tấn công của Tử Phong đã hất bay kiếm của Quân Du ,bay một vòng và cắm xuống đất .

- Tôi thua rồi !- Quân Du nhẹ nhàng nói .

- Tớ thắng ?- Tử Phong thậm chí còn không tin vào chiến thắng của mình .

- Cậu thắng !Nhưng mà chỉ là may mắn thôi !- Quân Du giở giọng trẻ con nói .Vẫn như bọn họ ngày nào ,khi người kia thắng người này sẽ nói cậu chỉ là may mắn thôi .Mang theo một chút không cam tâm .

- Hể ?- Tử Phong sững người nhìn thanh kiếm trên tay mình .Mãi một lúc lấy lại tinh thần bất giác quẹt mũi ,ngẩng cao đầu nói .- May mắn cũng là một phần của thực lực .

Quân Du phì cười .Hai người các cậu có những thói quen khó bỏ thật .

Tử Phong sau khi nhận ra mình nói gì mới ngượng ngùng gãi đầu .

- Gì vậy nè ?Tự dưng có thêm đoạn sau sến sua ,về phải cắt mới được !- Giọng nói trẻ con mang theo chút bất mãn vang lên .

- Vĩnh Khang !Cậu làm gì ở đây ?- Tử Phong ngạc nhiên khi thấy người ngồi trên thảm cỏ gần chỗ các cậu đấu không xa ,thế mà cậu không nhận ra .

- Quay phim a .Tớ đang giúp câu lạc bộ báo chí làm một đoạn quay tư liệu về một trận đấu oanh liệt !Mà hai người khúc đầu mới khốc liệt làm sao ,cái khúc sau ...ai...hỏng mất .Về nhà phải cắt mới dùng được .- Vĩnh Khang càu nhàu ấn ấn máy quay trên tay .

- Cậu ở đây bao lâu rồi ?- Tử Phong híp mắt hỏi .

- Hả ?Để xem nào hình như khi hai người bắt đầu trận đấu không lâu a !- Vĩnh Khang một ngón tay nâng cằm nói .

- Cậu ...tên ngốc nhà cậu !- Tử Phong tức giận đùng đùng đi thẳng đến đấm một phát trên đầu Vĩnh Khang.- Cậu nghĩ trận đấu này là gì mà ngồi đó xem như không vậy hả ?Đây là trận đấu sinh tử .

- Sinh tử gì chứ ?Rõ ràng hai người trông rất vui mà !- Vĩnh Khang ôm đầu ủy khuất nói .

- Ờ thì...cậu cũng phải có thái độ tôn trọng chút đi !- Tử Phong bị nói trúng tim đen ,lớn giọng giáo huấn .

- Người ta tôn trọng mới không xen vào trận đấu của các cậu còn gì ?Biết thế đã chẳng theo đến đây !- Vĩnh Khang nói bằng giọng đáng thương .Tự dưng bị giáo huấn một trận .

Quân Du nhìn hai người ,trong lòng có tư vị không sao nói ra .Tử Phong bây giờ đã có bạn bè vây quanh ,không còn chỉ có cậu bầu bạn .Mà bây giờ ,cậu và Tử Phong không biết có coi là bạn không nữa ?

- Quân Du...- Tử Phong gọi phá vỡ suy nghĩ miên man của Quân Du .

- Cậu muốn nói gì sao ?

- Số điện thoại của cậu !Số bây giờ ,cho tớ được không ?

- Hử ?Tại sao ?

- Tớ muốn chúng ta giữ liên lạc...ít nhất là như vậy ...tớ biết cậu vẫn chưa tha thứ cho tớ...nhưng tớ không muốn dù cách thức như trước đối mặt với cậu...

- Tớ chưa từng đổi số ,chỉ là cậu không đủ can đảm gọi tới mà thôi .Còn nữa...dù thế nào cậu cũng là lựa chọn tốt nhất để kế tục ...tớ không thể tha thứ cho cậu...cho đến khi nhận được sự chấp thuận của người đó .Sau việc này ,tớ muốn dẫn cậu đến một nơi...khi đến đó ,tớ mới quyết định có tha thứ cho cậu hay không .

Quân Du xoay lưng nên Tử Phong không nhìn thấy vẻ mặt của cậu nhưng mà không hiểu sao ,cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm .

Trên sân thượng tòa nhà hội đồng ,đám người Lập Huân đang đối mặt với “sứ giả địa ngục “ .Kiến Hàm càng đánh càng hăng ,dáng vẻ tao nhã lúc này đã biến đâu mất chỉ còn đó một người tàn nhẫn .Đến cả Khả Vi cũng sợ hãi Kiến Hàm của lúc này .Lập Huân từng bước lùi lại ,vô cùng đáng sợ .

Một tên liều mình xông tới ,nhưng chỉ xẹt qua mặt làm kính của Kiến Hàm rơi xuống tạo nên tiếng leng keng .

Một mảng im lặng .

Kiến Hàm mới chậm ngẩng đầu lên ,đôi mắt dường như sát khí tăng lên gấp mấy lần .

- Các người nên tự cầu phúc đi !Đáng lẽ ra không nên làm tôi mất kính !Cái kính đó giúp che giấu nhiều thứ nguy hiểm đó !

Cái nhếch miệng của cậu càng làm đám người sợ đến mất hồn vía bay lên ,quỳ rạp xuống đất .Lập Huân dù run sợ nhưng nhất quyết không gục xuống ,cậu không muốn mình trở nên thảm hại ,không muốn bản thân lại lần nữa thua dưới tay người này .

Hai đôi mắt đối diện nhau ,bước chân ngày càng tiến lại gần .Khi Lập Huân còn chưa kịp phản ứng ,bụng đã truyền đến một cơn đau đớn .Tiếp theo đó ,trên người không ngừng xuất hiện vết thương do Kiến Hàm gây ra .Cảm giác máu trên người như muốn trào ra .Kiến Hàm vẫn không nương tay .

Kiến Hàm túm cổ Lập Huân nâng lên ,đôi mắt cậu sâu thẫm như bóng tối nhìn Lập Huân .Nắm tay lần nữa muốn vung lên .

- Đủ rồi !- Khả Vi nắm lấy bàn tay cậu .- Đây không phải là anh ,Kiến Hàm .Kiến Hàm là người vô cùng tốt ,sẽ không...như thế này...làm ơn...Làm ơn trở lại là anh đi !- Khả Vi hét lên .

Đôi mắt Kiến Hàm có tia sáng vụt qua .

Khả Vi chợt cảm nhận được một bàn tay ấm áp đặt lên đầu mình .

- Đừng có sợ hãi vậy chứ ?Anh chỉ giáo huấn bọn họ một chút thôi .

- Kiến Hàm !Anh không sao chứ ?Có bị thương ở đâu không ?- Khả Vi luống cuống hỏi .

Kiến Hàm buồn cười trước câu hỏi của cô .Là anh đánh người ta mà cô lại hỏi anh bị thương không ?Thôi kệ ,hỏi ngốc cũng không sao .

Nhìn cô mỉm cười ấm áp trấn an ,sau đó nhìn sang Lập Huân ,anh thả tay ra ,cơ thể Lập Huân rơi xuống ,úp sấp trên nền .

- Thật thảm hại làm sao ?...- Lập Huân thì thào nói .- Người tôi yêu...bị anh cướp đi...bây giờ thì bị anh đáng ra nông nỗi này...ha...ha...

- Tình yêu của cậu hoàn toàn không đáng .Nếu như cô ấy yêu cậu thì đã không dễ dàng nói yêu tôi .Một người yêu cậu thật lòng thì dù cho cậu có ra sao cũng ở bên cậu ,trái tim sẽ không vì người mới xuất hiện mà lung lay ,dao động .Và tôi chưa từng cướp cô ta khỏi cậu .Người tôi không yêu sao phải cướp .Ngay từ đầu tôi với cô ta một chút cảm giác cũng không có .Chỉ có cô ta tự đuổi theo và tự kết thúc .Còn cậu thì không chịu đối mặt với sự thật mà thôi !- Kiến Hàm nắm chặt tay Khả Vi đến nhặt lại kình đeo lên .- Đã như vậy ,cậu tại sao lại còn níu kéo cái tình cảm không nên tồn tại đó !Kết thúc tại đây đi !Cho cậu và cho những rắc rối của tôi .

Nước mắt con trai khó rơi ,nhưng một khi đã rơi xuống thì người con trai đó đã rất đau ,đau vô cùng ...

Giang Thiên bất chợt nhận được một cảm giác gì đó .Cậu khẽ lẩm bẩm :

- Xem ra cậu ta không kiềm chế được nữa rồi ...hình như xong rồi .

Kiến Hàm nhìn bề ngoài như một hoàng tử nhưng lại khó kiềm chế cảm xúc ,nhờ những bài tập luyện của hai người khi còn nhỏ mới giúp cậu khống chế cảm xúc của mình .Chỉ khi vô cùng tức giận.

Giang Thiên chuyển mắt vào màn hình ,tập trung vào trận chiến của riêng cậu .Cậu cũng phải nhanh lên mới được .

*************************************

Chap tiếp theo : Sự cố ngoài ý muốn xảy ra .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.