Hồi Ức Của Một Linh Hồn

Chương 42



Chap 42 : Ngôi nhà giữa nơi hoang vu 3

Trời càng về đêm càng trở nên lạnh lẽo, lạ thay cái nơi này cũng có sương mù. Mà thật ra cũng chẳng biết là sương mù hay khói từ đâu bay tới, chỉ biết càng làm cho không khí nơi này thêm phần rùng mình và đáng sợ.Trong cái màn đên chỉ có một màu tối đen bao trùm cả một cái không gian rộng lớn đó, mọi thứ yên tĩnh một cách kì lạ. Thỉnh thoảng một vài tiếng kêu của chim cú vọ như té tan màn đêm kèm theo nỗi sợ hãi.

Tibu vẫn quỳ tại nơi đó, thậm chỉ miệng không thể ú ớ kêu lên một tiếng, nỗi sợ hãi tràn ngập khắp cơ thể tibu, ừ thì tibu cũng chỉ là một con người chứ không phải thần thánh phương nào. Từng tế bào vẫn trở nên tê dại. Lúc này, chỉ có cái trí óc của tibu thì vẫn còn minh mẫn, mắt tibu vẫn trừng trừng nhìn lên viên đá đó.

Lúc mà nỗi sợ hãi tràn đến tibu cũng là lúc mà tibu nhận ra những con số trên tấm đá đó chính là vòng đời của một con người. Nó ngắn ngủi nhưng có nhiều ý nghĩa trong đó, chẳng khó để tibu thấu hiểu ý nghĩa của những hình tượng trên tấm đá, cái dòng chữ in đậm chính là tên của một sinh linh nhỏ bé nào đó, nhưng nó là ai?

Nhiều suy nghĩ và mâu thuẫn hiện lên trong đầu tibu lúc này, thật sự là do tibu đã suy nghĩ quá nhiều hay sự thật lại chính là điều khiến tibu lo sợ...

Mọi thứ càng trở nên rõ ràng hơn khi tự mình chắp nối lại các sự kiện với nhau, từ sự kỳ lạ và hành động khó hiểu của hai ông bà già, đến những biểu tượng khó hiểu của căn nhà. Càng sợ hãi, tibu lại càng thấy rạo rực trong lòng, có một cảm giác gì đó rất kì lạ, giống như là thích thú vậy, hoặc cũng có thể là thỏa mãn với những gì xảy ra trong hiện tại. Tibu rùng mình và khẽ cười nhẹ

Hừ, điều mà mình cất công tìm kiếm lại đang ở trước mắt, vậy mà giờ mới nhận ra. Cả mình và Beo. Ai lại nghĩ ra cái nơi này, nơi mà mình và nó đang nằm ngủ, bên dưới lại là một ngôi một từ nhiều năm về trước. Thì ra đây chính là một gia đình Thầy Chàm chính thống, và chẳng thể nhầm lẫn đi đâu được, họ là thầy tế. À mà chính xác hơn, bà lão chính là thầy tế. Nếu mình đoán không lầm, ngôi mộ chính là con hai ông bà lão!

Ừ thì ra từ nãy đến giờ mình đang ngồi trước một cái bia mộ nhìn chằm chằm vào đó, nó có khác gì nhìn vào khuôn mặt của người đã khuất đâu nhỉ, chân mình thì đang đứng trên nơi một người chết đang yên nghỉ, hình như điều đó hơi đáng sợ thì phải...

Hèn gì, trong căn phòng này lúc nào cũng âm u và lạnh lẽo một cách kì lạ, thì ra là có âm khí. Haizzz mình ngốc thật, giờ mới nghĩ ra.

Cái khoảnh khắc chỉ hơn một phút. Một phút cơ thể trở nên bất động, tibu cảm thấy nó như hàng tiếng động hồ. Từng giây một, tibu chỉ ước rằng nó sớm trôi qua. Quay trở lại với thực tại, khi mà tay chân tibu dần cử động được, lúc nãy tibu đã có thể hét lên, nhưng tibu lại không làm thế. Hít một hơi thật dài, thật sâu và đầy bình tĩnh để suy nghĩ.

Đây chính là nơi thích hợp nhất nếu mình muốn làm rõ mọi chuyện về sunny. Ừ thì cũng sợ hãi thật, nếu bị dính ngải thì sao, nhiều khi cả hai thằng oan mạng nơi hẻo lánh này quá.Không lẽ giờ mình nên bỏ đi sao? Nhưng mục đích mình đến đây là gì, mình chưa tìm hiểu tất cả cơ mà. Thôi mặc kệ, đừng suy nghĩ nhiều nữa, phóng lao thì phải theo lao thôi. Phải đánh thức thằng Beo dậy, dù gì cũng phải hỏi ý kiến nó trước, đâu thể bắt nó theo mình được.

- Beo, Beo dậy đi mày... Beo ! Beo !!!! Tibu thì thầm

Gọi mãi mà không thấy động tĩnh gì, tibu lấy một tay thì bịt miệng, một tay thì bóp mũi.

Ngay một lúc sau, chẳng biết ú ớ cái gì trong miệng mà Beo thức dậy mở mắt ra ngay. Tibu vừa bỏ tay ra thì

- Đm, cái đ gì dậy, thằng nào , thằng nào giết tao.

Phải nói là Beo có một giọng nói thật sự đáng sợ với những người lạ, nó trầm và ồm ồm, một khi hét lên thì chẳng khác nào Quan Công cả, mà cái tính nó cũng vậy, nóng như lửa. Tay Beo vừa vung lên định đấm tibu thì Beo chợt nhận ra tibu đang ngồi trước mắt mình. Như tỉnh cả ngủ, Beo chợt hỏi

- Cái đ gì dậy mày, trò truyện đêm khuya hả tibu

- Ngồi dậy đi, tao có chuyện quan trọng muốn nói với mày

- Chuyện gì dậy? Đêm hôm khuya khoắt, sao không lo ngủ đi.

Rồi tibu tường thuật lãi mọi chuyện một cách rõ ràng, hai thằng thì thà thì thầm gần 15 phút. Đã qua ngày mới từ lúc nào, chẳng hiểu sao càng ngày càng lạnh hơn. Không khí trong nhà thì ngày càng âm u.

Nghe xong mọi chuyện, Beo giật phắt cả người lên, mắt thì lấm la lấm lén nhìn về phía viên đá, sau đó nhìn xuống dưới. Nuốt nước bọt rồi nói với tibu

- Ơ cái đệch con mợ. Tao với mày, cả ngày ở chung với người chết à. Đúng là âm binh.

Rồi Beo rút gói thuốc ra, tay run rẩy lấy hai điếu mặt vẫn chưa hết bàng hoàng và một chút sợ hãi. Tibu kéo nhẹ điếu thuốc, thở một hơi dài rồi nói :

- Giờ tao không tính bỏ về giữa chừng như thế này, có trúng ngải hay bùa gì thì cũng kệ mẹ nó, mày thì sao? Tao chẳng muốn có nguy hiểm hay ảnh hưởng gì đến mày. Hay mày về đi

Chẳng cần phải suy nghĩ gì lâu, beo nói lại ngay

- Nguy hiểm cái nồi. Nếu là mày thì mày làm gì? Tao biết mày sẽ đ bao giờ làm dậy với tao. Khỏi nói nhiều nữa, giờ không phải là lúc để về. Ơ mà cái đệch, mày kêu tao về giờ này, vừa mới qua ngày mới thôi bố, âm binh ! Tối thui tối mù, thấy đéo gì mà đi.

- Ừ vậy đ lằng nhằng nữa.Giờ tao với mày ra đằng sau tìm bà già nói chuyện.

Những tiếng động từ đằng sau bếp không còn nữa, hai thằng nhẹ nhàng đi về phía đằng sau không quên nhìn bằng một ánh mặt sợ sệt, tay thì chắp vào lạy lạy mấy cái khi đi qua khối đá.

Nhưng khi đi ra đến đằng sau bếp, bà lão đã không còn ở đó nữa mọi thứ đã được thu dọn một cách sạch sẽ và gọn gàng, cũng không còn cái mùi khói khó chịu lúc nãy nữa. Hai thằng lại đi về phía phòng ngủ của hai ông bà già, và càng kì lạ hơn nữa khi tấm màn cửa thì không đóng, nhìn vào trong thì không thấy ai đâu.

Bây giờ thì tibu mới được nhìn thấy cái phòng ngủ này. Bốn góc của căn phòng được dựng lên bốn cái trụ bằng gỗ, trên đó được điêu khắc rất nhiều những kí tự phạn mà chẳng thể nào hiểu được khi nhìn vào, phía trong cùng chỉ có một cái tủ bằng gỗ nhỏ, tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng và đầy mê hoặc.

Phía trên sàn có lẽ là nơi hai ông bà ngủ, một tấm phạn hình vuông, nhìn vào thì có thể thấy một cách rõ ràng những hình tượng ở trên đó, nó như là các hình ảnh của những vị thần của chăm pa cổ, đang vậy quanh biểu tượng của vị thần Ta ruk được chạm trổ một cách tinh vi và rõ nét mặc dù tấm phạn đó đã rất cũ rồi.

Mọi chuyện càng trở nên khó hiểu, đến lúc này thì Beo lên tiếng mặt bắt đầu chuyển sắc

- Đâu hết rồi mày?

- Không biết nữa, chắc đi đâu hết rồi. Tibu trả lời

- Ê tibu, có khi nào.. có khi nào hai người đó là ma không mày ???

- Ma cái đầu mày, ma đéo gì mà nấu cơm cho mày ăn, hồi chiều ăn xong mày còn đi ỉ* nữa mà. Mẹ, cơm của ma mà cũng tiêu hóa được hả mày. Đúng là âm binh.

- Ừ mày nói cũng có lý. Mà ổng bả đi đâu hết rồi?

- Đéo biết nữa, ra sau xem thử đi.

Không khí ngoài trời khá là mát mẻ, thỉnh thoảng lại có gió thổi, vô cùng trong lành và thoải mái khác hẳn với sự lạnh lẽo phía bên trong nhà.Nhìn quanh đi quẩn lại cũng không thấy ai, đã gần 1h sáng, tibu chẳng biết nên làm thế nào thì Beo lên tiếng :

- Hey, nhìn lên trên phía núi kìa mày

Tibu nheo mắt, cố gắng nhìn thật kĩ. À thì ra là cái nhà lá hồi sáng mà hai thằng để ý, bây giờ thì nó lại có ánh sáng ở trên đó.

Hai thằng nhìn nhau

- Giờ sao mày? Beo hỏi

- Lên đó đi Beo, giờ tao với mày lên đó. Hay là mày thích vô nhà ngủ với cái người kia. Hehe

- Đcm, ngủ con mợ mày chứ ngủ.

- Giờ tao với mày không quay lại căn nhà nữa, nhưng cũng phải vào trong đó lấy đồ.

- Ừ

Hay thằng chạy vù vào trong nhà, thu xếp đồ thật lẹ tay thì chắp vào lạy lạy mấy cái mà thật ra cũng chẳng có thằng nào dám nhìn lại vào trong cái tấm đá đó lần nữa.

Đường lên núi chẳng dễ dàng chút nào, gồ ghề và cao, chắc phải đến 65 độ. Xung quanh thì các bụi sương rồng và cỏ dại mọc um tùm.

Móa, hông lẽ hai ông bà già mà leo lên cái chỗ này dễ dàng vậy sao. Tibu thầm nghĩ.

Càng lên cao, không khí càng trong lành hơn. Tiếng côn trùng kêu âm ỉ, lâu lâu gió lùa qua các khe núi hú lên một cách đáng sợ. Hai thằng bắt đầu thở dốc vì mệt.

2h Sáng

Lúc chân tay cả hai bắt đầu mỏi nhừ và dường như không thể leo tiếp được nữa thì cũng là lúc đến nơi. Căn chòi không lớn, chỉ khoảng 6 mét vuông, được thắp sáng bằng hai cái đuốc nhỏ ở dưới đất. Một lần nữa tibu lại được nhìn thấy những biểu tượng trong căn phòng ngủ của hai ông bà già trên bốn cây cột ở bốn phía cái chòi nhỏ này. Nó được xây ngay sát phía núi, ốp phía trước nơi ngọn núi và cái chòi giao nhau, là bức tường bằng đất sét nhưng cực kì tinh xảo và vững chắc.

Khi mà mọi thứ bắt đầu trở nên không có lối đi, dường như tất cả đang đi vào ngõ cụt thì có một điều gì đó thôi thúc tibu nên đi ra đằng sau phía bức tường đất sét. Mọi hy vọng lại được thắp sáng trở lại, ngay phía đằng sau có một cách cửa nhỏ, một lối đi ngầm ở phía dưới. Tibu lấy tay kéo cánh cửa lên, mọi câu trả lời cần được giải đáp, những điều mà tibu luôn thắc mắc về sunny hiện tại có lẽ đang đến hồi được giải đáp, cánh cửa đó đang dần mở ra với tibu, và với cả nền văn minh của thế giới hiện tại...

.

..



….

Trời nóng thật. Cái nắng của Sài gòn đang thiêu đốt da thịt của tibu,

- Ê Tibu, uống bia hơi cho mát không mày?

- Ừ đi, nóng quá Long ơi

Cũng đã rất lâu rồi tibu mới hội ngộ với người anh em thân thiết của mình. Mọi chuyện dường như mới xảy ra ngày hôm qua vậy, ừ cũng đã một tuần hơn rồi... kể từ chuyến đi đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.