Hôn Nhân Định Mệnh

Chương 33: Giải cứu



CHƯƠNG 33: Giải cứu.

Ngay khi cánh tay dơ bẩn của 1 trong số những kẻ đó sắp chạm vào cô thì 1 tiếng " rầm" làm tất thẩy mọi người đều giật mình. Kẻ đứng ở trên tấm cửa bị đạp đổ kia lúc này như hiện thân của thần chết, 1 thân ảnh cao lớn, gió làm chiếc áo đen khoác ngoài tung bay, gương mặt như tạc tượng hiện 1 màn chết chóc. Ngay khi Andy còn đang bần thần thì 1 họng súng đã gí vào đầu hắn, nhưng thứ làm mọi người sợ hơn tất thẩy, còn sợ hơn cả những họng súng lạnh lùng kia là kẻ đang chết đứng nhìn về phía góc phòng. Cô hiện diện ở đó, thu gọn người sát vào góc trong cùng, quần áo cơ hồ nhiễm đỏ vì máu, đôi chân cô đầy rẫy những vết cắt sâu, tựa hồ nhìn thấy cả xương cốt. 1 cái chớp mắt là bao nhiêu không ai biết, nhưng tất thẩy bọn họ đều biết trong 1 cái chớp mắt ấy những kẻ đứng gần cô đều chết trân nhìn xuống trái tim mình, nơi đó là 1 vết đâm sâu chí mạng. 4 kẻ chết mà không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Người của Hắc Long tràn vào khống chế tất cả, thuộc hạ Trương gia chạy trốn trong vô vọng, vì chúng biết ngày hôm nay dù có chạy thoát cũng không thể sống được lâu. Thành nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Andy khẽ nhếch môi:

_Ngạc nhiên lắm hả Trương thiếu gia?

_Sao chúng mày biết chỗ này?

_Ồ, cái này thì phải hỏi My.

Nhưng ánh mắt bỡn cợt của cậu không duy trì được lâu khi nhìn thấy 2 thân ảnh quen thuộc nằm trên vũng máu. Ngay khi cậu muốn tiến lại gần thì 1 thân ảnh đã lao lên ôm chặt Hoa trong lòng.Đó là Duy.

Nhưng tất thẩy ánh mắt đều chiếu lên người anh, ngay khi giết 4 kẻ kia anh chỉ đứng đó nhìn xuống thân ảnh cô. My ngước lên nhìn con người to lớn trước mặt, dù có đau đớn tới mức nào cô cũng không khóc nhưng tại sao nhìn thấy anh nước mắt cô lại chảy ra không ngừng, Khánh của cô đã tới cứu cô. Đôi tay anh run rẩy buông chùy thủ nhiễm máu xuống nhưng không dám chạm vào cô, anh sợ, thực sự rất sợ làm cô đau đớn. Trái tim như có ai dùng dao đâm vào, tại sao anh lại không thể bảo vệ được người con gái mình yêu. Đôi mắt anh cuồng dại hẳn đi, đôi tay đang hướng về phía cô bỗng khựng lại, ngay sau đó là 1 cảnh tượng khiến người ta mãi mãi không quên. Tất cả người của Trương gia đều bị chết 1 cách không toàn thây. Nền nhà cơ hồ nhiễm 1 màu đỏ, lần đầu tiên người của Hắc Long nhìn thấy thiếu gia ra tay dã man như vậy. Chính họ cũng đã từng giết người vô số nhưng tốc độ nhanh

và tàn ác thế này cũng làm họ thấy kinh sợ. Tất cả đã chết hết, những vết thương kia có thể nhìn thấy cả thịt và xương trắng hếu, Khánh đứng giữa những xác chết đó, đôi mắt đỏ rực làm kẻ khác không dám tiếp nhận. Từ từ tiến lại phía Andy, đôi tay đã nhuốm đầy máu kẻ thù vung lên, 1 tiếng hét đau đớn vang lên, chùy thủ đâm mạnh vào tay hắn, tưởng chừng như muốn lìa ra khỏi thân thể. Ngay khi anh còn muốn tiếp tục thì Thành vội lên tiếng:

_Anh hai, lo cho My trước đã.

Anh dừng lại hành động của mình, phẩy tay 1 cái tức thì tất cả mọi người đều lui ra, còn Duy sớm đã đưa Hoa đi mất dạng. Lúc này chỉ còn anh và cô trong căn phòng ngập tràn xác người. Anh vẫn đứng bất động như thế cho tới khi 1 đôi tay nhỏ nhắn ôm chặt lấy anh từ phía sau, cảm nhận hơi ấm từ cô anh quay người lại ôm lấy thân ảnh người con gái anh yêu vào trong lòng. Gần như ngay lập tức cô ngã vào vòng tay anh, chút sức lực cuối cùng cô đã cố

gắng đứng lên để tới bên anh, giờ đây cô thực sự rất mệt. Khẽ nhắm mắt lại cô thì thào:

_Khánh.

Vòng tay càng siết chặt lấy cô làm vết thương trên người rỉ máu nhưng cô không để tâm ,tất cả những gì cô muốn là nằm yên trong vòng tay anh, cảm nhận hơi thở của anh trên trán cô, có Khánh cô không cần phải lo lắng nữa. Anh thì thầm vào tai cô:

_Tất cả đều giao cho anh.

_Được.

Tất thẩy đều giao cho anh, cô không suy nghĩ gì nữa, tựa vào vồm ngực rộng lớn kia, mọi suy nghĩ đều dịu lại. Có anh ở đây rồi, cô không lo lắng gì nữa.

Cô sợ hãi tỉnh dậy trong giấc mơ, thân người đau tới chảy nước mắt, làn môi ấm áp chạm nhẹ vào má cô lau đi tất thẩy, đưa ánh mắt sang bên cạnh cô mới yên tâm mà nở 1 nụ cười nhẹ nhõm. Đưa đôi tay còn lành lặn của mình lên chạm nhẹ vào gương mặt anh cô khẽ nhíu mày. Nhìn anh thập phần căng thẳng, như hiểu ra suy nghĩ trong lòng anh cô dùng sức ngồi dậy nhưng vết thương trên người làm cô nhăn mặt lại, ngay lập tức anh vòng tay để cô dựa sát vào người mình. Nắm chặt lấy bàn tay của anh cô lên tiếng:

_Đó không phải lỗi của anh, làm ơn đừng tự trách mình.

Đáp lại cô chỉ là ánh mắt đau đớn của anh, muốn rút tay ra nhưng cô đã giữ chặt lại:

_Với em không có gì đau khổ bằng việc phải rời xa anh. Làm ơn.

_Anh xin lỗi.

_Không, người phải xin lỗi là em, nếu em không yếu đuối như vậy thì anh đã không khổ sở như thế này.

Nhìn gương mặt lo lắng của cô trái tim anh ấm áp lại vài phần. Bỗng cô hôn anh, 1 nụ hôn gấp gáp và rụt rè nhưng cũng rất ngọt ngào, trong hơi thở của cô phảng phất 1 câu nói:

_Em yêu anh.

Gương mặt Khánh trở nên nhẹ nhõm hơn, kéo gương mặt cô đối diện với mình anh nói:

_Anh yêu em.

Ngay sau đó là 1 nụ hôn mãnh liệt như muốn nhấn chìm cô, mỉm cười đón nhận nụ hôn của anh, cô nhắm mắt lại bỏ rơi tất cả mọi thứ xung quanh.

Trong phòng bệnh, Hoa đã tỉnh lại từ lâu nhưng cô vẫn một mực im lặng, viên đạn trúng vào phần mềm, bất quá chỉ mất máu chứ không mất mạng. Điều làm cô lo lắng là My, nhưng trong căn phòng này ngoài 1 người cô không muốn gặp ra thì chẳng còn ai.Duy cúp điện thoại lại rồi tới bên giường nhìn Hoa nói:

_My ổn cả, chỉ cần nghỉ ngơi.

Tảng đá trong lòng như được vứt bỏ, cô thở 1 hơi dài nhìn người con trai đang đứng phía trên nhỏ giọng:

_Cảm ơn.

Anh khẽ lắc đầu rồi quay đi:

_Nghỉ ngơi cho tốt, anh ra ngoài 1 chút.

_Thanh Duy, em đã nói với anh hằng nghìn lần rồi, em không đủ tư cách yêu anh, không có tiền bạc, địa vị, hơn nữa lại còn là 1 sát thủ lạnh lùng vô tình, tại sao, tại sao anh vẫn cố chấp như thế?

Lần đầu tiên anh giận dữ nhìn cô, giọng nói mất hẳn sự bình tĩnh vốn có:

_Anh cũng đã nói với em hàng nghìn lần, anh không cần những thứ đó, anh chỉ cần em thế là đủ.

Nước mắt chảy dài trên gương mặt luôn lạnh lẽo của cô, quay người vào trong cô không muốn nhìn thấy ánh mắt anh, cô sợ mình sẽ không đủ can đảm để né tránh. Anh nhìn dáng lưng

cô rồi quay đi, anh cũng nên tới xem My có thật sự ổn không.

-------------------------------------------

Còn chương nữa hoi nà hết òi! Bn nào mún có ngoại truyện hum? Nếu các bn iu cầu thì mik sẽ viết còn k thì thui nha! Mik dự định viết 1 truyện nữa mang tên Thiên sứ bóng đêm. Các bn nhớ ủng hộ mik nhoa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.