Hồi Ức Của Một Linh Hồn

Chương 39



Chap 39 : Nơi xa lạ...

Cả đêm trằn trọc không ngủ vì chờ đợi một ngày dài đang tới, mới chớp mắt đó quay qua quay lại đã 5h sáng. Bật dậy khỏi cái giường một cách khó khăn vì trời lạnh và mưa, với lấy cái điện thoại tibu gọi liền cho Beo. Haizz cái thằng, gọi đến lần thứ 4 mới bắt máy

- A lô, làm gì sớm vậy mày, mới hơn 5h. Beo trả lời một cách uể oải

- Đi sớm cho khỏe mày ơi, dậy đánh răng rửa mặt làm ly cà phê rồi bắt xe luôn. Ngủ gì mà như heo.

- Âm binh, mới sáng sớm nhe mày. Đừng chọc tao chửi. Mà sao cái gì cũng đổ thừa con heo, ăn như heo ngủ như heo lười như heo, phim đen cũng là phim con heo. Đcm bồ tao tuổi hợi nha. Khà khà

- Ha ha thôi dậy đi men. Hôm nay có vẻ mệt đấy! Ra thẳng bến xe nhe

- Ok men.

Vệ sinh xong xuôi, tibu lấy một ít quần áo đủ dùng trong mấy ngày, vơ thêm cái zippo với mấy thứ linh tinh khác rồi xách ba lô bắt xe ôm đi lên bến xe.

Tibu ngồi nhấm nháp từng ngụm cafe vừa đắng vừa ngọt nhưng thơm lừng, hút đến điếu thuốc thứ hai thì Beo lên tới. Cả hai đi vô mua vé xe rồi leo lên xe ngồi, khoảng 25 phút sau thì bắt đầu khởi hành.

Ngồi trên xe hai thằng bắt đầu luyên thuyên đủ điều, nói chuyện trước kia rồi lại nhìn nhau cười sặc sụa. Beo biết rõ mục đích của chuyến đi này, biết rõ những điều tibu đang làm nhưng nó không hỏi gì cũng không nói gì.

Cái đám anh em của tibu nó như vậy đấy, khi cần thì giúp thì làm chứ chẳng thắc mắc, can ngăn hay nhiều chuyện. Mỗi thằng có một lý tưởng sống khác nhau, cái cách mà để những người bạn bình thường có thể trở nên thân thiết hơn anh em ruột thịt là sống phải biết được tính cách của nhau, chịu đựng được những tính xấu và đừng bao giờ tính đến cái lợi cho riêng mình.

Beo lớn lên trong một gia đình nghèo, từ nhỏ ngoài việc học trên trường đã phải lăn lộn kiếm sống phụ giúp gia đình. Nhưng nhìn vẻ bên ngoài của nó, ít ai có thể tưởng tượng được điều đó, dáng hơi mũm mĩm da dẻ thì trắng bóc như là một công tử chính hiệu.

Đặc biệt là râu của nó không mọc như thằng khác, đó là cái điều buồn cười đến kinh khủng , chỉ chạy quanh và mọc xung quanh cái miệng chứ không có ở cằm và mép.

Thời còn là học sinh, hai thằng cũng có phần lớn những kỷ niệm gắn liền với nhau, từ những buổi chiều ngồi bán khoai lang, khoai sắn luộc hay bánh cam chiên trên vỉa hè cùng Beo. Buổi tối rảnh rỗi thì nướng bánh tráng hành mỡ.

Mà phải nói hai thằng từ nhỏ đã là quỷ, bán khoai nướng bánh tráng gì chứ chủ yếu là chọc mấy em nữ sinh dễ thương, em nào đẹp thì bán cho nhiều khoai em nào xấu thì bán ít để lần sau khỏi quay lại luôn. Đôi lúc lại xổ cái tính vô giáo dục của hai thằng ra ngoài, cứ thấy mấy em tới hỏi mua là chọc : cho hai anh xem quần sịp rồi anh cho thêm mấy miếng khoai, mấy miếng sắn. Gặp mấy nhỏ hiền thì đỏ mặt rồi đi, gặp mấy em dữ thì chửi cho hai thằng xù đầu. Ôi thời thơ ấu...

Có một lần, vì cứu Beo khỏi chết đuối mà thằng anh nó mất. Kể từ đó gia đình nó càng khó khăn hơn, những lúc lên trường đi học chưa bao giờ thấy nó có được một bữa ăn sáng cho đàng hoàng tử tế, lúc nào móc trong quần ra cũng là cái bánh cam, bị móp méo vì để trong túi. Mà hình như cái bánh cam chiên đó có ý nghĩa rất lớn với nó, nuôi nó khôn lớn và chứa đựng nhiều tình thương từ gia đình thì phải...

Nếu ai đó nghĩ rằng mua cho nó cái bánh, hay cuốn sách thì nó thích lắm thì là một sai lầm, hoặc nếu ai đó coi thường vì nó nghèo thì thằng đó khốn khổ vì cái mặt sẽ bị bầm một cách nham nhở. Ngoài trừ tibu và mấy anh em trong nhóm, chẳng bao giờ Beo nhận một cái gì từ ai đó. Ừ nghèo cho sạch rách cho thơm.

Cùng một xóm nên hai thằng lúc nào cũng như hình với bóng, lúc hai thằng bắt đầu tập tành hút thuốc thì Beo và tibu là hai thằng duy nhất trong nhóm phải bắt đầu sự nghiệp hút thuốc của mình bằng cách mỗi khi vả thuốc là lại ra đường mót dế thuốc, kể từ năm cấp 3 là nó bỏ học hoàn toàn, cũng chẳng phải bỏ học.

Nó bị đuổi !

Bị đuổi vì vô lễ với cô giáo, đó là một buổi sáng học kì 2 lớp 10. Cô giáo thì đang kì kèo cáo vụ vô đoàn của thằng Beo, nó thì vốn dĩ không muốn vào. Tao thà bỏ cái tiền đoàn phí đó ra để mua hút thuốc còn ngon hơn, vô đoàn có được cái lợi ích mẹ gì đâu. Beo từng nói thế.

Còn cô giáo, bản chất cái bà cô H đó thực sự lúc nào cũng coi thường những đứa học sinh như Trung, Tibu, Beo hay Long... những đứa hơi phá một chút là bả coi chẳng khác nào cỏ rác, bình thường thì chúng nó cũng mặc kệ, nhưng hôm đó bả lại đụng chạm đến cái tôi trong Beo, đả động đến gia đình nó nghèo. Điều đó chẳng khác nào một nhát búa chạm vào lòng tự ái của nó.

Rồi Beo cũng đứng lên đôi co qua lại với bả, chửi rủa om sòm, kết cục là bị đuổi học. Nó cũng chẳng thèm xin vào trường khác mà kiếm hẳn việc làm, âu thì cũng kiếm thêm thu nhập để giúp gia đình. Cuộc đời của nó, công danh sự nghiệp cũng trở nên dang dở, âu cụng là cái số.

.

..



Nói chuyện được một lúc thì hai thằng ngủ lúc nào cũng không biết.

Xe bon bon đã được hơn năm tiếng đồng hồ, cả hai giật mình tỉnh giấc bởi tiếng gọi của anh phụ xe:

- Hai em xuống đâu vậy?

Hai thằng lại ngơ ngác nhìn nhau

Tibu quay sang anh lơ xe rồi hỏi :

- Anh cho em hỏi đường Trường chinh ạ, tụi em xuống đó

- Chổ đó xa lắm với lại không thuận đường đâu em.

- Vậy cho em về tới bến luôn ạ.

Phan rang khác biệt hoàn toàn so với Đà Lạt. Nắng như thiêu cháy con người, khí hậu thì oi bức và khó chịu vô cùng. Trên đường đi chỉ toàn cát và đá, không một bóng cây. Ừ cái khí hậu như thế, con người còn phải vật vã mà chống chọi... Mặc may có thêm sương rồng chi chít hai bên đường, nó mạnh mẽ và cứng cáp, thô kệch nhưng có một sức sống mạnh mẽ đến kì lạ.

Dân số ở đây cũng chẳng được đông, chính vì thế mà trên đường thấp thoáng được vài cái bóng dáng của xe máy và người dân đi lại. Tới bến xe, hai thằng lại bắt xe ôm và tiếp tục hành trình của mình.

Từng cơn gió như táp vào mặt của tibu, nó không mát mẻ và đầy trong lành như bình thường, mà cực kì khó chịu, bao nhiêu gió thì càng nóng thêm bấy nhiêu cứ như là đang đi trong hỏa diệm sơn vậy, nóng đến sởn gai ốc...

- Cháu đi đâu. Tiếng chú xe ôm hỏi tibu

- Dạ chú cho con tới đường Trường chinh, ngay khu Văn Hải ạ.

- Mày đi đâu mà tới khu đó, chỗ đó có gì đâu, heo hút và ít người ở lắm.

- Dạ con có việc cần kiếm thầy ạ, chú có biết thầy nào tên là thầy Chàm ở đó không?

- Chỗ đó còn hoang sơ lắm, tao chẳng biết ai ở đó cả.

Đi gần một tiếng thì mới tới được khu đó, cả người ê ẩm vì ngồi trên ô tô cả buổi sáng, giờ còn ngồi xe máy cả tiếng. Trả tiền xong xuôi thì Beo lên tiếng :

- Giờ biết bắt đầu từ đâu đây mày? Đói bụng quá tibu ơi, chỗ này lại hoang vu, đ có một quán ăn nào luôn.

Tibu cởi nón ra, nhìn xung quanh một vòng. Haizzz nguyên một vùng rộng lớn và khá là hoang vu, thấp thoáng phía xa là vài ngọn núi đá, còn lại toàn sương rồng, cát và cát. Nắng như thiêu thân !

- Đm, không khéo tao với mày bỏ mạng ở đây rồi Beo, hehe. Thôi không đùa nữa, mày nhỉn đằng xa kìa, có lác đác vài căn nhà, tới đó thử xem rồi nhân tiện kiếm gì ăn luôn, tao cũng đang đói

- Ừ ráng lết qua đó đi, nắng quá. Beo nhăn nhó

Hừ, trời nắng và nóng như chảo lửa, chắc phải cả trăm độ c. Hai thằng giờ nhìn không khác gì mấy thành phần khủng bố của ta li băng, kín mít từ đầu đến chận, mặt thì quấn áo đeo kính đen.

- Vcl nóng quá Tibu ơi, khát nước đéo chịu nổi

- Ừ nắng quá mày ơi, giờ mà có gái đẹp tươi mơn mởn cũng đéo muốn làm gì, chỉ muốn ngụm nước với rửa cái mặt.

- Láo mày, gặp tao là tao vắt sữa uống chứ. Bày đặt xạo xạo không làm gì. Tao khinh.

Hai thằng cười phá lên, rồi tibu có điện thoại, đầu dây chẳng ai xa lạ mà chính là jenny. Nói chuyện một hồi, tibu kể cho jenny về mọi thứ thì jenny lên tiếng

- Anh nha, đi vậy mà chẳng thèm nói em một tiếng, vậy mà nói là coi em như em gái, em muốn đi chung với anh. Jenny nũng nịu

- Anh nghĩ em không được đi, với lại em còn phải chuẩn bị đi học để về làm phụ ba mẹ mà. Tibu phân trần.

- Hừ, em chỉ đi du học thôi, với lại ba mẹ em dễ lắm, một hai năm nữa em đi cũng chẳng sao. Buồn anh ghê, huhu quên em rồi!

- Thôi mà, đừng khóc nhè nữa. Lần sau nếu có chuyện gì thì anh sẽ nói cho em biết, đừng buồn nữa ha

- Em có một món quà bất ngờ muốn nói cho anh biết. Nhớ anh quá tibu ơi, hic. Tự nhiên gặp anh ở Huế làm em yêu anh nhiều hơn rồi. Ghét anh ghê!

- Hở? Có chuyện gì à? Hì anh đâu có bắt em gặp anh.

- Aaaaaaa, anh đáng ghét quá. À chuyện em muốn nói là hôm bữa lúc mình đi với nhau ở Huế, anh có nói là ước gì có thể học chung với chị sunny ở dưới này. Em biết điều đó thành hiện thực rồi, anh phải kiss em để trả ơn nhé.

- Hả ? Là sao, anh không hiểu ý em jenny à.

- Ba em quen biết nhiều, nhờ người tới nói với hiệu trưởng nên anh sẽ trở thành một sinh viên dự thính, vậy là tha hồ gặp sunny nha. Hehe.

- Thật hả jenny??? Hay là em đang đùa anh đó.

- Anh này, em không bao giờ chọc hay lừa dối em đâu, mà em có ngốc khi làm vậy không nhỉ? Chị sunny là tình địch em mà. Hì hì

- Anh thật không biết nói gì, cám ơn em nhiều lắm jenny...

- Đừng nói cám ơn tibu à, anh vui là em vui. Em hạnh phúc khi anh hạnh phúc. Hì hì thôi anh đi tiếp đi, tối gọi điện thoại cho em biết nhé! Bye anh nè, moazzzzzz !

Vậy là mình sắp được học chung với sunny một lần nữa sao?

Vậy là mỗi buổi sáng khi lên lớp lại được nhìn thấy sunny rồi...

Vậy là mình sắp có cơ hội để bắt đầu lấy lại những thứ đã mất...

Là jenny...

Trở lại với hiện tại, cái nắng đang thiêu cháy tibu dần dần, hai thằng đi bộ được hơn nữa tiếng thì cũng đến được ngôi nhà gần đó.

Ngôi nhà quá cũ kĩ so với thời gian, bằng gỗ và bắt đầu mục nát. Chỉ biết rằng sau cánh cửa sổ, tibu nhìn thấy có bóng dáng của hai người già, có thể là do cái ẩm thấp và tối tăm vì ngược hướng với mặt trời của căn nhà, hoặc cũng có thể là do cái cách bố trí mọi thứ trong nhà làm cho cho gai ốc của tibu bắt đầu sởn hết cả lên ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.