Hồi Ức Của Một Linh Hồn

Chương 20



Chap 20 : Anh và em cùng nhau chống lại thế giới nhé....Hình như điều đó là không thể!

Dường như đứng trước một cuộc chia ly, chẳng ai có thể thành thật được, trong mắt mọi người ở lớp bây giờ tibu như một người vô tình và tệ bạc. Làm sao tibu có thể quên được cái hình ảnh đó, cái hình ảnh sunny khóc không thành lời, mắt thì luôn hướng về cánh cửa với hy vọng rằng tibu sẽ đến, nhưng ai biết được đằng sau cái không gian đầy đau đớn đó lại có một người đau khổ hơn gấp trăm lần.

Ai nghĩ gì không là điều quan trọng nữa, trái tim tibu giờ đây đã vỡ thành trăm ngàn mảnh rồi, làm sao để hàn gắn lại nó làm sao để có thể nhặt lấy từng mảnh vỡ của nó…

“ Anh đã không thể nói lời tạm biệt em sunny à và đó là một lỗ hổng trong trái tim anh”

Tibu biết rằng khi bước qua cánh cửa đó đồng nghĩa với việc níu kéo sunny ở lại mà điều này là không thể,nhưng nếu bước qua cánh cửa đó… tibu sẽ chạy tới ôm lấy sunny thật chặt và không bao giờ buông tay ra.. tibu sẽ thét lên thật lớn rằng : anh yêu em và anh không bao giờ có được một cuộc sống bình yên khi thiếu em..

Và..Nhưng.. Thời gian không bao giờ quay trở lại…

Đã bao nhiêu ngày trôi qua rồi nhỉ, một ngày một tuần hay là một tháng kể từ ngày sunny đi… Đà lạt mưa cả tuần rồi, lúc thì ào ạt lúc thì rả rích.

Tibu vẫn ngồi đó bất động, nhìn ra phía trước cửa sổ.. Lách tách…lách tách từng hạt mưa,mưa buồn và cô đơn! Thời gian cứ trôi một cách thầm lặng. Tibu cầm trên tay sợi dây chuyền đó, sợi dây chuyền mà không bao giờ đến được tay sunny nhìn ngôi sao của sợi dây chuyền tibu tự nhủ lòng mình.

Ngôi sao và Sunny lúc nào cũng như thế, lấp lánh và luôn tỏa sáng, nó không sáng rực rỡ để rồi chóng tàn, mà nó cứ lung linh… lúc sáng lúc tối, lúc ẩn lúc hiện không bao giờ mất đi. Nhưng việc với tay tới những ngôi sao là một điều không thể đối với con người, nó chỉ để nhìn ngắm chứ không bao giờ sở hữu được. Mọi chuyện trở nên xa tầm tay quá…

Đã bao lâu rồi, không gian cứ âm u và lạnh lẽo, không một chút ánh sáng.. Ánh nắng ấm áp không còn nữa… ừ sunny cũng không còn nữa. Tibu khẽ nhìn ra ngoài đường, mưa to thật! Mọi người cứ vội vã đi, như tránh né từng hạt mưa lạnh cắt da cắt thịt xuyên qua từng lớp áp.

Thình thoảng lại có một vài cặp tay trong tay đi dưới mưa trông họ thật hạnh phúc, hình như họ không lạnh thỉnh thoảng quay lại nhìn nhau cười một cách khó hiểu, cái nụ cười đó hình như ấm áp lắm bình yên lắm.. hạnh phúc lúc là thế, đôi khi vô cùng giản dị mà con người không bao giờ nhận ra…

Những hình ảnh của sunny cứ hiện ra trước mắt tibu và không thể biến đi. Vang vọng bên tai tibu vẫn còn giọng nói của sunny đâu đó, tibu lại bật đoạn clip có sunny trong đó.

“ Tibu à, tibu có thấy sunny dễ thương không? Hôm nay đi chơi với tibu vui lắm. Đừng bao giờ rời xa sunny nhé…”

Vẫn nụ cười đó, nó ấp áp và luôn tươi mới lúc nào cũng đem lại cho tibu một cảm giác bình yên đến kì lạ. Tibu nhớ sunny quá, tay tibu run bận bật, từng nhịp đập trở nên chậm lại.. tibu không khóc nhưng có những nỗi buồn tột cùng đến mức con người chẳng thể bật khóc

“ Anh và em cùng nhau chống lại thế giới nhé”

Hình như điều đó là không thể, rồi đây ai sẽ thay anh chăm sóc bảo vệ và che chở cho em hả sunny… Cái nỗi nhớ đó nó da diết và sâu lắng chứ không ào ạt, thà cứ để nó bộc lộ hết ra ngoài nhưng nó không như thế, cứ dằn vặt trong tim tibu, đôi lúc lại nhói lên một cách đau đớn..

Phải chăng tình yêu giữ trong trái tim mình sẽ quý giá hơn? Nỗi đau hãy dừng lại được không, hãy dừng lại một phút thôi để anh có thể đóng băng tất cả kí ức quý giá này mãi mãi và cho từng giọt nước mắt thôi không rơi nữa.

Em đang ở đâu hả sunny?

Tik tok…

Em có nhớ anh không sunny?

Tik… tok… tik

Không có anh em sẽ sống tốt chứ?

Tik .. tik

Những câu hỏi của anh vẫn ngổn ngang ở đó, dường như giờ đây chỉ còn cái đồng hồ nói chuyện với anh.. và em yêu anh chứ sunny?

….

Rồi tibu đứng dậy, mặo áo khoác và lấy xe chạy thật nhanh.. lách tách.. từng giọt mưa cứ rơi trên vai tibu, tay tibu bắt đầu không còn chút cảm giác nào vì lạnh, hôm nay mưa lạnh quá!

Tibu lại đứng trên ngọn đồi Thông tin, rồi tibu nhẹ nhàng nằm xuống mặc cho những giọt mưa, mặc cho những dòng nước chảy thấm ướt hết.. từng giọt nước lăn dài từ tóc xuống mặt tibu, hôm nay sao mưa mặn quá…!! Mưa ơi, hãy cuốn trôi tất cả đi nhé, cuốn đi những nỗi đau của sunny, cuốn đi những giọt nước mắt đã từng rơi xuống, và hãy cuốn luôn tôi đi… hãy cuốn tôi đến nơi sunny đang đứng được không

Một tiếng trôi qua…

Lại hai tiếng trôi qua…

Ba tiếng..

Bốn tiếng…

……..

……..

- Anh đừng đi được không? Em yêu anh nhiều lắm, em đã cho anh tất cả rồi, đừng rời xa em

- Cô tránh xa tôi ra, đừng làm phiền tôi nữa

Tibu chợt tỉnh giật vì có tiếng nói chuyện, khắp người tibu nhức mỏi vô cùng, có lẽ tibu đang sốt. Hình như tibu đã thiếp được một lúc, trời cũng đã tạnh mưa và tối từ lúc nào nhưng vô cùng lạnh lẽo, tibu ướt sũng vì nước mưa tay chân tibu tê hết rồi, trời lạnh quá.. Tibu ráng lấy gói thuốc ra, những đã nát bấy vì bị ướt.. ừ trái tim tibu cũng thế..tan nát hết rồi. Hình như vì tibu nằm nên không ai để ý có sự có mặt của tibu lúc này.

Tibu ngồi dậy, nhìn qua phía bên kia và thấy một người con gái đang khóc, tay thì nắm lấy tay của một người đàn ông. Rồi người con gái lên tiếng:

- Anh đừng bỏ rơi em, em sống không thể thiếu anh được

- Cô tránh ra đi, tôi chán lắm rồi

Rồi bất chợt cô gái quỳ xuống trước mặt người con trai, tay níu lấy chân thằng đó

- Em van xin anh, đừng bỏ em

- Cô làm gì thế? Cô có tránh ra không, cô có quỳ chết ở đây tôi cũng không quan tâm

Cô gái đáng thương đó vẫn cứ bấu víu lấy thằng đàn ông và van xin, rồi bất thình lình tibu thấy rõ ràng thấy đó nạt cô gái và tát hai cái.

Không biết có phải tibu cần tìm chỗ để trút nổi buồn, hay là vì tibu thấy quá thương cô gái nhưng tibu đứng dậy thật nhanh, chạy đến chỗ thằng đó không cần nói gì và song phi một cú ngay giữa ngực nó. Không dừng lại ở đó

Bốp… bốp.. tibu liên tục đấm vào mặt thằng đó miệng la lớn

- Đm mày, đánh con gái hả… bụp…thích thì đánh với tao, mày không yêu nó thì cũng đừng đánh nó chứ. Mày đúng là con dog mà..

Rồi tibu vẫn tiếp tục đánh, người con gái đến cạnh tibu và kéo tibu ra những cái sức lực nhỏ bé đó làm sao có thể ngăn được con thú trong tibu lúc này

- Thằng khốn nạn, mày để người yêu quỳ lạy dưới chân mày hả? Bốp.. bốp tibu vẫn cứ tiếp tục đánh, thằng con trai dường như không thể chống chọi được gì, mọi chuyện đến quá nhanh… miệng yếu ớt van xin tibu

- Em xin…lỗi.. anh tha cho em

Tibu đánh còn mạnh hơn… rồi hét trước mặt nó

- Con c, mày thích tha lắm phải không. Con dog như mày tao thấy ghét lắm, được rồi để tao tha cho mày

Tibu dừng tay, nhìn xung quanh và chạy tới chỗ đống đá, lượm một cục đá và cầm trong tay tiến về phía thằng kia đang nằm, hình như tibu đang muốn giết nó thì phải.

Và…..

- Ông dừng tay lại, ông là ai mà dám đánh bạn trai tôi hả? ông thật khốn nạn mà, ông tưởng ông là ai?

Tibu khựng lại, không phải vì bừng tỉnh sau những gì mình vừa làm, cũng không phải vì mình bị người con gái đó chửi… mà là vì những giọt lệ lăn dài trên mắt cô gái đó, tự nhiên tim tibu đau quặn lại, đau đến khó thở… tibu nhớ đến lúc sunny khóc ở trong lớp và nhìn ra phía cửa, chờ đợi người mình yêu… Cái ánh mắt đó, giống ánh mắt của cô gái lúc này. Đầy đau đớn và buồn bã….

Chát….! Cô gái tát tibu một cái, điều đó khiến tibu vô cùng bất ngờ

- Ông có giỏi thì đánh tôi đi, sao dám đánh người tôi yêu như thế hả? Rồi cô gái nhanh chóng lấy điện thoại ra báo công an

Tibu khẽ cười nhếch mép, trong đầu suy nghĩ…

Bị người yêu đối xử như thế này mà vẫn bênh vực nó còn dám đánh mình nữa chứ. Tình yêu của cô gái này lớn đến mức dù nguy hiểm vẫn đứng ra bảo vệ người mình yêu sao? Nhưng thằng đó thật là quá tệ bạc mà? Những giọt nước mắt đó là vì bị đối xử tệ bạc hay là vì mình đánh người yêu của nó? Mình thật không hiểu…

Rồi tibu chạy thật nhanh đến chỗ xe của mình nổ máy và chạy đi ( lề mề mấy chú bắt được về đồn thì ốm đòn )

Vừa chạy xe, tibu vừa suy nghĩ về chuyện lúc nãy.. tình yêu lớn như thế sao? ừ có lẽ những gì mình đã làm cho sunny, nếu ai đó ở vị trí của mình cũng sẽ làm như thế… rồi điện thoại tibu kêu lên

- Nghe nè Huy

- Tibu hả, tối nay tụi tao xuống mày ngủ nhé

- Ok tao cũng đang chạy về, tối nay không có ai ở nhà

- Ok men, bye bye

Và rồi, sau buổi tối hôm đó, cuộc sống không biết đâu là thực đâu là ảo… chỉ biết rằng, qua những làn khói trắng, sunny lại về bên cạnh tibu, lại ôm lấy tibu thật chặt như đã từng……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.