Hôn Nhân Định Mệnh

Chương 26: Tỉnh lại đi,anh còn chưa nói là anh yêu em mà!



CHƯƠNG 26: Tỉnh lại đi,anh còn chưa nói là anh yêu em mà!

Dù bị lấy đi không ít máu nhưng anh không muốn nghỉ ngơi,sắc mặt trở nên xanh xao làm Hoa lo lắng:

_Thiếu gia,đi nghỉ chút đã,cuộc phẫu thuật chưa xong ngay được.

Anh ngồi im không phản ứng gì là nghe thấy, Thành thấy thế cũng không thể làm ngơ:

_Anh

_Im đi.

Anh khàn khàn lên tiếng,không phải sự ra lệnh thông thường mà giống như sự cầu xin yếu ớt.Ông Hạo Thiên bỗng lên tiếng:

_Tại sao cậu phải làm thế,cậu đâu phải người gây ra tai nạn cho con gái tôi,tại sao phải quan tâm nó như thế?

Câu hỏi này ông đã muốn hỏi từ lâu nhưng nay ông mới chắc chắn để hỏi,người con trai trước mặt ông đây dường như đang rất lo lắng và thống khổ,và trên hết ông thấy sự quan tâm thật lòng của anh với con gái ông.Nhưng ông không hiểu tại sao anh lại hành động như thế với My.Ác cảm của ông với anh cũng từ từ

tan biến,chỉ cần mang lại hạnh phúc cho con gái ông mọi thứ ông có thể tha thứ.Anh ngước mắt lên nhìn ông,2 người đàn ông với 2 ánh mắt xuyên thẳng vào nhau,họ đọc được trong mắt nhau sự lo lắng thật tâm,nhưng trong đôi mắt anh còn là sự mâu thuẫn cắn xé tới tận tim can.Tất cả mọi người đều chờ đợi câu trả lời của anh,anh nhìn thẳng vào ông như muốn nói gì đó rồi lại thôi.Khẽ lắc đầu,anh nhìn ra phía khác,chỉ cần cô tỉnh lại anh nhất định sẽ giữ cô lại bên mình.Nếu cô tỉnh lại dù bảo anh làm gì anh cũng sẽ làm.

Sự im lặng lại bao trùm khiến người ta cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng,bác sĩ vẫn đi ra đi vào làm họ đứng ngồi không yên.Cho tới khi ánh mặt trời của ngày mới làm anh chói mắt anh mới biết cô đã ở trong đó 12 tiếng rồi,Nỗi lo lắng càng làm thân hình anh trở nên cô độc và xa cách.Anh đứng tách xa hẳn họ,ánh mắt bỗng chạm vào 1 khóm nhỏ trồng ly trắng trong khu vườn trước mặt.Những tưởng công việc đã giúp anh quên đi cô nhưng anh nhầm rồi,chỉ cần cái tên của cô cũng khiến anh không thể kiềm chế mình,tại sao giờ anh mới nhận ra mình quá ngu ngốc như vậy.Tại sao cứ để quá khứ làm anh đau đớn thế này?

Đèn đỏ vụt tắt,cửa phòng mở ra nhanh chóng,anh vội quay lại,bác sĩ lau mồ hôi nói:

_Chỉ cần cô ấy tỉnh lại thì mọi chuyện đều tốt đẹp.

Má cô hỏi:

_Ý bác sĩ là sao?

_Não cô ấy bị tổn thương,có thể không tỉnh lại được nữa,chúng tôi đã cố gắng hết sức,việc còn lại phải tùy thuộc vào cô ấy.

_Không thể nào!

Mọi người đều sửng sốt,nước mắt lã chã trên khuôn mặt mấy người phụ nữ,còn anh như đóng băng trên hành lang bệnh viện.Không bao giờ tỉnh lại,đôi mắt ấy sẽ không bao giờ mở ra nhìn anh nữa,khóe môi ấy,nụ cười ấy mãi mãi anh cũng không thể nhìn thấy nữa sao? Không thể nào.Anh gằn giọng:

_Nếu cô ấy không tỉnh lại tôi sẽ san bằng bệnh viện này.

Ngữ khí lạnh như tu la trong địa ngục làm người khác phải đổ mồ hôi lạnh,vị bác sĩ kinh ngạc nhìn người thanh niên trước mặt,cư nhiên là tổng giám đốc Nguyễn thị,người nắm cổ phần nhiều nhất trong bệnh viện này.Vị bác sĩ vội nói:

_Chúng tôi đã làm hết khả năng của mình.

_Ông nghỉ ngơi trước đi.

Nói xong Hoa mới quay sang anh:

_Thiếu gia.

Gương mặt anh lập tức sa sầm lại khi nhìn thấy thân hình nhỏ bé của cô trên băng ca.Làn da trắng xanh xao càng làm cô trở nên mong manh như biến mất bất cứ lúc nào,đôi mắt nhắm nghiền bình thản trong cơn mê.Anh đứng đó nhìn cô được đẩy đi xa với những người thân yêu xung quanh,anh hoàn toàn cô độc trong thế giới này.Đúng vậy,nếu cô không gặp anh có lẽ cô đã không phải đau khổ,không phải rơi nước mắt và im lìm như bây giờ.Nếu không gặp anh có lẽ 2 người họ sẽ sống tốt hơn.Anh đứng đó cho tới khi trước mắt mìnhlên nhưng tim anh như bị dìm vào lớp đá sâu .lạnh thực sự rất lạnh.

Nhìn cô qua cửa kính,ánh mắt anh trở lên đen sậm hơn,quay ngươi bước đi đôi mắt ấy ngập tràn sát khí.Những kẻ muốn làm hại cô,anh sẽ giết từng kẻ một.Có lẽ giông bão đã bắt đầu kéo tới,thế giới ngầm liệu1 lần nữa sẽ dậy sóng?

Ngồi trên ghế anh lạnh lùng nhìn kẻ bị đánh tới thê thảm trước mặt:

_Ai sai mày làm vậy?

_Tôi không cố ý,là cô ấy lao ra đụng vào xe tôi.

_Tao hỏi mày ai đứng sau mày?

_Không có!

Bộ mặt bị đánh tới không nhận ra,người đàn ông nhăn nhó gương mặt,khó khăn trả lời.

_Có lẽ thế này chưa là gì. Đưa vợ con hắn tới.

_Các người ,các người dám.

_Nếu mày không nói t lập tức cho gia đình mày đoàn tụ dưới đó.

Vừa nói anh vừa đưa tay chỉ xuống đất làm tất cả mọi người đều rùng mình. Ánh mắt tựa hồ muốn giết người,màu đen bị thay thế bởi màu đỏ khát máu .Con người này bình thường lạnh lẽo như băng nhưng khi giết người là sự điên cuồng ,dứt khoát tới đáng sợ.

_Nói!

Kẻ bị đáng run rẩy trước đôi mắt đầy sát khí đó,hắn vốn dĩ đã không còn lựa chọn.

_Tôi có điều kiện.

_Giết .

Phun ra 1 chữ,Khánh trực tiếp đứng lên,kẻ kia vội lên tiếng:

_Chỉ cần bảo đảm mạng sống gia đình tôi,tôi sẽ nói mọi chuyện.

Như cân nhắc điều gì đó anh quay lại ghế nói:

_Nếu mày dám nói sai 1 câu thì tao sẽ làm mày ước gì mình không có trên đời.

Kẻ kia vội gật đầu,anh quay sang trao cho người của mình 1 ánh mắt rồi quay lại hỏi:

_Kẻ nào sai mày làm.

_Tôi không rõ là ai nhưng dường như họ không phải 1 tổ chức,đó là liên minh.

_Liên minh?

_Đúng vậy,họ liên minh lại với nhau để đối phó với Hắc Long.Tôi chỉ có nhiệm vụ đi theo dõi nên không biết gì hơn.

_Từ khi nào.

_Khi cô ấy trở về nhà,tôi được lệnh phải theo dõi vì có thể đó chỉ là âm mưu của Khánh thiếu gia.

_Mày là người của tổ chức nào?

_Thanh Long.

_Tốt.

Lấy được thông tin anh nhàn nhã đứng lên,khóe môi nở 1 nụ cười của địa ngục:

_Chuẩn bị tàn sát.

_Rõ,thiếu gia.

Trong căn phòng u ám khác Andy đi đi lại lại với sự lo lắng trên khuôn mặt:

_Ngu đần,Thanh Long hóa ra cũng chỉ thế.Lập tức phong tỏa mọi tin tức với chúng,xóa sạch mọi dấu vết với Thanh Long.

_Thiếu gia,tại sao phải làm thế?

_Hừ,theo như tin báo về có lẽ cô gái đó là báu vật của Nguyễn Văn Khánh,vậy thì cứ để 2 con rồng đánh nhau,chúng ta đứng xem cuộc vui.Ha ha Hắc Long và Thanh Long,ngươi đoán xem con nào sẽ chết trước.

Trong 1 căn phòng khác Trác Phi vội dập máy,cầm vội áo vest anh lao nhanh tới bệnh viện,con tim thắt lại.My bị tai nạn,nếu anh không về trước thì sẽ không có chuyện này,nếu anh ở lại với cô chỉ 1 chút nữa cô đã an toàn.

Trên giường bệnh,My vẫn chìm trong hôn mê, ở 2 nơi khác nhau cũng có 2 kẻ đang điên cuồng vì cô.1 chữ tình thực khiến người ta đau khổ.

_Thiếu gia,nếu đã tới thì vào thăm cô ấy đi.

Hoa chua xót nhìn anh im lặng đứng ngoài hành lang.Từ chập tối tới giờ anh đều như vậy,không lên tiếng chỉ đứng bất động đã mấy tiếng đồng hồ.3 ngày nay My vẫn chưa tỉnh lại,3 ngày này mọi người thay nhau vào với cô và 3 ngày này anh chỉ đến đây lặng lẽ chờ cô tỉnh lại.

_Tôi có thể nói chuyện với anh không?

2 người quay lại,ánh mắt Hoa thoáng sự ngạc nhiên,nhưng nhìn thái độ của Khánh cô im lặng rời đi.

_Thật không ngờ cô ấy lại là vợ sắp cưới của anh, Khánh thiếu gia.

_Trác Phi,ngươi muốn gì?

_Khánh,chắc hẳn ngươi biết quan hệ của 2 người bọn ta.

Ánh mắt anh se lại ,sao anh lại không biết,người trong ảnh chụp cùng cô anh đã điều tra , cư nhiên là bang chủ Dạ Lôi.Anh lạnh lùng lên tiếng:

_Thì sao?

_Không có gì,tôi chỉ muốn nói,khi cô ấy tỉnh lại tôi sẽ nói với cô ấy tình cảm của mình,tôi sẽ làm cô ấy yêu tôi.

Bàn tay siết chặt tới bật máu nhưng gương mặt anh không chút thay đổi:

_Cô ấy không còn là người của tôi.

_Nguyễn Văn Khánh,anh làm tôi thực thất vọng,không ngờ cô ấy lại yêu 1 kẻ nhu nhược như anh.

_Trác Phi,ngươi lập tức câm cho ta.

Trác Phi lạnh lùng nhìn lại Khánh,gương mặt thoáng qua tia đau khổ:

_Tôi luôn ước mình gặp cô ấy trước,như vậy có lẽ cô ấy sẽ yêu tôi.Tôi rất ghen tỵ với anh vì anh có tình yêu của cô ấy.

Khánh như chết lặng với câu nói đó,trong bóng đêm tấm lưng rộng lớn càng trở nên cô độc tới đau lòng.

15 năm trước khi Khánh vẫn là 1 đứa trẻ 10 tuổi,nỗi đau mất mẹ đã làm đứa trẻ ấy thay đổi 1 cách đáng sợ ,luôn lầm lì.Chỉ có 2 người mới có thể nói chuyện thân thiết với Lãnh đó là bác Trương và 1 cô gái xinh đẹp hiền dịu với cái tên Ngọc Lan.Cũng có lẽ cô ấy được phu nhân đưa tới khi sinh ra thiếu gia nên đối với Ngọc Lan, Khánh mang 1 tình cảm như đối với chị gái.Trong những tháng năm tuổi thơ Khánh chỉ biết đến má,bác Trương và chị Ngọc Lan,nhưng số phận lại 1 lần nữa cướp đi người mà Khánh yêu quý.Ngày hôm ấy trời mưa rất lớn như trút nước xuống vạn vật,Ngọc Lan nói cần ra ngoài gặp 1 người,Khánh thực sự rất lo

lắng,cậu yêu cầu chị phải đi cùng 1 vài người nữa nhưng sự phản đối từ chị làm Khánh phải chịu thua,đó cũng là giây phút cuối cùng Lãnh nói chuyện với chị Lan, mấy tiếng sau trước mặt cậu là chị với đôi mắt nhắm nghiền và vết đạn ngay giữa tim.Lần thứ 2 cậu mất đi người thân yêu của mình,từ đó cậu càng sống khép kín hơn trước và có lẽ những quá khứ đau khổ đó đã tạo nên 1 Nguyễn Văn Khánh lạnh lẽo như ngày hôm nay.Trái tim ấy không phải băng giá chỉ là nó không muốn trở nên mềm yếu nữa.

Anh đứng đó nhắm chặt đôi mắt mình để nhớ lại từng mảng ký ức đau thương,ánh mắt tuyệt vọng của má trước khi ngã xuống,nụ cười buồn cuối cùng của chị Ngọc Lan luôn ám ảnh anh trong những giấc mơ,chưa bao giờ anh có thể ngủ 1 giấc ngủ đúng nghĩa vì quá khứ luôn sống lại trong giấc mơ của anh.Anh đã buông tay cô ra nhưng sao cô vẫn chịu sự thương tổn này,hay đơn giản những người mà anh yêu quý đều bị ông trời trừng phạt vì những tội lỗi của anh.Gặp anh là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời của cô,cô ra nông nỗi này cũng chỉ vì anh,nếu cô không tỉnh lại nữa thì anh sẽ sống thế nào đây? Anh phải làm gì đây? Đã 3 ngày nay anh như sống trong địa ngục với ý nghĩ đó,từng giờ từng phút anh mong mỏi tin cô đã thức dậy,anh bỗng khao khát muốn nhìn thấy ánh mắt,nụ cười của cô ghê gớm.Nhưng anh không muốn nhìn cô vào lúc này,như vậy anh sẽ lại tham lam giữ lấy cô bên cạnh mình,như vậy cô sẽ càng bị tổn thương hơn.Tay anh khẽ chạm vào bông hoa ly

trắng đang tắm ngập ánh trăng kia,đôi tay to lớn run rẩy 1 chút rồi vội rời ra như sợ điều gì đó.Một bóng người tiến tới làm anh phải ngước nhìn.Họ im lặng nhìn nhau cho tới khi ông Hạo Thiên phá vỡ không gian im ắng bằng giọng nói trầm ổn:

_Sao cậu không vào?

_Cháu nghĩ bác không muốn điều đó chứ?

Thở dài 1 tiếng ông nhìn anh nói:

_Cậu đã đuổi con bé đi,tại sao giờ lại quan tâm tới nó như thế?

Khánh im lặng trước câu hỏi này nhưng ông Hạo Thiên có thể nhìn ra sự đau đớn trong đôi mắt đen sâu thẳm kia.Có lẽ họ cùng sống trong sự lo lắng,chờ đợi và cùng yêu quý 1 người nên ông có thể nhận ra nỗi đau thống khổ nơi chàng trai cao lớn đang đứng trước mặt mình.Ông nhẹ nhàng lên tiếng:

_Có lẽ tôi đã không hiểu được con người thực sự của cậu.

Anh nhìn ông với đôi mắt dò hỏi và nghi ngờ nhưng vẫn tuyệt đối im lặng.Thở dài lượt nữa ông nói tiếp.ánh mắt nhìn vầng trăng trên cao:

_Ta đã từng nghĩ con bé đã quên tất cả để trở lại cuộc sống bình thường nhưng cho tới mấy ngày trước cậu biết ta đã bắt gặp chuyện gì không?

Anh khẽ lắc đầu,gương mặt càng trở nên khó coi,nhưng ông Hạo Thiên vẫn tiếp tục:

_Nửa đêm hôm ấy ta không ngủ được,nhờ vậy mới biết con bé đứng bên vườn ly trắng thất thần nhìn ánh trăng,miệng lẩm bẩm cái gì đó, con bé mải mê tới nỗi ta tới gần mà không biết,và lần đầu tiên ta biết con bé đã yêu 1 người sâu đậm tới mức nào!

Quay sang anh,ông mỉm cười nhẹ:

_Con bé sẽ tỉnh lại thôi đúng không?

_Cô ấy nhất định sẽ tỉnh lại!

Anh thốt lên mà không cần suy nghĩ,ánh mắt kiên định nhìn người trước mắt,nụ cười của người cha thật sự rất hiền hậu.Trái tim anh bỗng trở nên mềm yếu hơn.

_Ta và má My cần về nhà 1 chút,cậu không phiền khi trông con bé giùm tôi 1 lúc chứ?

Anh ngạc nhiên nhìn ông,người này mới mấy hôm trước còn muốn giết anh mà hôm nay cư nhiên nói thế.

_Ta tin cậu.

Nói xong ông quay người bước đi để lại anh vẫn đang ngỡ ngàng với những gì vừa nghe.Như cố ý dừng lại ông nói:

_Con bé đã thì thầm tên cậu vào đêm ấy.

Mọi biểu cảm trên gương mặt anh trở lên cứng đờ,nếu ai đó nhìn thấy sẽ nghi hoặc anh là 1 tuyệt tác điêu khắc.Cho tới khi tiếng ồn ào bên ngoài vọng vào làm anh bừng tỉnh,trái tim anh thực sự đã bị lời nói cuối cùng đánh gục,giờ phút này đây anh biết mình phải làm gì rồi.Bước nhanh vào phòng bệnh anh không để ý 1 ánh

mắt buồn đang nhìn theo mình.

_Khánh,nếu anh buông tay lần nữa tôi sẽ cướp cô ấy đi.

Trác Phi đau đớn thốt lên với thân ảnh đang đi xa kia,đôi tay nắm chặt lại,lần này anh đã thua,không phải anh thua Khánh mà anh thua cô,thua tình yêu của cô.

_Bang chủ,tôi thực sự rất tôn trọng anh.

_Cô là người bên cạnh Khánh?

Hoa gật đầu,ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng giọng nói có chút độ ấm:

_Cảm ơn vì tất cả những gì anh đã làm cho họ.

Trác Phi cay đắng lên tiếng:

_Tôi đang nghĩ mình ngu vì đã quá cao thượng đây.Hừ cô đừng cảm ơn tôi sớm,nếu cô ấy không yêu anh ta nữa tôi sẽ không hành động như thế này đâu.Và nhắn giùm với hắn hãy đối xử với cô ấy cẩn thận vào nếu không Dạ Lôi sẽ nhúng tay vào đó.

Hoa chỉ mỉm cười nhẹ trước lời đe dọa đó,chị từng nghe Dạ Lôi hành động rất minh bạch và rõ ràng,hôm nay gặp mặt bang chủ của họ chị mới tin tưởng tin đồn đó.

Anh chần chừ đứng trước phòng cô 1 lúc mới dám mở cửa,trong phòng không có ai ngoài cô đang nằm im trên giường.Nhìn thấy cô trái tim anh bỗng thắt lại,nhìn cô gầy và xanh quá.Gương mặt yên bình của cô nổi bật trên nền trắng của giường bệnh,Đôi má gầy đi nhiều nhưng vẫn rất xinh đẹp,đã bao ngày anh nhớ nhung khuôn mặt này,tay anh miết nhẹ từng đường nét trên khuôn mặt cô,cảm nhận hơi thở của cô trên ngón tay của mình,lần đầu tiên gương mặt anh trở nên nhẹ nhõm hơn.Ngồi xuống bên cạnh cô,tay anh tìm đến đôi tay nhỏ bé của cô,1 sự ấm áp lan tỏa trong cả căn phòng.Gạt nhẹ lọn tóc trên trán cô anh thì thầm:

_Anh rất nhớ em!

Đôi môi ấm áp chạm nhẹ lên mu bàn tay cô,1 giọt nước mắt trong suốt rơi trên mu bàn tay ấy,trong suốt và mặn đắng.Anh khóc.Dù chỉ là 1 giọt nước mắt nhưng đó là lần đầu tiên anh khóc kể từ 15 năm nay.Anh ghé sát vào tai cô nói:

_Tỉnh lại đi,anh còn chưa nói là anh yêu em mà!

---------------------------------------------------

Xin lỗi các bn nha zo một số trục trặc nên đăng chương trễ mong các bn thông cảm nha. Hãy đón xem chương sau My có tỉnh lại hay không và Khánh sẽ làm gì giữ My lại bên cạnh hay sẽ buông tay cho cô ra đi 1 lần nữa nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.