Hôn Học Trưởng

Chương 16



- Là như vầy, tớ muốn nói cho cậu biết. Thật ra lúc nãy ở trong phòng chúng tôi chả làm gì cả - Lena khinh khỉnh nhìn Nghiêm Tiểu Muội lạnh mặt, cười cười giải thích với cô.

- Cậu cho tôi là đồ ngu sao? Cậu ở trên giường kêu lớn thế, cho dù Triệu Quân Trác không làm gì nhưng nghe tiếng cậu rên rỉ như vậy chắc hẳn toàn thân đều mềm nhũn ra rồi – Nghiêm Tiểu Muội khinh bỉ.

- Vậy cậu còn tức giận thế làm gì? Tớ còn tưởng sau này cậu sẽ không để ý đến tớ nữa – Lena bĩu môi.

Nghiêm Tiểu Muội bất đắc dĩ:

- Đừng có chu cái mỏ đỏ như máu đó ra nữa được không, nhìn mà thấy tởm.

- Gì chứ, màu này rõ ràng là màu hồng đào mà. Cậu chả biết thưởng thức gì cả - Lena nói xong, lấy gương ra soi.

Lúc đầu Nghiêm Tiểu Muội còn buồn bực, nhưng thấy vẻ mặt tự kỉ soi gương của Lena thì không nhịn được bật cười:

- Được được, tiểu thư Lena xinh đẹp như hoa, cậu không cần phải soi gương tự kỉ vậy đâu.

- Đừng tưởng tớ không phải người Hoa mà không hiểu lời cậu nói đâu đấy, đẹp như hoa nghĩa là xấu, rõ ràng cậu đang chế nhạo tớ! Hừ, không thèm quan tâm cậu nữa – Lena giả bộ tức giận.

Khóe mắt Nghiêm Tiểu Muội giật giật:

- Thôi không đùa nữa. Tớ cứ tưởng không có xe về nhà. Giờ cậu tự mình nộp mạng rồi, tiện đường chở tớ về đi.

- Tại sao?! – Nhìn Nghiêm Tiểu Muội không chút khách khí tự biên tự diễn ngồi vào chiếc xe yêu quý của mình, Lena liền hét chói tai – Cậu làm gì đó? Tớ còn chưa đồng ý cho cậu lên xe cơ mà!

- Còn nói nữa hả. Lúc trước cậu ở phòng tớ lên giọng với tớ hoài thì sao? Đừng chọc giận tớ đó! – Nghiêm Tiểu Muội ngồi vào xe sau đó vỗ vai Lena – Giờ là tớ đang chủ động cho cậu cơ hội lấy công chuộc tội, cậu có muốn không, nếu không tớ xuống xe.

Nghiêm Tiểu Muội bày ra tư thế giả bộ xuống xe.

- Chờ chút chờ chút! – Lena thấy Nghiêm Tiểu Muội định xuống xe thật thì nóng nảy – Đã lên xe rồi thì đừng xuống nữa. Tớ biết tâm trạng cậu không tốt. Như vậy đi. Chị dẫn cưng đi đua xe, thấy thế nào?

- Cậu đua có được không đấy? – Nghiêm Tiểu Muội nghi ngờ nhìn Lena.

- Thắt dây an toàn vào đi! Three! Two! One! GO! – Lena khởi động xe.

Sau khi Nghiêm Tiểu Muội nghe lời thắt dây an toàn vào, thấy xe chạy với tốc độ chầm chậm thì nhịn không được mỉa mai:

- Đua xe của cậu đấy hả? Đúng là chuyên nghiệp!

Lena xem như Nghiêm Tiểu Muội đang khen cô, đắc ý quay đầu:

- Đúng vậy đó. Đây là ý tưởng mới của tớ ‘bão tố chầm chậm’, rất lợi hại đúng không!

Chợt nghe một tiếng ‘ầm’. Chiếc xe yêu dấu của Lena chấn động. Cô ngây ngốc quay đầu, thấy xe của mình đã đâm vào một chiếc xe cảnh sát.

Nghiêm Tiểu Muội vỗ trán, quả nhiên cô không nên trông đợi quá nhiều vào Lena...

Cuối cùng hai người bị chú cảnh sát đáng kính mời đến cục cảnh sát uống trà. Bởi vì Lena không có bằng lái, nên sự việc ngày càng khó giải quyết. Hai người chỉ có thể chịu khổ, ngồi đối diện với một lão cảnh sát già không ngừng hứng nước miếng bắn ra từ miệng lão ta.

Đến lúc Nghiêm Tiểu Muội nghe thấy có người đóng tiền bảo lãnh hai cô ra, cô lập tức nhảy cẩn lên, chắc anh trai đã đến đón, trong phút chốc cô có cảm giác như mình được sống lại. Ai ngờ đâu người đến đón cô là Triệu Quân Trác. Suýt chút nữa thì Nghiêm Tiểu Muội cho rằng mình đang nằm mơ. Chẳng qua khi thấy Triệu Quân Trác nhíu mày, nháy mắt cô hoàn hồn, chắc là ông anh già của mình đang chìm đắm trong sự dịu dàng của Tiểu Vũ không dứt ra được, nên mới kêu Triệu Quân Trác đến đón mình đây mà.

Khi Lena xoay người thấy người đến đón hai cô là Triệu Quân Trác thì hơi mất tự nhiên, cô nuốt ực nước miếng xuống một cái, chịu đựng ánh mắt cau có của Triệu Quân Trác nhìn cô, cúi đầu chột dạ.

- Hai người quen nhau ư?

- Hả? – Nghiêm Tiểu Muội thấy Triệu Quân Trác mở miệng, nhất thời không phản ứng kịp.

Triệu Quân Trác không nói thêm gì nữa, mặt lạnh đi trước. Nghiêm Tiểu Muội nhìn bóng lưng Triệu Quân Trác, nhất thời cảm thấy uất ức, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi đầu đi theo sau Triệu Quân Trác như con dâu mới về nhà chồng.

Lena đi theo bọn họ ra khỏi cục cảnh sát, đến chỗ Triệu Quân Trác đậu xe, vội vàng kéo Tiểu Muội:

- Tiểu Muội, cậu có thể nhờ Triệu Quân Trác giúp tớ lấy xe về được không?

- Cô tự đi hỏi chú của cô đi – Sau khi quăng một câu, Triệu Quân Trác mở cửa ngồi vào xe.

- Hả? – Lena nghĩ đến việc mình sẽ vị ông chú bắt phải ngồi ngay ngắn trong cục cảnh sát im lặng hứng nước mưa lão già kia phun ra, nhịn không được nuốt nước miếng – Tiểu Muội, tớ có thể trốn ở nhà cậu vài ngày không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.