Hôn Hôn Em, Bé Yêu

Chương 5-1



"Sĩ Trần, gọi một lần cho anh nghe đi, Tiểu Tĩnh." Thiệu Sỹ Trần cắn lỗ tai của cô, giọng nói khàn khàn mê hoặc yêu cầu.

Anh cắn mỗi cô, cổ của cô, lỗ tai của cô, Hách HạTĩnh cảm thấy thân thể mềm nhũn sắp tan thành nước, cả người không biết làm sao, trừ chịu đựng ra, chỉ có thể tùy ý bị bày bố.

"Sĩ. . . . . . Sĩ Trần.. . . . ." Cô đỏ mặt, ngại ngừng nhắm chặt hai mắt.

Khóe miệng của anh khẽ nhếch, xem ra dịu dàng không dứt.

Một giây kế tiếp, anh thở dài, chỉ vì chút chuyện nhỏ này anh lại cảm thấy thỏa mãn mà cảm thấy không thể làm gì. Môi của anh say đắm dừng lại ở trên đôi môi đỏ mọng của cô, thân mật hôn cô, đầu lưỡi của anh uốn lượn ở trong miệng của cô, nhiệt độ nóng bỏng làm cô động lòng, quấn quít cùng cô.

Tay của anh rời đi ngực của cô, chậm rãi đi chuyển xuống dưới đi tới bụng của cô.

Lúc này, cô chỉ cảm thấy nhịp tim chậm một nhịp, thân thể một lần nữa khẩn trương căng thẳng.

"Tiểu Tĩnh, khẩn trương sao?" Anh nhỏ giọng hỏi thăm, trong mắt lóera ánh lửa nguy hiểm.

Cô ấm ức, khẽ gật đầu.

"Đừng sợ, em biết, anh sẽ không làm thương tổn em . . . . ." Tay của anh lướt qua bụng của cô, kéo dài xuống phía dưới dò xét.

. . . . . .

Anh yêu thương, cúi đầu sĩ mê nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mặt, cúi đầu, hôn lên đôi môi đang thở gấp của cô. Gương mặt của cô đỏ ửng, đôi mắt mơ màng, không cách nào hồi hồn.

Rung động trong lòng kia, tới bây giờ cũng đã lui bớt, môi của cô cảm nhận được mùi củaanh, không nhịn được cũng hưởng ứng theo.

Anh hôn càng lúc càng nóng, giống như bạn đang đọc truyện tại dien**dan..le*&qudon.commuốn cướp đi toàn bộ hô hấp của cô.

Đột nhiên, anh rời đi môi của cô, vươn tay, bế cô lên.

"Sĩ. . . . . . Sĩ Trần?" Cô mờ mịt khó hiểunhìn anh.

Thiệu Sỹ Trần khẽ cười nhìn cô một cái, không giải thích với cô, sải bước đi vào phòng tắm.


Khi anh và cô cùng tiến vào bồn tắm đã đổ đầy nước ấm thì cô còn đang mờ mịt khó hiểu nhìn anh, đáy mắt toát ra nghi ngờ.

Cô biết, anh không lấy được thỏa mãn, nhưng mà không hề chạm vào cô nữa. . . . . .

"Nếu như em có khả năng tiếp nhận. . . . . . Như vậy anh lại cho em một chút thời gian thích ứng." Anh không nhịn được hôn lên cổ trắng nõn mê người của cô, cảm nhận được tìm cô đang đập kịch liệt, yêu thích không buông tay mơn trớn hông của cô, vai của cô.

" Em còn chưa quen, anh sợ sẽ làm đau em."

Cô còn quá non nét,mới vừa rồi anh cảm thấy.

Hiện tại anh giống như dã thú, nếu như lập tức muốn cô, cô sẽ khổ sở, mà anh phát hiện anh không có cách nào chịu được khi thấy vẻ mặt cô khổ sở đau lòng.

Có lẽ cuộc hôn nhân này của anh, cũng không phải thật không đáng mong chờ như vậy.

Hiện tại anh phát hiện mình càng ngày càng để ý cô nhiều hơn, càng thêm để ý cảm nhận của cô. . . . . . Có lẽ nghiêm trọng hơn. . . . . .

"Em . . . . . Hiện tại quá nhỏ, nếu như mà anh thật đoạt lấy em...em sẽ đau. . . . . . Có lẽ chúng ta nên để nó quen sự tồn tại của anh, nhưng là cần một chút thời gian. . . . . . Mỗi ngày buổi tối, anh sẽ từ từ yêu em, cho đến một ngày em có thể tiếp nhận anh. . . . . ."

Hách Hạ Tĩnh đột nhiên xoay người, dùng sức che cái miệng của anh.

"Không cần nói, em không muốn nghe cái này, anh một chút. . . . . . Tuyệt sẽ không cảm thấy ngượng ngùng? Em. . . . . Anh rất đáng ghét!" Cô nũng nịu, cắn môi, xấu hổ nhìn anh chằm chằm.

Anh nhíu mày, nụ cười trong mắt sâu hơn, miệng bị che lại nặng nề hôn lòng bàn tay của cô.

Cô lập tức đỏ mặt, vội vàng rút tay về."Thiệu Sỹ Trần, anh thật rất đáng ghét!" Cô xoay người, đưa lưng về phía anh.

Thế nhưng anh lạikéo cô xoay lại, để cho cô và anh mặt đối mặt.

Cô vươn tay, muốn che giấu thân thể.

Thế nhưng anh lại giữ chặt tay của cô, để cho cô không có chỗ để trốn, sau đó cúi người, một lần nữa nặng nề hôn d**n@anle@údon.com xuống mỗi cô."Ghét? Emchán ghét anh?"

Nhìn đến nụ cười nơi đáy mắt anh, cô nhíu mày một cái, mặt không cam lòng mở miệng, "Em không phải thậtghét? Là. . . . . . Sao anh phải nói cái loạilời nói đó làm cho em xấu hổ. . . . . . Còn có a, em thật sựcảm thấy bị anh lừa."

"Anh lừa em. " Anh tò mò không thôi.

"Đúng nha! Em vốn cho là anh là người đàn ônh rất nhàm chán, không thíchcười, nói chuyện lại cứng nhắc không thú vị, nhưng. . . . . . Không ngờ anh cũng sẽ khôi hài, nhìn em xấu hổ chơi rất vui sao?"

Thiệu Sỹ Trần lắc đầu, lần nữa vươn tay, mạnh mẽ kéo cô vào trong ngực của mình.

Anh tại sao có thể nói cho cô biết, cũng bởi vì đối tượng là cô, cho nên anhn mới nghĩ trêu chọc cô? Làm sao có thể nói cho cô biết, bởi vì là cô, cho nên mỗi lần anh nhìn thấy cô, tâm tình trở nên vui vẻ?

Đó hoàn toàn là sự thật không chút nào giả dối, ngay cả anh cũng không nghĩ đến mình có thể có loại nụ cười vui vẻ này, anh như thế nào lại giải thích với cô, vì sao khi đối mặt cô thì anh sẽ cảm thấy thoải mái?

"Thiệu Sỹ Trần, nếu như anh . . . . ."

Đột nhiên, anh lại nằng nặnghôn cô.

"Em vừa rồi gọi anh là gì?" Ánh mắt của anh thật dịu dàng.

Vẻ mặt cô vô cùng tò mò, "Thiệu Sỹ. . . . . ."

Anh một ần nữa nặng nề hôn cô, lần này cònkhẽ cắn môi của cô.
Cô bị đau, vô tội mở miệng, "Rốt cuộc thế nào? Rõ ràng chính là Thiệu. . . . . ."
Anh lại tiếp tục cắn, đáy mắt xuất hiện tia sáng nguy hiểm làm cô không nhịn được run rẩy.

Cô chợt bừng tỉnh, mất tự nhiên mím mím môi."Sĩ Trần"

"Rất tốt." Anh hài lòng cười, "Muốn thuởng cho em." Anh hôn cô, cùng dây dưavớilưỡi của cô.

Mặc dù đỏ mặt, cô lại cố làm ra vẻ hào phóng, tiếp nhận anh thân mật hôn thưởng.

Đối với hành động của ang, thành thật mà nói, cô cảm thấy không ghét, mặc dù có chút mắc cỡ, nhưng là cô thích mùi của anh.

Hơn nữa. . . . . .Anh rất tốt nha!

Vì suy nghĩ cho cô, anh vẫn chịu đựng. . . . . . Mặc dù cô không biết là đàn ông chịu đựng như vậy có phải là chuyệ rất tồi tệ hay không, nhưng mà ngọn lửa trong đáy mắt anh không phải giả, anh thật sựvì cô mới có thểkhắc chế như vậy. . . . . .

Nghĩ tới đây, Hách Hạ Tĩnh phát hiện mình bị hônđã quá lâu.

Cô muốn đẩy anh ra, lại phát hiện hai tay của anh đã sớm ômchặt cô vào trong ngực, để cho cô không thể trốn thoát.

***

Hách Hạ Tĩnh luôn biết rõ mình còn không tự giác làm vợ.

Sau khi trở thành phu nhân Thiệu thị, cuộc sống của cô cũng không có bao nhiêu thay đổi, nhiều lắm là chính là ở chung cùng một người đàn ông, chứng minh thư ngẫu nhiên có thêm tên một người, không hơn.

Sau khi tan lớp, cô xem nhìn đồng hồ đeo tay, mười phút saulà đến bữa trưa.

Hôm nay Thiệu Sỹ Trần có một hội nghị phải tiến hành, cô không muốn làm phiền anh, cho nên kiên trì về nhà mình.

Mà cô cũng đã bảo đảm với anh, nhất định sau khi tan học sẽ ngoan ngoãn về nhà, sẽ không chạy loạn.

Đi tới trạm xe bus, Hách Hạ Tĩnh nhìn mình muốn ngồi xe buýt đi xa , không nhịn được thở dài một cái.

Thật ra thì không phải là cô không có thay đổi quá lớn, là có chút đồ bị thói quen hóa sau lại bị đồng hóa mà không tự biết. Ví dụ như, gần đây ngày ngày cùng Thiệu Sỹ Trần cùng cùng ra cửa lại cùng ăn cơm trưa, chẳng biết bắt đầu từ lúc khi nào, đến giờ này lại cảm thấy mong đợi.

Cũng bởi vì có một số việc bị đồng hóa trở thành chuyện đương nhiên, cho nên sau khi vừa có thay đổi, cảm xúc và tâm tình liền tự động trở nên hỏng bét.

Sờ sờ có chút đói bụng, cô chợt nghĩ đến có lễ Thiệu Sỹ Trần vẫn chưa có dùng bữa.

Lúc này, một chiếc xe buýt cách đó không xa đang lái tới, nó đi qua tòa nhà Thiệu thị.

Không do dự, cô vẫy tay bắt xe buýt..

Hai mươi phút sau, cô mơ hồ phát hiện, mình đang đứng trước tòa nhà Thiệu thị.

Cô đang làm cái gì? Thế nhưng không báo một tiếng, lại tự mình chạy đến công ty người ta?

Xoay người muốn rời đi, nhưng được một bước cô lại dừng lại.

"Thật ra thì nếu như đến công ty tìm anh, cũng là chuyện bình thường, là chồng của cô mà! Hơn nữa mình cũng không phải là tới tra chuyên cần, chỉ là muốn tìm anh cùng ăn cơm. . . . . ."

Nhưng mà, anh đang đi họp.

"Vậy thì như thế nào? Cô có thể chờ anh mà! Coi như ăn cơm chậm một chút cũng không sao, dù sao buổi chiều cũng không còn lịch, về nhà cũng không biết làm cái gì." Cô lầm bầm lầu bầu.

Nhưng mà, có lẽ sẽ làm phiền anh.

"Nhưng trừ ăn cơm ra, cô sẽ không tiếp tục làm phiền anh, chỉ là ăn cơm. . . . . . Chính mình tự ăn cơm, thuận tiện nhìn anh ăn cơm." Cô tự an ủimình, tự thuyết phục mình.

Đúng! Lý do này đã đủ chưa! Dù sao cũng sẽ đói, cùng nhau ăn cơm cũng rất hú vị.

Trong lòng an ủi xong, Hách HạTĩnh xoay người, lấy hết dũng khí, bước vào Thiệu thị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.