Hồi Ức Của Một Linh Hồn

Chương 52



Chap 52:

_Đôi khi không phải cứ may mắn là tốt Jenny à.

_ Rồi sao ? Kệ anh, em ko quan tâm. – Jenny lướt nhẹ từng ngón tay lên người Tibu. Qua vai, lên khuôn mặt tibu rồi dần xuống ngực.

Vội chạm lấy tay Jenny, Tibu gặng hỏi:

_ Em làm gì vậy Jenny?

_ Em muốn ăn thịt anh. – Jenny nhìn Tibu rồi cười một cách quyến rũ.

_ EM nên dừng lại còn kịp, chưa biết ai là kẻ đi săn và ai là con mồi đâu. – Tibu cười một cách bí hiểm.

_ Còn nhỏ mà thích chơi trò người lớn sao Jenny.

_ Đã nói là em ko còn nhỏ mà Tibu cứ chọc em hoài thôi

Tibu khẽ thở dài, ko khí vui vẻ bỗng chốc bị thay thế bằng sự buồn bã và ảm đạm. Jenny ôm chặt lấy Tibu.

_ Anh nhớ chị Sunny phải ko Tibu. Đi học được gặp Sunny mà sao anh lại ko vui?

_ Thôi anh ko muốn nói đến chuyện này thêm nữa.

_ Dạ, thôi vậy. Anh ko muốn nói thì em cũng ko làm khó anh. Mình xuống ăn cơm đi anh.

_ Ừ.

Đúng lúc đó thì ba mẹ Jenny cũng vừa về tới nhà. Tibu liền lễ phép chào họ:

_ Chào chú và cô ạ. Con tên Tibu, là bạn của Jenny ạ.

_ Chào con. – Mẹ Jenny đáp lại bằng một giọng nói nhẹ nhàng của người Hà Nội.

_ Hi youngman, how are you? ( Chào anh bạn trẻ , con khỏe không? )

_ I’m fine, sir. Thank you ( Con khỏe , chú. Cám ơn ạ). – Tibu cười và lễ phép đáp lại. Tibu cứ nghĩ rằng ba của Jenny sẽ nói Tiếng Việt, ai ngờ lại ko phải như thế. Tibu bắt đầu cảm thấy hơi hồi hội kèm theo chút lo sợ vì quãng thời gian bỏ học, tiếng anh của Tibu có phần nào sa sút và ko còn tốt được như trước.

Tuy nhiên mọi thứ diễn ra suôn sẻ hơn mong đợi rất nhiều. Mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Tibu có thể nhận thấy rằng mẹ Jenny thật sự rất hiền và dịu dàng. Ba Jenny thì ko thể chê vào đâu được. Mặc dù là một doanh nhân thành công, nhưng ông rất hài hước và phóng khoáng. Hoàn toàn khác với trí tưởng tượng của Tibu.

Khi bữa cơm kết thúc, Chú John ( ba Jenny) rót ra hai ly rượu, mời Tibu. Sau đó họ ra ban công trò chuyện.

_ Hey, youngman! I have a good new for you ( này, chàng trai trẻ ! Tôi có một tin tốt cho anh).

Tibu bắt đầu tò mò và hỏi lại:

_ Why good for me? What is that , John ? ( Tại sao lại tốt cho con ? đó là chuyện gì vậy , John ?)

_ Ha ha, next week my daughter will study in your class. ( haha, tuần tới con gái ta sẽ học trong lớp của con. )

_ I’m sorry John, but how can it be? i don’t understand, She ‘s young so how can she study in my university? ( Con xin lỗi chú john, nhưng làm thế nào chuyện đó có thể được? con ko hiểu , cô ấy còn quá nhỏ thì sao có thể học trong trường đại học của con được?)

_ you know what? Everything can be solved by money and relationship, my young man. Don’t’t forget my daughter has study in in Us with high education system. So everything become easily.( con biết những gì?Tất cả mọi thứ có thể được giải quyết bằng tiền bạc và mối quan hệ, chàng trai trẻ của tôi.Đừng quên con gái của tôi đã học ở mỹ với hệ thống giáo dục cao. Vì vậy, tất cả mọi thứ trở nên dễ dàng.)

_ How supried it is! It’s so hard to belive. So she will study like a attend student, right?( Làm thế nào đẻ ko ngạc nhiên? Thật là khó tin được. Vì vậy, cô ấy sẽ học giống như một học sinh dự thính, phải không? )

_ You got that, man. I know you’re smart. ( con có điều đó ,chàn trai. Chú biết con thong minh. )

Hai người chợt im lặng, thưởng thức ly rượu ngon, thế rồi ba Jenny lại hỏi một câu khác khiến Tibu thật sự bối rối !

_ My daughter, what do you think about her? ( con gái cũa chú, con nghĩ gì về cô ấy ?)

_ I am telling you the trutk, she’s perfect. ( Con sẽ nói cho chú sự thật, cô ấy thật tuyệt vời.) – Tibu mỉm cười nhìn.

_ Time goes fastly, now she’s 18. And I know she’s fall in love with you, young man! ( thời gian trôi qua thật nanh, bây giờ nó được 18 tuổi rồi . và ta biết nó đang yêu con đó, chàng trai trẻ à ! )

_ And how about you, do you love her? ( còn con thì sao , con có yêu nó ko ?)

Tibu bối rối ko nói nên lời, thật sự Tibu ko muốn nói dối bất kỳ ai, hay lừa gạt trái tim mình .

Suy nghĩ một hồi, Tibu liền trả lời:

_ I’m sorry, John ! Your daughter deserse a better mam than me. I don’t know I love her or not …( con xin lỗi , John! Con gái cũa chú xứng đáng có một người đàn ông tốt hơn con. Con ko biết mình có yêu cô ấy hay ko …)

Cứ tưởng John sẽ rất giận hoặc tỏ ra khó chịu với Tibu nhưng ko…. Chú John lại cười rồi nói với Tibu.

_ Both of you are young and life is a long way. So just enjoy it and don’t think too much. (con còn trẻ và cuộc sống là một chặng đường dài. Vì vậy, chỉ cần tận hưởng nó và không nghĩ quá nhiều.)

_ Thank you John, thank for everything. Tonight, I’m so happy. (Cảm ơn chú John, cảm ơn cho tất cả mọi thứ. Tối nay, con rất hạnh phúc.)

Sau đó cả hai cùng vào nhà, Jenny bẽn lẽn đến cạnh Tibu rồi thì thầm

_ Ba kể cho anh nghe rồi phải ko Tibu?

_ Ừ chào em. Bạn cùng lớp. – Tibu bật cười. Thấy thế Jenny cũng mĩm cười theo, một nụ cười đầy hạnh phúc và trong sáng….

“ Mai này đây khi mình , Jenny và Sunny đều chung một lớp, thật sự sẽ ra sao… “ Tibu tự hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.