Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Chương 5




Đan Tâm nhìn đống từ vựng trước mặt choáng váng nằm gục đầu trên bàn, mặc kệ cô giáo đứng trên bục giảng thao thao bất tuyệt.

"Sao vậy? Tôi thấy cô lúc đọc ngôn tình hăng say lắm mà. Chỉ là mấy từ vựng tiếng Anh thôi có cần phải như bong bóng xì hơi vậy không?"

"Anh thì biết cái gì, đời này tôi thích nhất ngôn tình còn ghét nhất tiếng Anh, thấy nó là tôi hoa mắt chóng mặt rồi."

Cô Mi từ trên bảng quay mặt xuống nhìn đám học trò, chợt nhíu mày.

"Đan Tâm em ngồi đó nói chuyện với ai, đứng dậy trả lời câu hỏi."

Đan Tâm ngẩn đầu lên mặt méo xệch, thôi tiêu rồi.

Cô Mi hắng giọng đọc một tràng tiếng Anh, mười chữ Đan Tâm hiểu được hai.

"Em trả lời đi"

"Thưa cô......."

Đan Tâm suy nghĩ mãi cũng không nói ra được một chữ. Lâm Thiên Vũ không ý thức được tình hình còn soi mói cô.

"Cô học thế này làm sao đủ điểm leo lên mười hai?"

"Tiếng Anh kiểm tra trắc nghiệm, số tôi may mắn vừa đủ sống sót."

"Đan Tâm, cô không gọi em dậy để làm người mẫu, em có trả lời được không cô gọi người khác."

Ánh mắt của cả lớp đều tập trung trên người cô, hôm nay thật xui xẻo, ngày đầu năm học đã như thế này sau này chắc cô chết quá.

Thạch Thảo quay xuống lắc đầu, cô đang nhìn tớ không nhắc được.

Cả anh bạn mới cũng nhìn cô, ánh mắt ngập tràn hứng thú cô không thích ánh mắt này.

Tình hình căng thẳng, lúc Dương Huy nói thì Lâm Thiên Vũ cũng vừa viết xong một câu trên giấy nháp, không ai để ý tới cây bút không có người cầm vẫn viết được.

"Thưa cô hay là để em....."

Lâm Thiên Vũ đưa tờ giấy sang cho cô

"Câu trả lời đó, đọc đi"

Đan Tâm bừng tỉnh, nhanh miệng đọc xong đáp án trước khi Dương Huy nói ra hai chữ cuối "trả lời."

Cả lớp im lặng, lúc nước sôi lửa bỏng mới chịu trả lời. Cô Mi hơi kinh ngạc Đan Tâm "học không giỏi" Tiếng Anh cho lắm, trả lời được, ừ không làm mất mặt lớp trước bạn mới.

Dương huy quay mặt xuống nhìn Đan Tâm, hay lắm rất biết chọn thời điểm.

"Đan Tâm em ngồi xuống đi, lần sau trả lời nhanh một chút."

Thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thoát nạn. không giám nói chuyện với hồn ma đẹp trai nữa, ghi lên tờ giấy nháp mới để ý thấy chữ của hồn ma đẹp trai rất đẹp, ít nhất cũng gần bằng gương mặt của hắn.

"Cảm ơn đại hiệp đã cứu mạng."

Lâm Thiên Vũ suy nghĩ một chút mới nói:

"Cô bớt đọc ngôn tình đi để thời gian tôi dạy cô tiếng Anh."

"Dạy tiếng Anh cho tôi, được không?"

"Tôi trước mười tuổi ở Mĩ, không lẽ không dạy được cô."

Chỉ là bớt đọc ngôn tình thôi không phải là không được đọc, học lại tiếng Anh cũng tốt lần sau có thể tự cứu bản thân.

"Vậy thì nhờ cả vào anh, tôi nói trước đối với tiếng Anh tôi rất chậm tiêu."

"Cô khỏi cần nhắc tôi, căn cứ vào tình hình lúc nãy đã nói rõ điều đó."

Chiến đấu với hai tiết tiếng Anh khó nhằng, đầu óc Đan Tâm xoay mòng mòng, nằm gục trên bàn.

"Lúc nãy cậu định trêu tôi?"

Đan Tâm bực mình ngẩn mặc lên, tên nào điên vậy, sáng giờ cô vẫn chưa có chọc ai nha.

A, là bạn mới.

"Trêu cái gì cơ?"

"Cậu biết câu trả lời cố tình chậm trễ không nói ra, chờ tới lúc tôi muốn trả lời cậu mới nói"

Thì ra là cái này.

"Cậu bị điên à, muốn trả lời cũng phải suy nghĩ kỉ, tôi không có bảo cậu trả lời thay tôi đó là do cậu hấp tấp muốn trả lời đúng vào lúc tôi biết đáp án."

Một câu trả lời thôi cũng tìm cô gây sự, rảnh rỗi sinh nông nỗi. Không thèm để ý tới Dương Huy nữa nằn gục đầu xuống bàn, Lâm Thiên Vũ không biết chạy đi đâu rồi.