Hôn Mê Liền Cưới Anh

Chương 15: Đồng sàn cộng chẩm




Từ lần ngủ ở giường Cao Phàm, tôi liền đối với cái giường kia nhớ mãi không quên.

Nó cứng mềm vừa đủ thoải mái, King size, nằm hay ngồi kiểu gì cũng thấy rất thích , đáng tiếc là lần trước không thể hảo hảo hưởng thụ một phen, làm tôi hận mãi không thôi. Bất quá Cao Phàm cũng thật là, không có nghĩa khí như vậy, vụng trộm cất giấu báu vật như thế lại không lấy ra cho người ta dùng chung, thật là không tốt với bạn gì hết trơn.

Hôm nay là tối thứ sáu, tôi và Cao Phàm đang ngồi ở trước bàn cơm hưởng thụ mỹ thực do Cao Phàm làm, lúc chúng ta đang vui vẻ với nhau, điện thoại trong phòng khách đột ngột vang lên.

Hình như cuộc gọi này rất khẩn cấp, sợ tới mức hai tôi lập tức cứng người lại, đạp đối phương.

Này nhé, điện thoại reo cũng không có gì lạ, nhưng cái tiếng chuông này vang lên thì cũng đủ hiểu sắp có chuyện, bởi vì người gọi cú điện thoại này, chỉ có Cao gia lão tử thủ Lĩnh bộ ba nhàm chám nhà Cao Phàm.

Thành viên: Cao gia lão tử, mẹ Cao, ba Cao. Trong đó ba Cao đơn giản là đứng cho đủ đội hình, ai bảo trong đó có một người là nữ nhân hắn yêu mến, còn một người là ohụ thân kính yêu cơ chứ ? Đôi khi tôi rất là đồng cảm với ba Cao nha.

Điện thoại đòi mạng bên kia tiếp tục đổ chuông, bên này hai tôi tiếp tục mắt to trừng mắt nhỏ, chưa biết ai thắng ai đâu. Cũng do mấy bữa nay lười không nhỏ nước nhỏ mắt, hiện tại con mắt nhập nhèm, không còn tinh anh như trước, cuối cùng đành phải thất thủ trước Cao Phàm, xem ra Ngữ Tình nói không sai, Cao Phàm trừng người kỹ thuật xác thực là không thể chê vào đâu được, từ nay tôi phải ngầm luyện thêm mới được.

Lúc Cao Phàm đang đắc ý nhìn tôi bằng nửa con mắt, da đầu run run tôi buộc phải tiếp điện thoại.

"Alô. . . . . ." Tôi thừa hơi nhưng thiếu lực hỏi.

"Tiểu Nhã hả! Là mẹ nè con!" Bên tai lập tức truyền đến tiếng nói hưng phấn của mẹ Cao.

"Sao lâu bắt máy quá vậy con? A! Nhất định là các con đang bận, ai nha, con xem mẹ hồ đồ quá đi, tự nhiên lại đi phá vỡ lạc thú của hai đứa rồi?"

Tôi sặc. . . . . . Mẹ Cao tư tưởng quá không CJ đi . . . .. .

Đúng là lúc nãy có bận rộn, nhưng mà chúng ta chỉ bận đấu mắt thôi à.

"He he. . . . . ." Tôi ngượng ngùng cười cười : "Không biết mẹ gọi tụi con có việc gì không ạ?"

"A! Con không nhắc mẹ lại quên khuấy đi mất!"

Mẹ Cao. . . . . . Đừng đùa giỡn với con nha. . . . . .

"Là như vậy, ngày mai Chủ nhật nha, ba người già chúng ta quyết định sẽ qua nhà các con chơi, các con sẽ không để tâm chứ?" Mẹ Cao nói thật nhẹ nhàng, tôi nghe mà mồ hôi lạnh ra như bão táp.

Đương nhiên là có rồi!

Không đợi tôi đáp lời, ông nội giành nói tiếp.

"Nha đầu! Ông tính qua rồi, nhà các con có một gian phòng ngủ và hai gian phòng khách, một gian thư phòng, hai vợ chồng con một phòng, ba người chúng ta ngủ hai phòng, không cần e ngại gì hết, ngày mai ba chúng ta nhất định sẽ qua, quyết định vậy nha!" Nói xong trực tiếp cúp máy.

Tôi sặc. . . . . . Tôi im lặng gác máy, buộc chính mình hảo hảo tiêu hóa cái tin dữ vừa rồi.

Sau khi cùng Cao Phàm kịch liệt thảo luận, chúng ta quyết định từ đêm nay sẽ ngủ chung, dùng hy sinh nho nhỏ để đổi lấy tự do lớn hơn.

Hiện tại vấn đề lớn nhất chính là chọn phòng nào làm phòng ngủ của chúng ta, cái vấn đề này thực ra trong mắt tôi khá đơn giản. Tôi đã sớm vừa ý giường Cao Phàm, lần này còn lý do có thể quang minh chánh đại nằm trên đó, làm sao có thể lãng phí?

"Em thấy dọn tới phòng anh là được nhất." Tôi tận lực dùng giọng điệu bình tĩnh nói.

Cao Phàm nhìn chằm chằm tôi.

Thái độ gì thế, giống như tôi đang chiếm hắn tiện nghi.

"Đồ đạc của em tương đối ít, dễ chuyển hơn mà, hơn nữa phòng anh khá lớn, lại có phòng tắm riêng nữa, dù thế nào cũng thoải mái hơn. "

Cao Phàm nghĩ nghĩ, cuối cùng gật đầu đáp ứng.

A a! giường Cao Phàm ơi, tôi đến đây!

Chúng ta đều thuộc phái hành động, nên lập tức chuyển đồ tôi qua ngay. Đồ đạc cũng không nhiều lắm, một ít quần áo cùng Computer mà thôi. Nhìn trong tủ thấy quần áo của chúng tôi treo cạnh nhau, đột nhiên có cảm giác ngọt ngào. Tôi đem máy bàn vào thư phòng, chỉ cầm laptop vào phòng ngủ thôi.

Thừa dịp Cao Phàm đi tắm rửa sạch sẽ, tôi hảo hảo thưởng thức khuê phòng của hắn.

Diện tích của khuê phòng Cao Phàm khá lớn, ngoại trừ giường lớn King size còn có một bộ sô pha, tủ TV, tủ quần áo, tủ rượu, bàn công tác vân vân, nhưng hấp dẫn nhất tôi nhất là cái cửa sổ cực lớn kia, có thể trông thấy cảnh đêm mê người.

Sớm biết như vậy phòng ngủ của hắn cực phẩm như vậy, lúc mới vô tôi phải tận quấn lấy đòi vô ở mới đúng, thất sách quá, thất sách quá. . . . . .

Sau khi tắm rửa xong tôi ngoan ngoãn tựa ở đầu giường đánh QQ mạt trượt, Cao Phàm trong phòng tắm đi ra, chỉ dùng khăn tắm vây quanh nửa người dưới, quả thực chính là bức tranh mỹ nam tắm, hấp dẫn người ghê cơ. . . . . .

Có lẽ là tầm mắt của tôi quá mức nóng bỏng, Cao Phàm quay đầu lại nhìn tôi, gợi cảm cười.

Tôi lập tức mạnh mẽ nuốt một ngụm nước bọt, thật muốn mạng mà, hấp dẫn chết mất. Nhìn nửa thân trên trần trụi của hắn, trong đầu tôi xuất hiện nhiều tưởng tượng rất không CJ, vì phòng ngừa tôi biến thân thành Lang Nhân (sói), đành phải tìm chủ đề cùng hắn trò chuyện.

"Gian phòng của anh thật lớn, giường thật thoải mái ha!"

"Em thích là tốt rồi." Nam nhân này ngồi ở bên giường vừa sấy tóc vừa nói.

Nhìn xem lưng trần của hắn trơn bóng, tôi vô ý thức sờ sờ khóe miệng, khá tốt nước miếng không có chảy ra.

"Anh không có thói quen ngủ trần đấy chứ? " Vốn không định hỏi, nhưng lại sợ tôi chịu không nổi kích thích này.

"Ừ. . . . . ." Cao Phàm chăm chú nhìn tôi, nói: "Anh quả thật có thói quen ngủ trần, nhưng vì em, anh quyết định miễn cưỡng mặc quần đùi ngủ đó nha."

"Vậy thì thật là tạ chủ long ân." Tôi buồn cười đáp lại.

Thì ra soái ca đều thích ngủ trần a. Tôi thì không thích ngủ trần, nhưng là thích không mặc áo lót khi ngủ.

Vì không hề bị của hắn nửa thân trần hấp dẫn, tôi quyết định ngủ trước, thuận tiện dưỡng tinh thần ngày mai dễ dàng đối phó bộ ba nhàm chán kia.

"Anh còn muốn xem chút ít tư liệu, em ngủ trước đi." Cao Phàm ôn nhu giúp tôi đắp kín mền trước đi rời đi.

Bởi vì mở điều hòa, cho nên cả hai đều muốn đắp chăn, chúng ta mỗi người có một cái a! Tôi thích ngủ nghiêng, tư thế ngủ bất kì, tôi ngủ trước giờ rất hay động tay động chân, rõ ràng là trước khi ngủ nằm nghiêng qua bên này, nửa đêm nằm ngửa, tỉnh lại thì sẽ phát hiện nghiêng qua bên kia.

Vốn tưởng rằng sẽ mất ngủ do miên man suy nghĩ, ai ngờ trong chốc lát, tôi liền ngủ thật say, Cao Phàm vào giường lúc nào cũng không biết, giường tốt đúng là giường tốt mà.

Nửa mê nửa tỉnh, tôi đột nhiên cảm thấy trên người nặng nề, hơn nữa có một loại cảm giác mãnh liệt bị tăm tia, vì vậy buộc chính mình mở ra mắt buồn ngủ ra nhìn cho rõ ràng.

Trước mắt đôi môi mỏng khêu gợi này là thế nào đây? Còn da thịt ấm áp dưới tay tôi là sao nhỉ?

Sau khi đầu óc thanh tỉnh, tôi rốt cục ý thức được, thật ra cảm giác nằng nặng trên người là do tứ chi của Cao Phàm, hắn giờ phút này quả thực đem tôi làm gối ôm, giống như là bạch tuộc cuốn tôi vào trong ngực, một cái chân thon dài càng quá phận gác trên đùi của tôi. Tôi dưới đáy lòng cảm thán, nguyên lai soái ca tư thế ngủ xấu lắm cũng chỉ thế thôi. Nhưng mà tôi nhớ rõ ràng là trước khi ngủ mỗi người một mền mà, hơn nữa còn quay lưng lại với nhau, sao lúc tỉnh lại, chúng ta chẳng những đắp chung mền, mà còn nằm cái tư thế khiến người ta suy nghĩ vẩn vơ thế nhỉ?

Ngủ thành như vậy tôi còn có thể hiểu được, câu nói đầu tiên hai người tư thế ngủ đều có vấn đề, nhưng này mãnh liệt tầm mắt cảm giác. . . . . .

Tôi ngẩng đầu nhìn, phát hiện có sáu ánh mắt đang hưng phấn nhìn chúng ta.

Tôi lập tức sợ tới mức từ trên giường nhảy dựng lên, làm Cao Phàm chấn động mà tỉnh dậy.

Nguyên lai chủ nhân sáu cái ánh mắt theo thứ tự là bộ ba nhàm chán nhà họ Cao, bọn họ trước kia vụng trộm lấy chìa khoá nhà Cao Phàm, sáng nay càng quá phận đột nhập phòng riêng nhìn lén người ta ngủ.

Khi cả nhà chúng ta đang ngồi trước bàn cơm thì cả ông nội và mẹ Cao đều nhìn tôi và Cao Phàm rất chi là tình cảm, khiến cho chúng ta toàn thân không thoải mái.

Điểm tâm xong, ông nội cùng mẹ Cao đem tôi kéo ra ngoài, để Cao Phàm cùng ba Cao lưu tại trong nhà.

Chúng ta một già, một trung niên, một trẻ cứ như vậy trên đường mò mẫm đi dạo, đi mệt rồi ông nội mời chúng ta uống nước.

Tại quán nước sau khi ngồi xuống, mẹ Cao bắt đầu hỏi tôi không ngớt mấy lời khiến người ta sợ muốn chết kia.

"Tiểu Nhã nè, chuyện tiếp theo con cũng không cần thẹn thùng, thành thật trả lời mẹ thì tốt rồi." Mẹ Cao vẻ mặt hiền hoà nhìn tôi, nhưng tôi cuối cùng lại cảm thấy toàn thân rét run, có cảm giác như bà ngoại gặp con sói í ( trong truyện Cô bé quàng khăn đỏ).

"Tiểu Nhã, con sống với Cao Phàm có hạnh phúc không?"

"Hạnh phúc !" Tôi thành thật trả lời.

Mẹ Cao nhìn cái mặt lơ ngơ của tôi, nóng nảy, nói: "Không phải hạnh phúc kiểu này, mà là cái kia kia cơ!"

Tôi sặc! Ban ngày ban mặt mẹ Cao lại kéo tôi nói mấy chuyện hạn chế độ tuổi kia mà còn trước mặt người cao tuổi là ông nội Cao nữa chứ!

Tôi, tôi, tôi, muốn tôi trả lời thế nào đây, người ta không có kinh nghiệm mà!

Nhìn tôi nửa ngày không nói tiếng nào, ông mở miệng: " Sao không nói chuyện? Chẳng lẽ Cao Phàm nhà chúng ta trông thì được mà không dùng được?"

Tôi sặc! Tôi nhìn ông nội, nghe hắn bùng nổ

"Tiểu Nhã, con ăn ngay nói thật mà, có phải là Cao Phàm nhà chúng ta. . . . . ." Mẹ Cao kéo kéo tay tôi, có chút thương cảm nói.

Ngừng! Xem ra tôi nếu không nói gì, bọn họ lại một mực nghĩ Cao Phàm có vấn đề, nếu bị Cao Phàm biết tôi nói dối làm bọn họ tưởng hắn có vấn đề, không chém chết tôi mới lạ á!

Lúc bọn họ tiếp tục miên man suy nghĩ, tôi tranh thủ thời gian nói: "Không có! Cao Phàm không có vấn đề! Chúng con rất hạnh phúc!"

Lập tức, ông nội cùng mẹ Cao mặt mày hớn hở.

"Ta đã nói mà, nam nhân Cao gia chúng ta làm sao có thể trông thì tốt mà không dùng được!" Lời này là do ông nội Cao nói.

"Ha ha, mẹ cũng nói trước rồi mà Cao Phàm nhà chúng ta là ở ngoài lịch thiệp, trên giường Mãnh Nam! Như thế nào? Các con một tháng mấy lần?" Mẹ Cao tiếp tục đặt câu hỏi: "Hay là một tuần mấy lần, một ngày mấy lần hay một đêm mấy lần?"

Tôi sặc! Còn một đêm mấy lần? Chẳng lẽ trên thế giới thực sự có người một đêm làm bảy lần tồn tại sao? Xem ra hôm nào phải đi học hỏi mới được.

Tôi a a ơ ơ nói không nên lời, cả mặt nghẹn đỏ.

Có lẽ là hai người bọn họ hát hiện thấy lương tâm, thay đổi cá chủ đề, cuối cùng thoát khỏi cái chủ đề một đêm a a mấy lần này.

"Bất quá, nha đầu, đồ ngủ của con hình như có chút vấn đề." Cao gia lão tử còn nói.

Tôi khó hiểu nhìn của hắn, thật sự không rõ cái áo thun ngủ cực lớn của tôi có vấn đề gì.

Thấy tôi bộ dáng khờ ngốc, ông nội Cao hảo tâm nhắc nhở: "Không đủ gợi cảm! Loại sự tình này là hai bên phải cùng cố gắng , con cũng nỗ lực thêm chút nữa đi! Chúng ta quyết định tặng con một lễ vật!

Nhìn nụ cười gian manh của bọn họ, tôi có dự cảm sẽ không thích cái lễ vật này tí nào.

Buổi tối, tôi ngồi trên giường xem món quà của ông và mẹ tặng—— một bộ nội y gợi cảm siêu sexy.

Chết thật, cái đó mà gọi là đồ ngủ! Cùng một tầng sa mỏng dính, trong suốt muốn chết, không mặc với mặc nó có gì khác nhau đâu trời! Tóm lại tôi là đánh chết cũng sẽ không mặc .

Thấy tôi tránh bộ nội y gợi cảm kia như tránh tà, Cao Phàm buồn cười, nghe xong tôi kể một ngày hành trình bi thảm xong, nam nhân này càng vô can vô phế phụt cười, như bị mất ốc vít thế nào cũng dừng không được .

Phải biết rằng buổi chiều cùng bọn họ đi mua nội y đến giờ tôi còn xấu hổ nha, chạy trời không khỏi nắng, ông nội còn chỗ nào cũng cho ý kiến, ngay lúc đó tôi thật sự nghĩ muốn đâm đầu vào cột điện chết cho rồi.

Đã vậy bọn họ còn mong chờ tôi cùng Cao Phàm làm cái loại vận động kia nữa, vậy thì thỏa mãn cho bọn họ là được rồi.

Tôi ở một bên âm hiểm cười rộ lên, cuối cùng cũng giúp Cao Phàm ngừng cười sặc sụa.

Có lẽ là nụ cười âm hiểm của tôi rất có hiệu quả thị giác, Cao Phàm vẻ mặt hơi sợ hỏi: "Em muốn làm cái gì đó?"

"XYZ!" Tôi một bên khởi động Computer một bên không quay đầu lại nói.

Cao Phàm lập tức khiển trách .

Tôi thở dài nói: "Bình tĩnh nha, diễn viên không phải chúng ta, là nam nữ diễn viên đóng AV trong máy tính của em. Em dám cam đoan giờ phút này bọn họ nhất định ở ngoài cửa nghe lén, bọn họ đã chờ mong như vậy, chúng ta liền hiếu thuận thỏa mãn bọn họ đi."

Vì vậy, trong máy vi tính AV diễn viên ra sức biểu diễn, dùng sức rên. Bên ngoài người nghe an tâm, trong phòng Cao Phàm thì đeo tai nghe đọc sách, tôi cũng vậy đeo tai nghe lấy laptop ra chơi QQ mạt trượt.

Tiện thể nhắc tới, Computer dùng để trình chiếu là của Cao Phàm, bất quá AV chính là tôi cung cấp nha!

Hắc hắc, mặc kệ như thế nào, tránh được một kiếp rồi nói sau !

Ps: Chap này bản chất sắc nữ, lang sói của Nhã tỷ càng lộ rõ...

spoil cháp sau: "Ghen"