Hội Trưởng Hội Kỉ Luật Băng Giá Và Cô Nhóc Otaku

Chương 58: Giang thiên rối loạn



Ngày tết đến gần mọi nhà bận rộn sắp đồ tết trên khắp nẻo đường thành phố đâu đâu cũng ngập tràn không khí tết .Trong khi mọi người ai cũng treo trên mặt nụ cười tưới rói thì có người lại mang vẻ mặt buồn thảm ,hai tay thõng xuống xách hai túi đồ lớn mà ai oán .

- Tại sao phải ra đường chứ ?Mua cả đống đồ thế này đến bao giờ sai hết .- Người con gái mặc áo khoác trắng sắn tay áo lên đến trỏ ,quần jean màu xanh sẫm ,với đôi giày bata màu xám bước đi nặng nề ,cả người cứ lắc qua lắc lại vô cùng mệt mỏi .

- Lôi con ra ngoài chứ để trong nhà làm heo sao ?Còn mớ đồ này mẹ còn lo là ít đấy .Con nhìn Gia Ngạo xem nãy giờ nó có than gì đâu !- Người nói là người phụ nữ nhìn khá trẻ ,ăn mặc giản dị với áo khoác ngoài hơi dày và dài đến gối màu nâu sẫm .

- Là vì anh ấy đang tự lừa dối bản thân mình ,đã lớn rồi mà còn chờ đến tết lấy tiền lì xì ,không phải chìa tiền ra là may rồi !

- Phải biết thông cảm chứ !Tình hình kinh tế khó khăn ,anh đây phải trông chờ vào mọi dịp lấy tiền chứ !Biết đâu có người lớn nào đó hảo tâm cho một xấp thì sao ?Như quý bà Trần đây chẳng hạn .- Anh chàng với mái tóc màu bạc hơi rối ,mặc đồ jean trẻ trung ,với khăn quàng cổ sọc hai màu ấm áp ,nở nụ cười nịnh nọt .

- Khỏi nịnh con ạ .Nhất định sẽ có phần con khỏi lo .Trừ bớt tiền của Lam Thanh này bù qua là ổn hết !

- Cái gì ?Ăn gian ,ăn gian .Sao lại cắt tiền của con !

- Nhận mệnh đi em ơi ,haha !

Ba người vừa dạo phố vừa nói chuyện rôm rả không ai khác là Lam Thanh ,mẹ Trần và người tạm thời sẽ ăn bám ở nhà nó biên tập Gia Ngạo .Người ta thường nói nghề biên tập rất bận rộn ,đặc biệt là biên tập truyện tranh phải làm ngày làm đêm ,chạy qua giữa nhà tác giả và nhà xuất bản bận rộn vô cùng nhưng không hiểu sao anh chàng này lại rất rảnh rỗi ,có thời gian mà nghỉ tết dài hạn .Lam Thanh thật nghi ngờ có phải anh bị đuổi việc rồi hay không .

- Ô kìa ,đó chẳng phải Giang Thiên sao ?- Mẹ Trần tinh mắt nhìn thấy người bước ra từ đi ra từ nhà hàng sang trọng ,một thân khoác bộ vest lịch lãm như quý ông ,cả người toàn ngạo khí với mái tóc đỏ nổi bật .Cánh tay bị bó bột treo trước ngực cũng không làm mờ đi hình tượng đẹp đẽ đó .

- Anh ta ?- Lam Thanh hơi ngẩng đầu nhìn sang bên kia đường .

- Ai vậy ?- Gia Ngạo tò mò nhìn theo .

Lam Thanh đột nhiên híp con người ,miệng vẽ lên một đường cong đầy toan tính .

Giang Thiên vừa nói chuyện với đối tác cho dự án tới của tập đoàn ,hai người vẫn đang cân nhắc rất nhiều vấn đề đến mỏi cả miệng thì cậu nghe thấy tiếng gọi lớn :

- Nè !GIANG THIÊN !

- Lam Thanh !- Giang Thiên xoay đầu nhìn nó .Ánh mắt cậu chú ý đến chàng trai đứng bên cạnh nó .Đó là ai ?

Lam Thanh hai tay xách hai túi đồ ngó ngó hai bên đường rồi ton ton chạy qua ,chẳng may có xe chạy nhanh quá suýt chút đúng tới ,Giang Thiên đứng bên này mà cũng phải thót tim ,may mắn là Gia Ngạo kịp thời kéo nó lại ,trách móc vài câu :

- Đi đứng nhìn cho đàng hoàng chứ !Xem nữa là có vé đi gặp diêm vương rồi !

- Cảm ơn !- Lam Thanh khẽ nói .

Ánh mắt Giang Thiên có phần lạnh đi nhưng chính cậu cũng không nhận ra .

Lam Thanh lại một lần nữa chạy qua ,tới chỗ cậu ,chưa chào hỏi câu nào đã nói :

- Chở tôi về với !

- Không thích !- Giang Thiên cự tuyệt .

- Nè ,chở về chút thôi ,tôi đi từ sáng đến giờ rất mệt !- Lam Thanh làm mặt đáng thương nói .

- Ai biểu đi làm gì !

- Nhà ai cũng phải đi sắm tết ,tôi đây là rơi vào tình huống vạn bất đắc dĩ .- Lam Thanh cúi đầu lắc nhẹ than thở .

- Thôi được rồi ,chờ tôi một lát .

Sau đó Giang Thiên quay sang vị đối tác bị mình cho ăn bơ nãy giờ nói vài câu rồi ,vị kia mang theo vẻ mặt tiếc nuối lên một chiếc xe khác rời đi .

- Đi thôi !

- A .Chờ chút !Mẹ !Anh Gia Ngạo mau qua đây !

Chờ hai người qua hết ,Giang Thiên lễ phép chào mẹ Trần một tiếng .Mẹ Trần áy náy nhìn cậu nói :

- Làm phiền cháu rồi !

- Không sao ạ !

- Lam Thanh nhà dì đúng là khiến cháu gặp nhiều phiền toái ,vì nó mà bị thương thế này ,ai ,sau này dì nhất định không phản đối cháu !- Mẹ Trần hạ giọng nói vài cậu hàm ý .

Giang Thiên không hiểu ý bà cho lắm nên cười trừ cho qua .

Đến khi lên xe rồi ,Lam Thanh ngồi ghế lái phụ mới phát hiện một Giang Thiên cầm lái .Nó bắt đầu nổi tính nghi ngờ hỏi :

- Anh có bằng lái chưa vậy ?

- Chưa !Năm sau sẽ có !- Giang Thiên thản nhiên đáp .

- A ,biết lái thật không đấy ,tính mạng của tôi quý lắm đó !

- Nếu không tin thì mời xuống xe ,anh đây không cản đâu !- Giang Thiên liếc mắt nhìn nó bất mãn .

- Chúng ta đi thôi !- Lam Thanh xoay ngay thái độ nói .

Chiếc xe lăn bánh ,chạy êm trên đường phố .

- Không ngờ em lại quen một người tốt như vậy ,tiêu chuẩn sói ca của thời đại !- Gia Ngạo cười nói với nó .

- Em mà !Anh phải biết hãnh diện mà đối tốt với em đi !- Lam Thanh cao giọng nói .Ánh mắt nhìn anh ý bảo ,đừng lấy tiền lì xì của em .

- Biết rồi !Biết rồi !Anh sẽ dành quãng thời gian còn lại đối tốt với em được chưa ?

Lời nói của Gia Ngạo chẳng qua là nói thời gian còn lại của kì nghỉ sẽ chiều ý Lam Thanh nhưng khi Giang Thiên nghe vào nó lại theo một nghĩ hoàn toàn khác .Mà Lam Thanh lại vô tư hài lòng gật mạnh :

- Biết thế là tốt !

- Hai đứa lúc nào cũng vậy ,nhờ con mà con gái dì hỏng rồi !- Mẹ Trần ngao ngán nói với Gia Ngạo ,từ nhỏ Lam Thanh đã được Gia Ngạo thương yêu ,cái gì cũng chiều cho nên mới có sâu gạo bây giờ .

Gia Ngạo chỉ đành cười ,ai biểu anh chỉ có một đứa em làm chi .Phải hiểu cho tâm tư một người anh chứ .

- À ,mà anh đã mua đồ tết chưa ?- Lam Thanh hứng thú hỏi cậu .

- Việc đó có quản gia lo ,tôi còn phải bận việc tập đoàn không có nhiều thời gian để ý đến .

- Vất vả quá hội trưởng !- Lam Thanh vỗ vai cậu an ủi .- Ba mẹ anh đâu ?Không phải họ về rồi à ?

- Đừng nhắc tới nữa ,về chưa được mấy ngày lại lấy cớ về Anh ,nhà chính của Hàn gia ở bên ấy ,họ cũng chuẩn bị ăn tết linh đình .- Giang Thiên nói .Người lớn thì toàn tết với tết ,việc thì cứ đè đầu cậu ,Thiên Vũ may mắn là còn học vài ngày nữa nếu không cậu đã bắt Thiên Vũ làm giúp vài việc cũng không đến nổi bận rộn như lúc này .

- Vậy tết này cháu cũng về Anh luôn sao ?- Mẹ Trần hỏi .Đích thật bà cũng rất thích nước Anh ,chỉ tiếc chưa có cơ hội tới .

- Có lẽ nhưng chắc chỉ vài ngày thôi ,bên đó dù sao cũng không quen như ở đây !

- Cái đó là đương nhiên rồi !Một mình anh ở dâyo xưng hùng xưng bà quá oai phong !

- Cô có muốn xem bình chọn của thành viên hội kỉ luật không ?- Giang Thiên đột nhiên hỏi một câu lạ .

- Bình chọn gì thế ?

- Người đáng sợ nhất !Họ rảnh rỗi ngồi chơi ,bị Kiến Hàm tịch thu bản xếp hạng .

- Ai đứng nhất ?- Lam Thanh tò mò hỏi .

Giang Thiên nhìn nó một chút rồi nhanh chóng dời đi ,tập trung lái xe .Lam Thanh buồn bực nói :

- Nhìn vậy là ý gì ?

- Không phải là em đấy chứ ?- Gia Ngạo xoa cằm nói .

Lam Thanh nhìn anh rồi nhìn Giang Thiên ,thấy cậu không phản bác không biết cái đầu nghĩ gì mà lúc sau muốn nhảy dựng lên nhưng không được ,đành bất mãn nói :

- Sao lại là tôi ,tôi bình thường có làm gì đâu !

- Nhưng cái cô làm thì rất lớn !

- Bảng xếp hạng đó chắc chắn có vấn đề !!!- Lam Thanh kéo lớn giọng .Khi đi học lại nhất định phải hỏi chuyện rõ ràng mới được .

Đến khi về nhà ,Giang Thiên không hiểu sao lại có chút buồn bực ,từ khi cậu biết Gia Ngạo ở chung cùng Lam Thanh không hiểu sao lại khó chịu .Khi nhìn thấy hai người cười nói ,tâm trạng cậu rất không tốt .

Giang Thiên tháo áo khoác vứt bừa trên ghế ,nằm dài trên ghế sopha thở dài một hơi .Quản gia thấy cậu như thế quan tâm hỏi :

- Thiếu gia mệt mỏi lắm sao ?

- Không !

- Sao lại thở dài ?

- Nói ra ông cũng chẳng hiểu đến bản thân tôi còn không sao hiểu nổi .- Giang Thiên gác tay không bị thương lên che mặt .

- Có nhiều chuyện có thể thiếu gia không hiểu nhưng tôi lại hiểu .Chưa nói ra thì đừng nên chỉ nhìn mà phán xét .

Môi Giang Thiên khẽ mấp máy muốn nói !!! Nhưng sau đó lại thôi ,cậu xoan gười úp mặt vào ghế nói :

- Thôi bỏ đi !Ông không nên biết làm .

Vẫn là không nói ra được .Giang Thiên cảm thấy mình sẽ nhận được một kết quả không tốt đẹp .Theo trực giác của cậu là vậy .

Cậu vừa dứt lời ,tâm trạng cậu không được vui vẻ thì Thiên Vũ hớn hở từ bên ngoài khỏi lớn :

- Có kế hoạch ngày tết rất vui ha !

Thiên Vũ cậu đều đã lên kế hoạch đi chơi tết thật hoàn hảo .Cuố cùng bản kế học cũng có đât dựng võ .

********************************

Chap tiếp theo : Chuyến đi chơi .Giải thích tâm tình .

Hôm nay trung thu mà mình lại viết về tết ,có một cMe giác khó nói quá !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.