Hồn Ma Sành Điệu

Chương 12



Chuyện này thật khó hiểu. Không hiểu được. Nó thật điên rồ, cho dù có nhìn vào từ góc độ nào chăng nữa.

Phải chăng “Charles Reece” thật sự là chú Bill? Nhưng tại sao chú ấy lại tới thăm bà Sadie? Tại sao chú ấy lại dùng tên giả? Và tại sao chú ấy lại không đả động gì đến chuyện đó?

Và về cái ý tưởng chú ấy có thể có dính dáng gì đó tới chuỗi hạt đang mất tích... Ý tôi là, này? Chú ấy có hàng triệu bảng cơ mà. Tại sao chú ấy lại cần một chuỗi hạt cũ kỹ như thế?

Tôi muốn đập đầu vào cửa xe để hiểu tất cả mọi chuyện. Nhưng vì ngay giây phút này tôi đang ngồi trong chiếc limo sang trọng có tài xế lái do chú Bill cung cấp, tôi sẽ không làm thế. Đi đến mức này là quá rắc rối rồi. Tôi không muốn hủy hoại mọi thứ.

Tôi chưa từng gọi cho chú Bill lần nào trong đời, vì thế lúc đầu tôi không chắc làm thế nào để liên lạc với chú. (Hiển nhiên là tôi không thể hỏi bố mẹ nếu không thì họ sẽ muốn biết tại sao tôi lại cần gặp chú Bill và tại sao tôi lại tới thăm viện dưỡng lão chỗ bà Sadie ở và tôi đang nói chuyện gì, chuỗi hạt nào?) Vì thế tôi gọi cho Văn phòng Trung tâm của hãng Lington, cuối cùng cũng đã thuyết phục được ai đó rằng tôi có lý do đích thực, được một trong số các trợ lý thông qua, và hỏi xem liệu tôi có thể sắp xếp một cuộc hẹn với chú Bill không.

Cứ như là tôi xin gặp tổng thống vậy. Trong vòng một tiếng, có khoảng sáu trợ lý gửi email cho tôi, sắp xếp thời gian, thay đổi thời gian, thay đổi địa điểm, sắp xếp xe cộ, đề nghị tôi mang theo giấy tờ tùy thân, bảo tôi là không được vượt quá vị trí của mình, hỏi tôi thích để loại đồ uống nào của Lington trong xe...

Ngần ấy điều chỉ cho một cuộc gặp mười phút.

Chiếc xe khá là thời thượng, tôi phải thừa nhận. Nó có hai hàng ghế đối diện nhau, một cái ti vi và một ly sinh tố dâu tây mát lạnh đang đợi tôi, như tôi đã yêu cầu trước đó. Tôi sẽ biết ơn hơn nếu chưa từng nghe bố bảo rằng chú Bill luôn luôn cho xe đến đón mọi người để khi nào đã chán ngấy họ thì chú ấy có thể lại tống khứ họ đi.

“William và Michael.” Đột nhiên Sadie nói to lên một cách trầm tư ở ghé đối diện. “Tôi đã để lại mọi thứ cho hai thằng bé này trong di chúc của mình.”

“Ồ, ra vậy.” Tôi gật đầu. “Vâng, tôi nghĩ là đã nghe nói về chuyện này.”

“À, tôi hy vọng là họ sẽ biết ơn tôi. Hẳn phải có giá trị khá lớn.”

“Cực lớn!” Tôi vội vàng nói dối, nhớ lại cuộc trò chuyện tôi đã nghe thấy giữa bố và mẹ. Hình như mọi thứ đã bị ngốn sạch bởi phí tổn chi trả cho viện dưỡng lão, nhưng Sadie sẽ không muốn nghe chuyên đó đâu. “Và họ cảm động lắm.”

“Họ nên thế mà.” Cô mãn nguyện ngồi ngả người ra. Một lát sau chiếc xe rời khỏi đường và tiến về phía những cánh cửa khổng lồ. Khi xe dừng lại cạnh trạm gác cổng và một nhân viên bảo vệ tiến lại, Sadie liếc qua tôi về phía tòa dinh thự.

“Chúa ơi.” Cô nhìn tôi ngập ngừng, như thể chắc là có ai đó giỡn chơi. “Nhà hơi bị lớn đấy. Làm thế quái nào mà nó lại giàu đến thế nhỉ?”

“Tôi đã kể với cô rồi mà.” Tôi nói nhỏ khi đưa hộ chiếu cho người lái xe. Anh ta đưa cho người bảo vệ và họ hội ý với nhau như thể tôi là khủng bố vậy.

“Cô kể là nó điều hành một chuỗi cửa hàng cà phê.” Sadie nhăn mũi.

“Đúng thế. Hàng nghìn cửa hàng. Khắp thế giới. Chú ấy nổi tiếng lắm.”

Ngừng một lát, rồi Sadie nói, “Lẽ ra tôi cũng nên thích nổi tiếng.”

Có chút nuối tiếc trong giọng nói của cô và tự nhiên tôi lại mở miệng ra bảo, “Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ nổi tiếng!” Rồi, khi chợt nhận ra thực tế tôi ngậm ngay miệng lại, cảm thấy hơi buồn. Không còn cái “một ngày nào đó” cho cô nữa, phải không?

Giờ chiếc xe đang tiến vào đường lái xe, và tôi không nén được ngó ra ngoài cửa kính xe giống như một đứa trẻ con. Tôi mới tới dinh thự của chú Bill vài lần trong đời và tôi luôn quên mất trông nó ấn tượng và đầy hăm dọa như thế nào. Nó là một ngôi nhà phong cách Georgia có mái vòm, khoảng mười lăm phòng ngủ và một tầng hầm chứa hai bể bơi. Hai.

Tôi sẽ không hồi hộp, tôi dứt khoát tự nhủ như vậy. Nó chỉ là một ngôi nhà thôi mà. Chú ấy cũng chỉ là một con người.

Nhưng, lạy Chúa. Mọi thứ thật hùng vĩ. Khắp nơi đều thấy bãi cỏ và đài phun nước đang phun, những người làm vườn đang cắt tỉa bờ giậu, và khi chúng tôi tiến vào lối vào, một anh chàng cao lớn mặc com lê đen và đeo kính râm với chiếc tai nghe kín đáo đi xuống những bậc thềm trắng tinh không một vết bẩn để đón tôi.

“Lara.” Anh ta siết chặt tay tôi như thể chúng tôi là những người quen biết lâu. “Tôi là Damian. Tôi làm việc cho Bill. Ông ấy đang chờ cô. Tôi sẽ đưa cô lên khu văn phòng.” Khi chúng tôi bắt đầu bước đi lạo xạo trên con đường rải sỏi anh ta nói thêm nhẹ nhàng, “Chính xác là cô muốn nói với Bill về chuyện gì vậy? Có vẻ không ai biết rõ lắm.”

“Đó là... ừm… chuyện riêng ấy mà. Xin lỗi anh.”

“Không sao.” Anh ta thoáng mỉm cười. “Tuyệt. Đến rồi đây, Sarah,” anh ta nói vào chiếc tai nghe.

Chúng tôi đang tiến vào một tòa nhà bên cũng không kém phần ấn tượng so với tòa nhà chính, chỉ có điều theo phong cách khác, toàn bộ là kính và nghệ thuật hiện đại cùng với đài phun nước bằng thép không gỉ. Chính xác như đồng hồ, một cô gái đi ra đón chúng tôi, cũng mặc vest đen không chê vào đâu được.

“Chào Lara. Hoan nghênh cô. Tôi là Sarah.”

“Tôi sẽ để cô ở lại đây, Lara.” Damian mỉm cười để lộ hàm răng của anh ta trong chốc lát và lại lạo xạo quay ngược trở lại trên con đường rải sỏi.

“Rất vinh dự được gặp cháu gái của Bill!” Sarah nói khi cô ta dẫn tôi vào trong tòa nhà.

“Ồ. Vâng... ờ cảm ơn cô.”

“Tôi không biết là Damian đã nhắc chưa.” Sarah dẫn tôi tới chỗ ngồi và ngồi xuống đối diện với tôi. “Nhưng tôi đang tự hỏi là liệu cô có thể cho tôi biết những chuyện cô muốn thảo luận với Bill không? Đây là điều mà chúng tôi vẫn hỏi tất cả khách khứa của ông ấy. Để chúng tôi có thể báo cho ông ấy chuẩn bị trước, tìm hiểu những điều cần thiết... điều đó làm cho cuộc sống trở nên dễ chịu hơn cho tất cả mọi người.”

“Damian có hỏi tôi rồi. Nhưng đây là một chuyện riêng tư. Xin lỗi cô.”

Nụ cười nhã nhặn của Sarah không hề dao động trong một giây.

“Liệu cô có thể nói đại khái không? Chỉ cần đưa ra một ý nào đó thôi?”

“Tôi thật sự không muốn nói về chuyện này.” Tôi cảm thấy mặt mình đang đỏ bừng lên. “Đây là kiểu chuyện... gia đình.”

“Đương nhiên rồi! Không sao. Chờ tôi một lát nhé.”

Cô ta đi vòng qua một cái góc trong khu vực lễ tân và tôi có thể thấy cô ta thì thầm gì đó vào tai nghe. Sadie lượn đến chỗ Sarah chừng một hai phút, rồi lại hiện ra bên cạnh tôi. Trước sự kinh ngạc của tôi, cô phá lên cười sằng sặc.

“Gì thế?” tôi khẽ gặng hỏi. “Cô ta đã nói gì?”

“Cô ta bảo cô ta không nghĩ là trông cô hung dữ nhưng có lẽ họ vẫn nên gọi thêm bảo vệ.”

“Gì cơ? Tôi không khỏi kêu toáng lên, và Sarah ngay lập tức lao vụt ra ngó tôi.

“Xin lỗi.” Tôi hớn hở vẫy tay với cô ta. “Chỉ là... ờ... hắt hơi thôi... Cô ta còn nói gì khác nữa?” Tôi khẽ rít lên khi Sarah lại quay đi.

“Hình như cô oán hận gì Bill hả? Chuyện gì đó về việc nó không chịu cho cô một công việc phải không?”

Oán hận? Công việc? Tôi nhìn cô chằm chằm không hiểu mất một giây - rồi ngộ ra. Đám tang. Đương nhiên rồi.

“Lần cuối chú Bill gặp tôi là khi tôi tuyên bố về vụ giết người ngay giữa đám tang. Hẳn chú ấy đã bảo với mọi người rằng tôi bị tâm thần nặng.”

“Đó chẳng phải là ý kiến hay sao?” Sadie cười khúc khích.

“Chẳng có gì hay cả!” tôi gắt lên. “Có lẽ họ cứ nghĩ rằng tôi tới để ám sát chú ấy hay đại loại thế! Cô đã thấy tất cả là do lỗi của cô chưa?” Tôi vội im tắp lự khi Sarah trở lại.

“Chào Lara!” Giọng cô ta vui vẻ nhưng căng thẳng. “Một đội của Bill sẽ ngồi cùng hai người trong cuộc gặp. Chỉ để ghi chép lại thôi mà. Vậy được chứ?”

“Nghe này, Sarah.” Tôi cố gắng nói nghe sao cho tỉnh táo và bình tĩnh hết sức có thể. “Tôi không bị tâm thần. Tôi chẳng oán hận gì ai cả. Tôi không cần phải ghi chép lại điều gì hết. Tôi chỉ muổn có một cuộc trò chuyện với chú tôi, chỉ có tôi và chú ấy. Năm phút thôi. Đó là tất cả những gì tôi muốn.”

Im lặng một lúc. Sarah vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói nhưng mắt cô ta thì cứ liên tục liếc tới liếc lui về phía cánh cửa.

"Thôi được, Lara,” cuối cùng cô ta nói. “Chúng tôi sẽ làm theo như ý cô.”

Khi cô ta ngồi xuống, tôi có thể thấy cô ta chạm vào chiếc tai nghe như thể để yên tâm.

“Vậy... còn cô Trudy thì sao?” tôi hỏi theo kiểu thân tình. “Cô ấy có ở đây không?”

“Trudy đang ở dinh thự bên Pháp vài ngày,” Sarah nói ngay.

“Thế còn Diamanté? Có lẽ chúng tôi có thể uống nhanh với nhau một tách cà phê hoặc đại loại thế.” Tôi không thật sự muốn uống cà phê với Diamanté, tôi chỉ muốn chứng tỏ mình là người thân thiện và bình thường thôi.

“Cô muốn gặp Diamanté sao?” Mắt Sarah thậm chí còn đảo qua đảo lại nhiều hơn nữa. “Bây giờ?”

“Chỉ uống cà phê thôi, nếu nó có ở đây...”

“Tôi sẽ gọi trợ lý của cô ấy.” Cô ta bật dậy, hối hả chạy tới chỗ cái góc và thì thầm vào tai nghe, rồi hầu như ngay lập tức trở lại khu vực ghế ngồi. “Tôi e là Diamanté hiện giờ đang sửa móng tay. Cô ấy bảo có lẽ để khi khác.”

Ờ, đúng vậy. Con bé thậm chí còn chẳng thèm đồng ý nối máy. Tôi cảm thấy thương hại cái cô Sarah này, thật tình. Trông cô ta bồn chồn như thể đang làm bảo mẫu cho một con sư tử vậy. Đột nhiên tôi muốn tinh quái hét lên “Giơ tay lên!” để xem cô ta lao xuống sàn nhà nhanh đến mức nào.

Thay vì thế tôi lại nói, “Tôi thích cái vòng tay của cô lắm. Trông nó thật khác thường.”

“Ồ, vâng.” Cô ta thận trọng duỗi hai cánh tay ra và lắc hai miếng tròn nhỏ bằng bạc trên sợi lắc. “Cô đã thấy những cái vòng này chưa? Chúng nằm trong loạt sản phẩm Hai Đồng Xu Nhỏ mới. Từ tháng Giêng sắp tới, ở mỗi hiệu cà phê Lington sẽ có một quầy bày bán những sản phẩm này. Tôi chắc là Bill sẽ tặng cô một cái. Có cả dây chuyền, cả áo phông nữa… bộ quà tặng với hai đồng xu nhỏ trong mỗi hộp châu báu…”

“Nghe tuyệt quá,” tôi nói lịch sự. “Chắc sẽ thành công lắm.”

“Ồ, Hai Đồng Xu Nhỏ rất hoành tráng,” cô ta sốt sắng cả quyết. “Hoành tráng. Nó sẽ là một nhãn hiệu lớn ngang với Lingtons. Cô có biết là nó sắp được dựng thành phim của Hollywood không?”

“À vâng.” Tôi gật đầu. “Pierce Brosnan đóng vai chú Bill, tôi có nghe nói.

“Và đương nhiên là show truyền hình thực tế sẽ là một thành công lớn. Nó đúng là một thông điệp đem lại quyền lực. Ý tôi là bất cứ ai cũng có thể nối gót Bill.” Mắt Sarah sáng lên và dường như cô ta đã quên hết sạch nỗi sợ hãi đối với tôi. “Ai cũng có thể cầm hai đồng xu và quyết định thay đổi tương lai của mình. Và người ta có thể áp dụng điều đó với gia đình, công việc làm ăn, nền kinh tế... Cô biết không, có rất nhiều chính khách cấp cao đã gọi cho Bill kể từ khi cuốn sách ra đời. Họ hỏi kiểu như làm thế nào chúng tôi có thể ứng dụng bí quyết của anh cho đất nước?” Cô ta hạ giọng với vẻ tôn kính. “Có cả Tổng thống Hoa Kỳ nữa.”

“Tổng thống gọi điện cho chú Bill ư?” Tôi thấy kính sợ, dù không định thế.

“Thuộc cấp của ông ấy.” Cô ta nhún vai và lắc lắc cái vòng tay. “Chúng tôi đều nghĩ rằng Bill nên đi vào con đường chính trị. Ông ấy có thể đem lại rất nhiều thứ cho thế giới. Được làm việc cho ông ấy quả là một đặc ân.”

Cô ta đã hoàn toàn viết tên mình vào danh sách những người sùng bái Bill rồi. Tôi liếc sang Sadie đang ngáp ngắn ngáp dài trong khi Sarah diễn thuyết.

“Tôi đi xem thế nào,” cô ta tuyên bố, và tôi chưa kịp nói gì thì cô ta đã biến mất.

“OK.” Sarah đang nghe tai nghe. “Chúng tôi sẽ vào ngay. Lara, Bill đã sẵn sàng gặp cô.”

Cô ta đứng dậy và gật đầu ra hiệu bảo tôi đi theo. Chúng tôi đi dọc theo hành lang treo san sát những bức tranh trông ngờ ngợ như là của Picasso thật rồi dừng lại ở một khu vực lễ tân khác, nhỏ hơn. Tôi kéo lại váy và hít một hơi sâu. Thật lố bịch khi cảm thấy hồi hộp. Ý tôi là đây là chú tôi. Tôi hoàn toàn có quyền tới gặp ông ấy. Không việc gì phải cảm thấy bất cứ điều gì khác ngoại trừ hoàn toàn thoải mái...

Tôi không làm được. Chân tôi cứ run lẩy bẩy.

Tôi nghĩ đó là vì những cánh cửa quá lớn. Trông chúng không giống cửa thông thường. Chúng vút lên tận trần nhà, những khối gỗ bóng láng màu nhạt thỉnh thoảng cứ lặng lẽ xoay mở ra khi có người ra vào.

“Kia là văn phòng của chú Bill à?” Tôi hất đầu về phía cái cửa.

“Đó là văn phòng bên ngoài.” Sarah mỉm cười. “Cô sẽ gặp ông ấy ở văn phòng bên trong.” Cô ta lại nghe chiếc tai nghe, đột nhiên cảnh giác, rồi lẩm bẩm, “Đưa cô ấy vào ngay ạ.”

Giờ cô ta đang đẩy một trong những cánh cửa cao ngất ra. Cô ta dẫn tôi đi qua khoảng không văn phòng thoáng đãng với tường bằng kính, hai anh chàng trông khá tuyệt đang ngồi trong ngăn làm việc, một trong hai người mặc áo phông Hai Đồng Xu Nhỏ. Cả hai cùng ngẩng lên và cười lịch thiệp nhưng không ngừng gõ bàn phím. Chúng tôi đi tới một bộ cửa khổng lồ nữa thì dừng lại. Sarah liếc đồng hồ đeo tay – rồi, như thể căn giờ đến từng giây, gõ và đẩy cánh cửa ra.

Đó là một căn phòng rộng mênh mông, sáng trưng với trần nhà uốn vòm và một tác phẩm điêu khắc bằng thủy tinh đặt trên bục và khu vực cho khách ngồi bố trí thấp xuống. Sáu người đàn ông mặc com lê đang đứng dậy khỏi ghế, như thể vừa kết thúc cuộc họp. Và, đằng sau chiếc bàn khổng lồ, là chú Bill, trông thoải mái trong chiếc áo cổ lọ và quần jean. Trông chú rám nắng hơn so với hôm ở đám tang, tóc đen óng ả hơn bao giờ hết, và cầm một cốc cà phê Lingtons.

“Bill, cảm ơn anh rất nhiều vì đã dành thời gian cho chúng tôi,” một người đàn ông trong đám nói nhiệt thành. “Chúng tôi rất cảm kích.”

Chú Bill thậm chí không trả lời, chỉ giơ một tay lên giống như Giáo hoàng. Khi đám người đó nối đuôi nhau ra hết, ba cô gái mặc đồng phục không biết từ đâu xuất hiện dọn những tách cà phê trên bàn trong vòng đúng ba mươi giây không hơn, trong lúc Sarah dẫn tôi tới một cái ghế.

Đột nhiên trông cô ta cũng hồi hộp.

“Cô Lara, cháu gái ông,” cô ta nói khẽ với chú Bill. “Cô ấy muốn nói chuyện riêng chỉ có hai người. Damian đã quyết định cho cô ấy năm phút, nhưng chúng tôi không có bất cứ một ghi chép chuẩn bị trước nào. Chúng tôi sẽ cử Ted túc trực ngay ngoài.” Sarah hạ thấp giọng hơn nữa. “Tôi có thể gọi thêm bảo vệ...”

“Cảm ơn cô, Sarah, chúng tôi sẽ ổn thôi.” Chú Bill cắt lời cô ta và chuyển sự chú ý sang tôi. “Lara. Ngồi đi cháu.”

Khi ngồi xuống tôi nhận thấy Sarah đi ra và tiếng cửa đóng vụt lại sau lưng tôi.

Im lặng, ngoại trừ tiếng chú Bill bấm gì đó trên chiếc BlackBerry. Để cho qua thì giờ tôi nhìn bức tường treo đầy ảnh chú Bill chụp với những người nổi tiếng. Madonna. Nelson Mandela. Toàn bộ đội tuyển bóng đá Anh.

“Nào, Lara.” Cuối cùng chú cũng nhìn lên. “Chú có thể làm gì cho cháu.”

"Cháu... ừm...” tôi hắng giọng. “Cháu...”

Tôi đã chuẩn bị trước đủ kiểu mào đầu đầy thuyết phục. Nhưng giờ khi tôi thật sự đang ở đây, trong cái văn phòng riêng sâu tít này thì tất cả đều cạn ráo khỏi môi tôi. Tôi cảm thấy tê liệt. Chúng ta đang nói tới Bill Lington. Một ông trùm giàu sang quyền lực với hàng triệu việc quan trọng như nói cho tổng thống biết cách làm thế nào điều hành đất nước. Tại sao chú ấy lại tới viện dưỡng lão lấy đi một chuỗi hạt của một bà cụ? Tôi đang nghĩ gì vậy?

“Lara?” Chú nhíu mày vẻ dò hỏi.

Ôi Chúa ơi. Nếu tôi định làm chuyện này thì tôi cần phải làm. Nó giống như bật nhảy từ ván nhún. Bịt mũi lại, thở sâu, nhảy.

“Hôm qua cháu đã tới viện dưỡng lão nơi bà Sadie từng ở,” tôi nói gấp gáp. “Và hình như bà ấy đã có một người khách tới thăm vài tháng trước trông rất giống chú, tên là Charles Reece, và cháu không hiểu được chuyện đó, thế nên cháu nghĩ sẽ tới hỏi chú...”

Tôi nói nhỏ dần. Chú Bill đang nhìn tôi với vẻ nhiệt tình đến độ như thể tôi vừa lôi tuột cái váy hula và bắt đầu nhảy múa.

“Chúa ơi,” chú lẩm bẩm. “Lara, có phải là cháu vẫn tuyên bố rằng bà Sadie bị sát hại không đấy? Có phải cháu đến đây vì chuyện đó không? Vì chú thật sự không có thời gian...” Chú với lấy điện thoại.

“Không, không phải chuyện đó!” Mặt tôi đỏ như gấc nhưng tôi vẫn buộc mình phải kiên trì. “Cháu không thật sự nghĩ là bà ấy bị giết. Cháu tới đó chỉ vì... vì cháu cảm thấy không có ai quan tâm đến bà. Ý cháu là khi bà còn sống. Và có một cái tên khác trong cuốn sổ khách viếng thăm, họ bảo người đàn ông đó trông giống y hệt chú và cháu chỉ... thắc mắc. Chú biết đấy. Chỉ thắc mắc thôi mà.”

Tiếng tim nện thình thịch trong tai tôi khi tôi nói xong.

Chú Bill từ từ đặt ống nghe xuống và im lặng. Trong một lúc trông chú như thể đang cân nhắc xem chính xác là sẽ nói gì.

“Chà, có vẻ như cả chú và cháu đều có những bản năng giống nhau,” cuối cùng chú nói, tựa lưng vào ghế. “Cháu đã đúng. Chú có tới thăm bà Sadie.”

Tôi há hốc mồm vì kinh ngạc.

Có kết quả! Có kết quả ngay lập tức, tuyệt đối! Tôi nghĩ mình nên đi làm thám tử tư.

“Nhưng tại sao chú lại lấy tên là Charles Reece?”

“Lara.” Chú Bill thở dài vẻ kiên nhẫn. “Chú có rất nhiều người hâm mộ ở ngoài kia. Chú là người nổi tiếng. Có rất nhiều việc chú chỉ làm mà không khua chiêng gõ trống. Việc từ thiện, đến thăm các bệnh viện…” Chú xòe rộng hai bàn tay. “Charles Reecc là cái tên chú lấy khi không muốn tiết lộ danh tính, cháu có thể tưởng tượng ra người ta sẽ đồn thổi nhặng xị lên ra sao không khi họ biết Bill Lington có chuyến viếng thăm riêng tư một bà cụ không?” Chú nhìn vào mắt tôi nháy mắt thân thiện, và trong giây lát tôi không thể không mỉm cười đáp lại.

Chuyện hồ như đã rõ. Chú Bill giống như một ngôi sao. Lấy tên giả là một trong những kiểu việc chú vẫn làm.

“Nhưng tại sao chú không nói với mọi người trong nhà? Tại lễ tang chú bảo chú chưa từng đến thăm bà Sadie mà.”

“Chú biết.” Chú Bill gật đầu. “Và chú có lý do phải làm thế. Chú không muốn làm những người khác trong nhà cảm thấy có lỗi hay lo lắng bị trách cứ ở bất cứ hình thức nào về chuyện họ đã không tới thăm bà. Nhất là bố cháu. Ông ấy có thể... tự ái.”

Tự ái? Bố không tự ái.

“Bố cháu ổn mà,” tôi nói cả quyết.

“Ồ, ông ấy rất tuyệt,” Bill nói ngay lập tức. “Một người cực kỳ tuyệt vời. Nhưng làm anh trai của Bill Lington chắc không dễ dàng chút nào. Chú thông cảm với ông ấy.”

Một cơn phẫn nộ trào dâng trong tôi. Chú ấy nói đúng. Làm anh trai của Bill Lington chắc không dễ dàng chút nào vì Bill Lington là một kẻ ngu ngốc hợm hĩnh.

Lẽ ra lúc nãy tôi không nên cười với chú ấy. Thật ra là tôi ước gì có cách nào đó rút lại nụ cười ấy.

“Chú không cần phải thương hại bố cháu đâu,” tôi nói lịch sự hết mức có thể. “Ông ấy không cảm thấy thương hại bản thân. Ông ấy đã rất cừ trong cuộc đời mình.”

“Cháu có biết là chú lấy bố cháu làm ví dụ trong những buổi hội thảo cùa chú không.” Chú Bill dùng cái giọng trầm ngâm. “Hai người con trai. Cùng được nuôi dưỡng như nhau. Cùng được ăn học như nhau. Sự khác nhau duy nhất giữa họ là một người muốn. Một người mơ.”

Chú nói nghe như thể đang tập diễn thuyết cho một đĩa DVD quảng cáo nào đó, Chúa ơi, chú ấy quá xem trọng bản thân. Mà ai bảo là mọi người đều muốn thành Bill Lington nào? Ước mơ của một số người là sẽ không để cái mặt mình bị trưng ra trên tách uống cà phê khắp thế giới.

"Lara ạ.” Chú quay lại với tôi. “Rất vui được gặp cháu, Sarah sẽ đưa cháu ra...”

Chỉ thế thôi sao? Cuộc yết kiến của tôi xong rồi? Tôi thậm chí còn chưa hề đả động một tí nào đến chuỗi hạt.

“Còn có một chuyện nữa,” tôi vội vã nói.

”Lara…”

"Cháu sẽ nói nhanh mà, cháu hứa đấy! Cháu chỉ thắc mắc, khi cháu tới thăm bà Sadie...”

“Sao?” Tôi có thể thấy chú đang cố gắng giữ kiên nhẫn. Chú liếc đồng hồ đeo tay và chạm vào một phím trên bàn phím.

Ôi Chúa ơi. Tôi sẽ nói chuyện đó ra thế nào đây?

“Chú có biết gì về...” Tôi nói lập bập. “Ý cháu là, chú có tình cờ thấy... hoặc có lẽ đã cầm... một chuỗi hạt? Một chuỗi hạt dài với những hạt bằng thủy tinh và cái mặt hình con chuồn chuồn?”

Tôi chờ đợi một tiếng thở dài kẻ cả, một cái nhìn ngơ ngác và một lời nhận xét thô bạo khác. Không ngờ là chú lại đờ người lại. Không ngờ là mắt chú lại đột nhiên trở nên sắc lẻm và cảnh giác.

Khi chằm chằm nhìn lại tôi cảm thấy gần như không thở nổi vì sốc. Chú ấy biết tôi đang nói về cái gì. Chú ấy biết.

Ngay khoảnh khắc sau đó vẻ cảnh giác biến mất khỏi mắt chú và chú lại đeo cái vẻ lịch sự rỗng tuếch. Tôi suýt thì nghĩ rằng tôi đã tưởng tượng ra vẻ mặt khác đó.

“Một chuỗi hạt?” Chú nhấp một ngụm cà phê và gõ gì đó trên bàn phím. “Ý cháu là một thứ gì đó của bà Sadie?”

Khắp gáy tôi nhói lên như bị kim châm. Có chuyện gì thế? Tôi đã thấy sự thừa nhận trong mắt chú ấy, tôi biết là mình đã thấy. Tại sao chú ấy lại giả bộ như không hề biết gì về nó?

“Đúng, chỉ là một mòn đồ cổ mà cháu đang cố tìm.” Bản năng nào đó mách bảo tôi phải hành động sao cho điềm tĩnh và vô tư. “Các y tá ở viện dưỡng lão bảo rằng nó đã mất tích, vì thế...” tôi đột ngột nhìn chú Bill để xem phản ứng, nhưng cái mặt nạ ôn tồn vẫn ở nguyên vị trí.

“Thú vị thật. Sao cháu lại muốn có nó?” chú hỏi nhẹ nhàng.

“Ồ, cũng không có lý do gì đặc biệt. Chỉ là cháu thấy một tấm ảnh bà Sadie đeo nó vào sinh nhật lần thứ 105 và cháu nghĩ tìm thấy nó thì tốt biết bao.”

“Cuốn hút ghê.” Chú ngừng lại. “Chú có thể xem tấm ảnh không?”

“Cháu e là không mang theo ở đây.”

Cuộc trò chuyện này thật kỳ quái. Tôi cảm thấy giống như một trận đấu tennis trong đó cả hai chúng tôi cùng lốp bóng rất nhẹ vào không trung và cưỡng lại sự thôi thúc giành chiến thắng bằng một cú đánh thật mạnh.

“Ờ, chú e là không hiểu cháu đang nói về cái gì.” Chú Bill đặt cốc cà phê xuống với điệu bộ biểu thị hành động cuối cùng. “Chú có rất ít thời gian, vì vậy chúng ta hãy dừng chuyện này ở đây nhé.”

Chú đẩy ghế ra nhưng tôi không nhúc nhích. Chú ấy biết điều gì đó về nó. Tôi chắc chắn là chú ấy có biết. Nhưng tôi phải làm gì? Tôi có lựa chọn nào đây?

“Lara?” Chú đang đứng bên cạnh ghế của tôi, chờ đợi. Tôi miễn cưỡng đứng dậy. Khi chúng tôi tiến đến cửa, như thể có phép thần, Sarah mở cửa ra. Sau lưng cô ta tôi thấy có Damian quanh quẩn ở đó, chiếc BlackBerry đã rút ra.

“Mọi chuyện xong rồi chứ?” anh ta hỏi.

“Mọi chuyện xong rồi,” chú Bill gật đầu cả quyết. “Cháu sẽ gửi lời chúc tốt lành nhất của chú đến bố cháu chứ Lara? Tạm biệt.”

Sarah đặt một bàn tay lên khuỷu tay tôi và nhẹ nhàng đưa tôi ra khỏi căn phòng. Cơ hội của tôi đang mất dần. Trong cơn tuyệt vọng, tôi tóm chặt lấy khung cửa.

“Chuyện chuỗi hạt thật là đáng tiếc, chú không nghĩ thế sao?” nhìn chẳng vào chú Bill, cố gắng đến tuyệt vọng hòng khơi gợi một sự phản ứng. “Chú nghĩ là đã có chuyện gì xảy ra với nó?”

“Lara, chú đã quên chuyện chuỗi hạt rồi,” chú Bill nói êm ru. “Có lẽ nó đã bị mất từ lâu rồi. Damian, vào đi.”

Damian vội vã đi qua tôi và hai người đàn ông đi tới phía bên kia của căn phòng. Cánh cửa đang đóng lại. Tôi nhìn chằm chằm theo chú Bill, suýt nổ tung vì bực tức.

Chuyện gì đang diễn ra thế? Có chuyện gì với chuỗi hạt này thế?

Tôi cần Sadie, ngay bây giờ. Ngay phút này. Tôi quay đầu hết phía nọ sang phía kia nhưng không thấy bóng dáng cô đâu cả. Đúng kiểu cô ta mà. Có lẽ cô ta đã tìm thấy một gã làm vườn nào ưng ý mà nổi cơn thèm khát rồi.

“Lara,” Sarah nói với một nụ cười căng thẳng. “Cô có thể bỏ tay ra khỏi khung cửa không? Chúng tôi không đóng cửa được.”

“À được!” tôi nói, nhấc tay ra. “Đừng sợ! Tôi không định tiến hành ngồi biểu tình phản đối ở đây đâu.”

Mắt Sarah bật nẩy lên vì sợ khi nghe thấy từ “phản đối”, rồi cô ta ngay lập tức che giấu bằng một tiếng cười ngắn giả tạo. Cô ta thật sự nên bỏ việc ở chỗ chú Bill đi. Cô ta quá là bồn chồn.

“Xe đang đợi cô ở cửa. Giờ tôi sẽ đưa cô ra đó.”

Chết tiệt. Nếu cô ta hộ tống tôi ra thì tôi sẽ không có cách nào lẻn vào mà lục lọi ngăn kéo hay gì đó.

“Một tách cà phê cho chuyến đi nhé?” Sarah hỏi khi chúng tôi đi qua tiền sảnh.

Tôi chế ngự ham muốn được nói, “Vâng, làm ơn cho tôi một tách Starbucks.”

“Không, cảm ơn.” Tôi mỉm cười.

“Ồ, được gặp cô thật tuyệt, Lara!” Sự vồn vã giả tạo của cô ta khiến tôi nhăn mặt. “Sớm quay lại nhé!”

Vâng. Phải rồi. Nói thế thì ý cô là, “làm ơn đừng bao giờ đặt chân tới đây lần nữa, đừng bao giờ.”

Người tài xế lái chiếc limo mở cửa ra và tôi sắp bước vào thì Sadie xuất hiện ngay trước mặt tôi, chặn đường. Đầu tóc cô ta rối bù và cô ta thở khó nhọc.

“Tôi đã tìm thấy nó!” cô nói đột ngột.

“Cái gì?” Tôi dừng lại, chân đang đưa lên nửa chừng.

“Nó ở trong ngôi nhà này! Tôi đã thấy nó trong một phòng ngủ trên tầng, trên một cái bàn trang điểm! Nó ở đây! Chuỗi hạt của tôi ở đây!”

Tôi tròn mắt nhìn cô ta, hiểu ngay. Tôi đã hiểu, tôi đã hiểu...

“Cô hoàn toàn chắc nó là của cô chứ?”

“Đương nhiên là chắc!” Giọng cô vống lên the thé và cô chỉ về phía ngôi nhà. “Lẽ ra tôi đã có thể cầm lấy nó! Tôi đã cố lấy lại nó! Đương nhiên là tôi không thể...” Cô tặc lưỡi vì thất vọng.

“Lara, có vấn đề gì không?” Sarah lại hớt hải chạy xuống cầu thang. “Có vấn đề gì với cái xe à? Neville, mọi chuyện ổn chứ?” cô ta cáu kỉnh với người lái xe.

“Mọi chuyện ổn mà!” anh ta đáp lại với vẻ lo mình sẽ bị khiển trách và hất đầu về phía tôi. “Cô ấy chỉ đang nói chuyện với không khí thôi.”

“Cô có muốn xe khác không, Lara?” Tôi có thể thấy Sarah phải nỗ lực tột bậc để giữ thái độ dễ chịu. “Hay là tới một địa điểm khác? Neville có thể đưa cô tới bất cứ đâu. Có lẽ cô muốn cần anh ta nốt hôm nay?”

Cô ta rất, rất muốn tống khứ tôi đi.

“Xe này ổn mà, cảm ơn cô,” tôi nói tươi rói. “Vào trong xe đi,” tôi lẩm bẩm bảo Sadie sau khóe miệng. “Không nói chuyện ở đây được.”

“Xin lỗi gì cơ?” Sarah nhíu mày.

“Là… đang nói chuyện điện thoại. Tai nghe nhỏ xíu.” Tôi vỗ vỗ vào tai mình và nhanh chóng trượt vào trong xe.

Cửa xe đóng lại cái thịch và chúng tôi lướt về phía cổng. Tôi kiểm tra thấy bức vách ngăn đã đóng, rồi ngồi phịch trở lại và nhìn Sadie.

“Chuyện này thật không thể tin nổi! Làm sao cô tìm thấy nó?”

“Tôi chỉ đang đi ngó nghiêng.” Cô nhún vai. “Tôi ngó vào tất cả các tủ chén bát, ngăn kéo và két sắt...”

“Cô vào cả két sắt của chú Bill cơ à?” Tôi thấy kích thích. “Chà chà. Trong đó có gì?”

“Ít giấy tờ và đồ trang sức gớm guốc,” Sadie nói sốt ruột. “Tôi đang định thôi không xem nữa thì tôi đi qua cái bàn trang điểm và nó nằm ở đó.”

Tôi không thể tin được. Tôi giận muốn nổ tung. Chú Bill thản nhiên ngồi trước mặt tôi nói chú không biết gì về chuỗi hạt có mặt hình con chuồn chuồn cả. Không chút dao động. Chú ấy đang dối trá... một kẻ dối trá. Chúng tôi phải lập một kế hoạch. Tôi lục túi lấy ra một cuốn sổ và cây bút càng nhanh càng tốt.

“Có chuyện gì đó đang diễn ra.” Tôi viết “Kế hoạch hành động” ở đầu trang. “Phải có một lý do nào đó khiến chú ấy lấy đi chuỗi hạt và một lý do nào đó khiến chú ấy nói dối? Cô có biết điều gì khác về nó không? Nó có lịch sử gì đó không... hoặc có giá trị sưu tập...”

“Đây là tất cả những gì cô định làm sao?” Giọng Sadie bùng lên dữ dội. “Nói, nói, bàn, bàn? Chúng ta cần phải lấy lại nó! Cô cần phải trèo qua cửa sổ và lấy lại nó! Ngay lập tức!”

"Ờ…” Tôi rời mắt khỏi cuốn sổ ngước nhìn lên.

“Dễ thôi mà,” Sadie nói thêm rất tự tin. “Cô có thể cởi giày ra.”

“Đúng thế.”

Tôi gật đầu. Nhưng thành thật mà nói tôi không cảm thấy hoàn toàn sẵn sàng làm việc đó. Đột nhập vào nhà chú Bill ngay bây giờ ư? Không hề có kế hoạch gì trước?

“Vấn đề duy nhất là,” tôi đánh bạo nói sau một lúc, “chú ấy có rất nhiều vệ sĩ và chuông báo động và đủ thứ.”

“Thì sao?” Mắt Sadie nheo lại. “Cô sợ mấy cái chuông báo động đó à?”

“Không!” tôi nói ngay. “Đương nhiên là không rồi.”

“Tôi cá là cô có!” cô kêu to lên chế giễu. “Tôi chưa từng gặp ai thỏ đế vậy trong đời! Cô sẽ không hút thuốc vì nó nguy hiểm! Cô thắt đai an toàn khi đi ô tô vì nguy hiểm! Cô sẽ không ăn bơ vì nó nguy hiểm!”

“Tôi không nghĩ bơ nguy hiểm,” tôi bực mình vặn lại. “Chỉ là, cô biết không, dầu ô liu có nhiều chất béo hơn...”

Tôi nói nhỏ dần trước cái nhìn khinh thị trên mặt Sadie.

“Cô có định trèo qua cửa sổ vào lấy chuỗi hạt về cho tôi không?”

“Có,” tôi nói, sau một tích tắc ngừng. “Đương nhiên là tôi sẽ đi.”

“Ờ, thế thì đi đi! Dừng xe lại!”

“Thôi cái kiểu sai phái tôi thế đi!” tôi nói phẫn uất. “Tôi sắp làm đây.”

Tôi ngả về phía trước và mở vách ngăn giữa chúng tôi và tài xế. “Xin lỗi? Tôi bị say xe. Anh làm ơn cho tôi xuống được không? Tôi sẽ đi tàu điện về nhà. Tôi sẽ không gièm pha gì về chuyện lái xe này hay gì đâu,” tôi ngập ngừng nói thêm, khi nhìn thấy anh ta nhíu mày trong gương chiếu hậu. “Anh thật tuyệt. Thật sự... ờ... hành động dễ thương.”

Chiếc xe tạt vào lề đường và người lái xe nhìn quanh nghi ngại. “Tôi có trách nhiệm phải đưa cô về tận cửa nhà.”

“Đừng lo!” tôi nói, trèo xuống xe. “Thật ra là tôi chỉ cần một chút không khí trong lành thôi, cảm ơn anh rất nhiều...”

Tôi đã đứng trên vỉa hè. Tôi đóng sập cửa xe lại và vẫy vẫy tay chào người lái xe. Anh ta liếc tôi một lần cuối cùng đầy ngờ vực, rồi tiến lên, lùi xuống và quành ngược trở lại nhà chú Bill. Khi anh ta vừa khuất tầm mắt, tôi bắt đầu trở lại đường cũ, kín đáo nép về phía vệ đường. Tôi quành ở góc, thấy cổng nhà chú Bill phía trước mặt và dừng lại.

Cánh cổng đóng và chúng thật khổng lồ. Anh chàng gác cổng đang ở trong phòng kính. Các máy quay CCTV có ở khắp nơi. Người ta không thể cứ thản nhiên mà đi thẳng vào nhà chú Bill. Tôi cần một chiến lược. Tôi hít một hơi thật sâu và tiến về phía cánh cổng, trông ngây thơ hết sức có thể.

“Xin chào! Lại là tôi Lara Lington đây,” tôi nói vào hệ thống liên lạc dành cho khách đi bộ. “Tôi để quên chiếc ô. Tôi ngớ ngẩn quá!” Sau một lát, người gác cổng mở cửa dành cho khách bộ hành cho tôi và nghiêng người qua cửa sổ.

“Tôi đã nói chuyện với Sarah. Cô ấy không biết gì về cái ô của cô cả nhưng cô ấy đang đi ra đây.”

“Tôi sẽ vào gặp cô ấy, để cô ấy đỡ mất công!” Tôi vui vẻ nói và vội vã đi qua trước khi anh ta kịp phản đối. OK. Tôi đã qua được một chướng ngại rồi.

“Hãy nói với tôi cái lúc anh ta nhìn đi chỗ khác,” tôi thì thào với Sadie từ bên khóe miệng, “Bảo, ‘đi đi’ nhé.”

“Đi đi!” cô đột ngột nói, và tôi tạt ngang sang phía vệ đường. Tôi đi vài bước qua đám cỏ, thụp xuống, lăn ra sau bờ giậu rồi dừng lại giống như nhân vật trong phim hành động.

Tim tôi đập dữ dội. Thậm chí tôi còn không bận tâm tới việc tôi vừa làm toạc tất chân. Qua bờ giậu tôi có thể thấy Sarah đang hối hả bước lạo xạo trên sỏi xuống chỗ đường lái xe, vẻ lo sợ hiện rõ trên mặt.

“Cô ta đâu?” Tôi nghe thấy giọng cô ta vẳng lại từ cổng trước.

“…vừa thấy cô ta mà...” người gác cổng nói vẻ bối rối.

Ha!

Thật ra là, không phải ha. Có lẽ họ sẽ bắt đầu tìm kiếm tôi cùng với lũ chó dữ trong một phút nữa.

“Nó ở đâu?” Tôi thì thào với Sadie. “Dẫn tôi tới. Và nhớ coi chừng cho tôi!”

Chúng tôi bắt đầu vượt qua bãi cỏ tiến về phía ngôi nhà, luồn lách từ bờ giậu tới đài phun rồi tới công trình điêu khắc đoạt giải. Mỗi lần có người xuống chỗ đường lái xe vào nhà là tôi lại cứng đờ cả người lại. Nhưng cho đến giờ chưa có ai phát hiện ra tôi cả.

“Ở đó!” Chúng tôi ngoặt ở góc và Sadie hất đầu về phía bộ cửa Pháp ở tầng một. Chúng mở ra phía mái hiên với mấy bậc thềm dẫn từ vườn lên. Rốt cuộc là tôi sẽ không cần phải trèo lên mấy cái dây thường xuân. Tôi cơ hồ thấy thất vọng.

“Tiếp tục canh chừng đi!” tôi lầm bầm bảo Sadie. Tôi bò về phía mấy bậc thềm, vội vàng tuột giày đế bục ra rồi lặng lẽ chạy lên. Tôi thận trọng tiến về phía bộ cửa Pháp mở hé và thở lại bình thường.

Nó đây rồi.

Nó đang nằm trên bàn trang điểm, ngay trong căn phòng này. Một chuỗi hạt hai hàng dài, tỏa sáng lung linh, bằng thủy tinh màu vàng trong suốt, với cái mặt hình con chuồn chuồn chạm khắc tinh xảo bậc nhất, khảm xà cừ và nạm những viên kim cương giả. Đó là chuỗi hạt của Sadie, và một vài hạt đã hơi mòn đi rồi.

Khi nhìn chằm chằm vào nó, tôi cảm thấy xúc động choáng ngợp. Sau bao ngày qua. Sau tất cả những truy tìm, hy vọng; sau những thắc mắc thầm kín rằng liệu nó có còn tồn tại trên cõi đời này nữa không... thì nó đây. Chỉ cách tôi có vài bước chân. Tôi gần như có thể chỉ cần thò vào lấy mà thậm chí không cần bước vào phòng.

“Nó... lộng lẫy thật.” Tôi quay lại nói với Sadie, giọng tôi hơi nghẹt lại. “Nó đích thực là cái đẹp nhất mà tôi từng...”

“Lấy đi!” Cô bực bội khua tay loạn xạ, chuỗi hạt cô đeo kêu xủng xoẻng. “Đừng có nói nữa! Lấy đi!”

“OK, OK!”

Tôi mở cái cửa Pháp ra, ngập ngừng bước một bước vào trong và đang bắt đầu tiến về phía chuỗi hạt thì đột nhiên tôi nghe thấy tiếng bước chân tiến về phía căn phòng. Trong một khoảnh khắc dưòng như là một phàn tỷ giây, cánh cửa bị đẩy ra. Chết tiệt. Có ai vào.

Hoảng hốt, tôi vòng ngược trở lại ban công và thụp xuống.

“Cô đang làm gì thế hả?” Sadie hỏi bên dưới. “Đi lấy chuỗi hạt đi!”

“Có người đang ở trong đó! Tôi sẽ đợi ở ngoài này đến khi họ đi!”

Sadie lập tức vụt lên chỗ hiên và thò đầu qua kính nhìn vào phòng

“Đó là ả hầu phòng.” Cô trừng mắt nhìn tôi. “Lẽ ra cô phải chộp lấy nó ngay chứ!”

“Chỉ còn một tích tắc nữa là tôi lấy được nó thì cô ta vào! Đừng căng thẳng! Tiếp tục canh chừng cho tôi!”

Tôi tựa lưng luôn vào tường, cầu nguyện cô hầu phòng hay có là ai đó đi nữa thì cũng sẽ không quyết định đi ra hiên để hít thở không khí trong lành, và điên cuồng nghĩ ra có biện hộ nếu nhỡ may cô ta ra thật.

Đột nhiên tôi giật thót tim khi cánh cửa Pháp bắt đầu dịch chuyển - nhưng không phải là mở ra. Chúng đóng lại với một tiếng thịch dứt khoát. Tiếp theo tôi nghe thấy tiếng chìa khóa xoay tách một cái.

Ôi không.

Ôi không, không.

“Cô ta nhốt cô ở bên ngoài rồi!” Sadie lao vào trong phòng, rồi lại trở ra. “Giờ cô ta đi rồi! Cô bị mắc kẹt rồi! Cô bị mắc kẹt rồi!”

Tôi rung cánh cửa Pháp, nhưng chúng đã bị khóa kỹ chắc chắn.

“Cô dốt thật!” Sadie giận điên lên. “Cô đích thị là một con ngốc! Tại sao cô không chộp lấy nó luôn!”

“Tôi đang định làm thế!” tôi cãi lại. “Lẽ ra cô phải đi xem có ai đang tới không chứ!”

“Được, thế bây giờ chúng ta sẽ phải làm gì?”

“Tôi không biết! Tôi không biết?”

Chúng tôi đối diện nhau trong im lặng, thở hơi gấp.

“Tôi cần phải đi giày vào đã,” cuối cùng tôi nói. Tôi đi xuống bậc thềm, và xỏ đôi giày đế bục vào. Bên trên, Sadie vẫn bực bội đang lao ra lao vào căn phòng như thể cô không thể chịu nổi chuyện từ bỏ chuỗi hạt của minh. Cuối cùng cô cũng thôi và ra chỗ tôi trên bãi cỏ. Phải mất một lúc chúng tôi không nhìn vào mắt nhau.

“Tôi xin lỗi vì đã không nhanh tay chộp lấy chuỗi hạt,” cuối cùng tôi lầm bầm.

“Ờ,” Sadie nói, rõ ràng là đang nỗ lực tột cùng. “Tôi nghĩ rằng đó không hoàn toàn là lỗi của cô.”

“Giờ chúng ta đi vòng quanh ngôi nhà xem. Có thể chúng ta sẽ lẻn được vào bằng lối nào đó. Đi vào trong xem có trở ngại gì không.”

Khi Sadie biến mất, tôi thận trọng bò qua bãi cỏ và bắt đầu di chuyển dọc theo bờ tường của ngôi nhà. Tôi tiến chầm chậm vì mỗi lần đi qua một cái cửa sổ là tôi lại phải thụp xuống và típ bụng mà bò. Mặc dù vậy cách đó cũng sẽ là vô ích nếu có gã vệ sĩ nào tình cờ đi qua...

“Cô đây rồi!” Sadie đột ngột ló ra khỏi bức tường cạnh tôi. “Biết chuyện gì không?”

“Chúa ơi!” Tôi thộp ngực mình. “Sao?”

“Là ông chú của cô! Tôi vừa theo dõi ông ta! Ông ta vừa tới chỗ chiếc két sắt trong phòng ngủ của mình. Ông ta nhìn vào nhưng không thấy thứ ông ta đang tìm. Rồi ông ta đóng sập nó lại và hét lên gọi Diamanté. Cái con bé đó. Tên gì mà kỳ cục.” Cô nhăn mũi.

“Em họ tôi.” Tôi gật đầu. “Một đứa chắt gái của cô.”

“Con bé đang ở trong bếp. Ông ta bảo cần nói chuyện riêng và đuổi hết đám nhân viên ra ngoài. Rồi ông ta hỏi nó có tới chỗ cái két sắt lấy đi mấy món đồ trong đó không? Rồi ông ta bảo một chuỗi hạt cũ đã bị mất và nó có biết gì không?”

“Ôi Chúa ơi.” Tôi tròn mắt nhìn cô. “Ôi Chúa ơi! Thế nó bảo sao?”

“Nó bảo không, nhưng ông ta không tin nó.”

“Có lẽ con bé đang nói dối.” Đầu tôi đang hoạt động hết công suất. “Có lẽ chính là trong phòng con bé, chuỗi hạt đang ở đó.”

"Chính xác! Vậy chúng ta phải tới đó lấy ngay, trước khi ông ta hiểu ra là nó đang ở đâu và lại cất vào két mà khóa lại. Không có ai quanh đây đâu. Toàn bộ nhân viên đã đi ra cả rồi. Chúng ta có thể vào trong ngôi nhà.”

Tôi không có thời giờ để nghĩ ngợi xem liệu đó có phải là một ý tưởng hay không. Tim tôi đập thình thịch, tôi đi theo Sadie đến một cánh cửa ngách và bước vào trong, đi qua phòng giặt là to bằng cả căn hộ của tôi. Cô ta vẫy tay ra hiệu bảo tôi đi qua hai cánh cửa quay, xuống hành lang, rồi giơ một bàn tay lên khi chúng tôi tới gian đại sảnh, mắt cô mở to cảnh giác. Tôi có thể nghe thấy tiếng chú Bill la hét, âm lượng của giọng chú đang tăng lên.

“…két riêng... an toàn cá nhân... làm sao con dám... mật mã chỉ dành cho trường hợp khẩn cấp...”

“...bất công quá quắt! Bố không bao giờ để cho con có thứ gì!”

Đó là tiếng Diamanté, và nó mỗi lúc mỗi gần hơn. Theo bản năng tôi lao vào sau một chiếc ghế và ngồi thụp xuống, gối run lẩy bẩy. Vừa xong thì nó sải bước vào trong sảnh, mặc một cái váy ngắn màu hồng không đối xứng trên đùi, kỳ quặc và một chiếc áo phông bé tí tẹo.

“Bố sẽ mua cho con một cái vòng cổ.” Chú Bill sải bước theo sau nó. “Chẳng có vấn đề gì. Nói cho bố xem con cần gì, Damian sẽ kiếm cho...”

“Bố luôn nói vậy!” nó hét vào mặt chú Bill. “Bố chẳng bao giờ lắng nghe cả! Chuỗi hạt đó thật tuyệt hảo! Con cần nó cho buổi trình diễn Váy xòe và Ngọc trai sắp tới của con! Cả bộ sưu tập của con lấy cảm hứng từ bướm, côn trùng và các thứ! Con có óc sáng tạo, bố đã không hề nhận ra...”

“Nếu con sáng tạo đến thế, con yêu,” chú Bill nói với cái giọng gắt gỏng châm chọc, “thì tại sao bố lại phải thuê ba nhà thiết kế để làm ra những bộ váy của con?”

Tôi sửng sốt mất một lúc. Diamanté sử dụng những nhà thiết kế khác ư? Ngay giây sau tôi không thể tin nổi là trước đây tôi không hề phát hiện ra điều này.

“Chúng là... bọn trợ lý… chết giẫm!” nó gào lên đáp trả. “Đó là ý tưởng của con! Và con cần chuỗi hạt đó...”

“Con sẽ không dùng nó, Diamanté.” Giọng chú Bill báo hiệu điều chẳng lành. “Và con sẽ không bước tới chỗ két sắt một lần nào nữa. Con sẽ trả lại nó cho bố ngay bây giờ...”

“Không, con không trả! Và bố có thể bảo Damian cuốn xéo đi, anh ta là một kẻ đần độn khó chịu.” Nó chạy lên cầu thang, Sadie bám theo sát gót.

Chú Bill trông hết sức giận dữ, như thể chú không còn kiểm soát được nữa. Chú thở nặng nhọc và thọc tay lên tóc khi nhìn chằm chằm cái cầu thang vĩ đại. Trông chú chẳng đẹp mắt chút nào và mất hết bình tĩnh, tôi suýt chút nữa thì bật cười khúc khích.

“Diamanté!” chú thét lên. "Con xuống ngay đây!”

“Cút đi!” một tiếng hét ở trên cao vọng xuống.

“Diamanté!” Chú Bill bắt đầu sải bước lên cầu thang. “Đủ rồi đấy. Bố sẽ không để chuyện này…”

“Con bé đã lấy cái chuỗi hạt!” Tiếng Sadie đột ngột vang lên bên tai tôi. “Con bé đã lấy nó. Nó đã đi xuống bằng cầu thang sau qua mạn hiên phòng nó! Nhanh lên! Tóm lấy nó!”

Chân nam đá chân chiêu tôi vội chạy theo Sadie trở lại chỗ hành lang vừa đi, qua phòng giặt và ra bãi cỏ. Tôi chạy không kịp thở vòng qua ngôi nhà, không thèm để ý xem có ai nhìn thấy mình không... và kinh hoảng dừng khựng lại.

Chết tiệt.

Diamanté đã lên chiếc Porsche màu đen, mui trần, phóng nhanh xuống qua con đường rải sỏi tiến thẳng ra cổng trước đang được người gác cổng vội vàng mở ra. “Khôôôông!” Tôi rên rỉ mà không kịp ngăn mình lại.

Khi dừng lại để phóng ra nó giơ hai ngón tay làm dấu chữ V về phía ngôi nhà, và giây sau đã ở ngoài phố. Trên bàn tay còn lại của nó tói có thể thấy ngay chuỗi hạt của Sadie, quấn quanh những ngón tay, lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.