Hồi Ức Của Một Linh Hồn

Chương 66



Chap 66

Tibu quay lại thì Beo đã ngủ từ lúc nào rồi, có lẽ vì uống quá nhiều. Tibu chợt nghĩ, cuộc sống này nếu như không có những người bạn luôn bên cạnh những lúc mình cần thì sẽ trở nên buồn tẻ nhiều lắm, hoặc cũng có thể là bất hạnh nếu đứng ở một góc cạnh nào đó và đánh giá nó, con người sinh ra là để san sẻ yêu thương cho nhau, dù ít dù nhiều thì đó cũng là cái cách mà họ thể hiện.

Nhìn bầu trời đêm mới huyền diệu và đẹp làm sao, những ngôi sao trong cái không gian tối và sâu hun hút đó tỏa sáng không ngừng, trước đây tibu luôn nói với sunny rằng cô ấy trong trái tim tibu luôn là một ngôi sao sáng nhất, đẹp nhất, mãi luôn tỏa sáng… mãi luôn như vậy… Tibu chợt thở dài, trong lòng bỗng thấy nhớ sunny vô cùng, rốt cuộc thì yêu hết mình cũng chẳng được gì, có lẽ trách thì cũng chỉ trách được ông trời đã quá trớ trêu, cứ mãi trêu đùa hai số phận, hai con người và hai tình yêu.

….

Đêm đen, anh lặng lẽ nhìn mãi, anh cứ nhìn mãi.

Anh cố gắng tìm ra ngôi sao sáng nhất.

Vì anh biết đó chính là em.

Có lẽ nào, nơi đó, em cũng đang nhìn anh.

….

- Hey tibu, anh làm gì mà trầm tư vậy?Sao không qua bên kia chơi, vui lắm anh. Hì hì. Jenny từ từ nằm xuống bên cạnh tibu, miệng thở dốc vì nãy giờ chạy nhảy đùa giỡn với cái đám kia.

Tibu vẫn nắm yên không nói gì, mắt nhắm lại, cảm nhận cái mùi mặn của gió biển đang hòa quyện theo tiếng rì rào của những cơn sóng đang chạy vào bờ một cách chậm rãi và nhẹ nhàng. Jenny chợt luôn những ngón tay của mình vào tay tibu, nắm lại thật chặt.

Vâng, nó rất chặt. Tưởng như jenny biết được những gì tibu đang suy nghĩ, và đang cố gắng níu giữ tibu, kéo anh ấy lại về phía mình.

Em không hiểu được hoàn toàn những gì anh đang suy nghĩ nhưng anh biết đấy, em chính là người hiểu anh nhất. Jenny thì thầm ngay bên tai tibu.

Vậy sao? Em không những đáng yêu mà còn là một người khó đoán nữa jenny à.

Không cam tâm đúng không, vậy giờ anh muốn sao?

Chỉ là mọi chuyện vẫn không rõ ràng, trong lý trí của anh, anh muốn mình quên đi tất cả và bắt đầu một điều gì đó thật mới mẻ, anh muốn xóa bỏ tất cả những kí ức cũ, và xây dựng lại những kí ức mới từ em… nhưng trái tim anh lại thôi thúc mình phải tìm hiểu tất cả. Ông trời có thể đưa con người vào những hoàn cảnh khác nhau, nhưng định mệnh là do bàn tay chúng ta tạo nên, không phải thế sao?

Nghe tới đó thì jenny khẽ xoay người lại, quàng tay qua người tibu, ôm một cách nhẹ nhàng, nhưng có cảm giác nó nặng nề và đầy cảm xúc.

- Vậy thì anh hãy tìm hiểu đâu là số phận của mình đi, trước khi quá muộn, em không muốn anh phải sống hối hận cả phần đời còn lại.

Tibu cười, kéo jenny về sát phía mình, để đầu jenny dựa một cách nhẹ nhàng vào vai mình.

Sunny không cao bằng em, ba vòng thì cũng bình thường nếu không muốn nói là thiếu thốn, nhưng khuôn mặt sunny rất đẹp, nhất là nụ cười. Rạng rỡ và đầy ấm áp. Khuôn mặt và nụ cười ấy, kể từ khi em xuất hiện, cũng không còn là nhất nữa. Nhưng không hiểu sao, trong trái tim anh sunny không thể phai mờ được. Là sao?

Có lẽ đó là tình yêu chân thành tibu à, yêu một người đâu phải là vì vẻ bề ngoài của họ. Có lẽ em yêu anh là vì trái tim của anh, đầy ấm áp của tình yêu thương, đầy nhiệt huyết tình bạn bè, và cái tính cách quá khùng của anh nữa.

Hà hà, em đang khen hay chê anh vậy.

Thế, anh có yêu em không?

Có lẽ anh yêu em…

Có lẽ ?

Chắc chắn em là người anh thương nhất…

Nhưng người anh yêu nhất là sunny chứ không phải em đúng không tibu?

Giá như mình sống ở thời phong kiến jenny nhỉ?

Để làm gì hở anh?

Để anh có thể cưới hai người mà không phải bận tâm suy nghĩ. Hì hì

Anh này, tham quá đi thôi.

….

Hey hey hey tibu, dậy uống nữa đi mày, đây là chỗ công cộng mà nằm đó trai gái là sao.

Tiếng Việt gọi, nó chạy tới chỗ ba người rồi kéo từng người dậy một, riêng thằng Beo nó cầm chân kéo lê lết như các xác, khổ thân Beo, nó quá say chẳng đủ tỉnh táo, rồi lại hét ầm ĩ

Đm, động đất mẹ nó rồi.

Cả đám lại cười ầm ĩ, sau đó thì khuôi bia uống, hết thùng này lại đến thùng khác. 3h sáng, mới về tới nhà nghỉ, riêng thằng Beo thì uống đến xỉu rồi, phải ba, bốn thằng khiêng về tới phòng. Haizzzz, đơn nam đơn nữ chung một phòng, hết cám dỗ này lại đến cám dỗ khác.

Mắt tibu hoa hết cả lên, không thể phủ nhận một điều rằng jenny quá đẹp và hấp dẫn, đủ để che mờ hết cái lý trí của tibu. Hai người về phòng, nhưng cứ đứng đó nhìn nhau mãi, bất chợt tibu tiến sát tới jenny, đặt hai tay lên má siết chặt cô ấy về phía mình và hôn jenny một cách cuồng nhiệt, đầy mạnh mẽ. Không chậm rãi, không nhẹ nhàng, tất cả cứ như một ngọn núi lửa âm ỉ từ hàng tỷ nằm, chỉ chờ có giây phút này, dưới một tác động vô cùng nhỏ bé cũng đủ làm cho trời long đất lở.

Con người cũng chỉ là con người, nhỏ bé và đôi khi không thể kiểm soát được những dục vọng của mình. Khi tibu kịp bừng tỉnh thì jenny cũng không còn mảnh áo nào trên người, chỉ nhìn tibu một cách ngây thơ rồi nói :

Anh say thật à, sao tay anh cởi đồ em nhanh như cái máy vậy. Dụ dỗ em phải không. Hì hì

Jenny vừa mới dứt câu thì tibu hoảng hốt đứng dậy, chạy về phía tường đập đầu vô đó mấy cái thình thịch, miệng ú ớ mấy câu vô nghĩa rồi lao vào phòng tắm để hạ hỏa, một lúc sau thì quay trở ra với cái đầu ướt sũng nước lạnh. Jenny thấy cái cảnh đó thì buồn cười lắm, nhưng không dám cười lớn, nhẹ nhàng lấy cái khăn tắm choàng vô người mình rồi lấy một cái khăn khác, xích lại gần tibu hơn, chậm rãi lau khô đầu cho tibu.

Anh ngốc quá, anh làm vậy lỡ bị thương thì sao?

Anh… anh xin lỗi jenny, anh cũng chỉ là một con người bình thường, em cứ gần gũi anh như thế này mãi, đâu phải lúc nào anh cũng kiềm chế được.

Nhưng… em yêu anh… và em cho anh tất cả mà…

Chỉ là không phải lúc này jenny à, như thế chẳng khác nào anh đang lợi dụng em.

Anh đúng là ngốc, không tiếc sao?

Có, rất tiếc và tiếc rất nhiều là đằng khác, nhưng anh không làm khác được. Tibu nhìn jenny rồi cười.

Đúng là tibu của em, vậy ôm em ngủ được không?

Nhưng em phải mặc đồ vào đã, không anh khó chịu không ngủ được. Hehe

Hứ, do anh chứ ai, anh ghê lắm nha. Ha ha

Vậy đó, họ quần nhau mãi, rồi cũng chẳng làm được gì, nhưng thật sự đêm đó rất thú vị. Ấm áp và có một chút gì đó gọi là hạnh phúc, không còn cảm giác cô độc. Cả hai ôm nhau ngủ tới sáng, chỉ biết một điều là đến lúc thúc dậy thì hai bàn tay vẫn còn nắm chặt nhau mãi, không chịu rời nhau.



….

Mọi người ai cũng mệt mỏi và phờ phạc, xe lại lăn bánh về thành phố. Từ biệt cái nơi yên bình để trở về thành phố tấp nập ồn ào. Cả đám lăn ra ngủ, nhưng có hai người vẫn thức…

Anh nè, hãy tự mình tìm con đường cho anh đi

Tibu quay sang nhìn jenny đầy thắc mắc :

Ý em là sao?

Hãy đến bên sunny và tìm hiểu mọi chuyện đi. Chứ cứ như thế này thì không những anh, mà em cũng thấy vô cùng khó chịu. Không làm người yêu của anh, thì làm người tình cũng được… Jenny nhìn tibu với một thái độ rất dứt khoát, nhất quyết không có chút bỡn cợt trong đó.

Nhưng…

Không nhưng gì cả, ai nghĩ sao cũng được, em vậy đó. Miễn sao được ở bên cạnh người em yêu là được. Anh đang nghĩ những điều em nghĩ đó, cứ đến bên em những khi anh cảm thấy cô đơn!

Như thế chỉ làm em thêm tổn thương mà thôi jenny à, đừng ngốc như thế. Anh…

Tibu chưa kịp nói hết câu thì jenny đã đưa tay chặn ngang miệng, khẽ dựa đầu vào vai tibu, rồi nhắm mắt lại, miệng thì thầm.

Đừng nói gì nữa cả, chỉ cần im lặng thôi anh, để em có thể tận hưởng những phút giây yên bình này nhé …



…..

Một buổi sáng cuối tuần lại bắt đầu, vẫn còn một chút gì đó từ sau chuyến đi vương vấn ở trong tibu, mọi suy nghĩ bắt đầu bấn loạn cả lên, hai cái tên sunny và jenny cứ nhảy nhót loạn xạ trong đầu tibu. Lớp học lại bắt đầu như thường lệ, jenny vẫn thế chẳng có gì thay đổi, vẫn vui vẻ và hoạt bát như trước đây, ngày càng quấn quýt bên cạnh tibu như chẳng thể rời xa tibu, chuyến đi như gắn kết hai người họ thêm gần gũi nhiều hơn. Cái thay đổi lớn nhất mà cả lớp ai cũng có thể thấy rõ chính là Văn Đạt, nó vẫn quậy phá như mọi ngày, chỉ có điều mở miệng một tiếng là anh tibu, hai tiếng cũng là anh tibu. Cái chuyện ăn sáng của tibu và jenny cũng do một tay nó chuẩn bị. Mấy thằng bạn của nó thấy thế cũng cảm thấy kì lạ nhưng chẳng ai dám lên tiếng hỏi. Bỗng chốc trong một vài ngày mà nó chẳng khác nào một thằng em thân thiết của Tibu.

Sunny thì vẫn thế, vẫn chui nhủi trong cái thế giới của riêng mình, chẳng nói chuyển tiếp xúc với ai, chỉ khi có người trực tiếp đến hỏi điều gì thì cô ấy mới mở miệng đáp lại, tất cả cũng chỉ là giao tiếp cho có lệ. Con người đó ngày càng trở nên bí ẩn và khó hiểu.

Tibu thấy thế thì cảm thấy trong lòng cảm thấy khó chịu đến vô cùng, sau nhiều lần suy nghĩ thì quyết định gọi điện thoại cho sunny ngay buổi tối hôm đó. Gọi mãi, gọi mãi sunny vẫn không bắt máy, phải đến lần thứ 7 thì đầu dây bên kia cũng lên tiếng :

Sao gọi hoài vậy, không biết là trễ rồi sao?

Giờ này anh biết em chưa ngủ mà, đúng không sunny?

5 phút trôi qua, chỉ vỏn vẹn có hai câu nói, cả hai vẫn cứ lặng im không nói thêm một lời nào nhưng cũng không có ai gác máy trước. Không khí vốn dĩ đáng lẽ ra nó phải nặng nề rất nhiều nhưng không, nó không nặng nề một chút nào. Trái lại có một chút gì đó nghẹn ngào ở trong cổ họngà không thể thốt ra bằng lời được.

Sống tốt chứ sunny? Anh biết em nhận ra anh là ai, nhưng sao em lại cư xử một cách khó hiểu như vậy?

Ở đầu dây bên kia, tibu có thể nghe rõ từng nhịp thở của sunny, nó chậm rãi, nhẹ nhàng rồi bỗng chốc lại nhanh dần, tiếng nấc bắt đầu vang lên trong điện thoại.

Anh đã chọn con đường riêng cho mình, vậy sao không thể để cho em sống yên bình được chứ. Sao… sao cứ làm phiền em hoài vậy?

Chỉ cần nghe tiếng nấc đó là tibu có thể cảm nhận từng giọt nước mắt ướt át đang lăn dài trên má phía đầu dây bên kia, trước đây và bây giờ vẫn thế, những giọt nước mắt đó luôn làm cho trái tim của tibu quặn lại đầy xót xa, tibu ước rằng mình có thể chạy đến ngay bên cạnh sunny, đưa tay ra lau những giọt nước mắt và ôm sunny thật chặt vào lòng mình.

Sao em lại nói vậy, anh không hiểu?

Tiếng nấc ngày một lớn hơn

Lúc còn ở Đà Lạt, không phải em đã lên tìm anh sao? Anh có biết một mình em đứng trong sương gió lạnh lẽo và đau đớn biết chừng nào không, khoảng thời gian đó, biết bao nhiêu lần em đã gọi cho anh, anh có bắt máy không ? Rồi khi anh xuất hiện lại có một bóng hồng đi bên anh, vậy sao anh còn cố gắng níu kéo những điều đã qua đi? Em cũng có lòng tự trọng của mình mà anh!

Anh.. anh…

Anh không có gì để giải thích đúng không? Anh lớn rồi tibu à, suy nghĩ trưởng thành một chút đi.Anh có biết từng hành động từng suy nghĩ của anh đều có hệ quả của nó không, anh có biết đã bao nhiêu chuyện xảy ra không hả?

Tibu cảm thấy tim mình đau đớn biết chừng nào, cái cảm giác khó chịu chạy dọc khắp cơ thể, cào xé khắp ruột gan, đau đớn không nên lời

Phù thủy à, anh… anh xin lỗi…

Anh biết không tibu, thời gian không bao giờ quay trở lại được, anh đã có chọn lựa cho riêng mình thì đừng hối hận vì nó. Anh không thể một ngày nào đó cảm thấy hối tiếc vì những gì mình đã làm rồi lại ước rằng nó chưa từng xảy ra…

Anh… anh…hay mình làm lại từ đầu được không?

Không thể bắt đầu mọi thứ khi nó đã kết thúc rồi tibu à, không phải anh đã có người khác bên cạnh sao? Đừng khiến ai đó yêu mình rồi lại chối từ một cách thiếu trách nhiệm. Tibu à, anh đã không nhận ra mình không còn đi chung một con đường nữa sao, đã quá muộn rồi anh à…

Hay tay tibu trở nên một cách run rẩy không kiểm soát được, mắt dần mờ đi, mọi hình ảnh trước mắt nhòa dần theo một cách tự nhiên nhất

Quá muộn thật rồi sao?

Anh à, phải sống thật tốt anh nhé… phải sống thật tốt !

Tít… tít… tít…. Tiếng gác máy để lại biết bao nhiêu điều trong lòng tibu, mọi kí ức bắt đầu ùa về một cách vô định, thật sự cố gắng kìm hãm lắm rồi nhưng không thể được nữa, những giọt nước mắt bắt đầu chảy dài, bỗng chốc thấy nhớ sunny gấp trăm ngàn lần… chỉ là… chỉ là anh chưa kịp nói với em rằng, anh yêu em sunny…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.