Hôn Nhân Tạm Được

Chương 10



Chuyện gặp Trầm Trác Vân hôm đó, Tuyên Hòa cũng không nói lại cho Tương Trữ Chiêu biết.

Cậu về đến nhà, bế Chanh vào lòng thân thiết một phen, bắt đầu sắp xếp lại các sự việc. Hạ Sùng Nhạc nói hai người họ lúc trước đã chia tay, trên thực tế, thái độ của Tương Trữ Chiêu đối với Trầm Trác Vân chính là không lưu tình, mà Trầm Trác Vân vẫn nhớ mãi không quên Tương Trữ Chiêu. Theo thái độ của ba người kia, có thể thấy được vô luận trước kia họ yêu nhau nhiều ra sao, hiện tại cũng chỉ có Trầm Trác Vân đơn phương tình nguyện.

Mặc dù Tương Trữ Chiêu có lần lén cậu đi gặp Trầm Trác Vân, nhưng cậu cũng không cảm thấy gì. Tương Trữ Chiêu nếu thật sự còn thích Trầm Trác Vân, sẽ không miễn cưỡng ở cùng một chỗ với cậu, Tuyên Hòa nghĩ như thế. Thế là rất nhanh cậu đã vứt chuyện này ra khỏi đầu, không hề nghĩ nhiều.

Tới ngày sinh nhật, Tuyên Hòa và Tương Trữ Chiêu cùng nhau trở về nhà cũ một chuyến. Cha mẹ Tương Trữ Chiêu vẫn hòa ái như trước, người một nhà cùng ngồi quanh bàn cơm, không khí mặc dù không đến nỗi náo nhiệt, nhưng cũng coi là ấm áp.

Lúc Tương Trữ Chiêu cố gắng cắt bánh ngọt xong, Tuyên Hòa chỉ ăn mấy miếng bánh rồi buông dĩa, nghe Tương lão thái thái hỏi: “Tiểu Chiêu và con gần đây có khỏe không? Thời tiết trở lạnh, con phải nhắc nhở nó khi ra ngoài nhớ mặc nhiều áo hơn.”

Nghe được danh xưng “Tiểu Chiêu” này, Tuyên Hòa thiếu chút nữa cười ra, nhưng cậu rất nhanh liền nghiêm mặt, cung kính đáp: “Con biết, con sẽ chú ý.”

Đang ở không xa là Tương Trữ Chiêu cùng Tương lão tiên sinh nói chuyện, nên không chú ý đến đoạn đối thoại của Tuyên Hòa và Tương lão thái thái. Tương lão thái thái dường như đoán được suy nghĩ của Tuyên Hòa, cười meo meo nói: “Đây là nhũ danh của nó, bất quá sau này lớn lên rất ít khi gọi. Nó không thích bị người ta gọi như vậy, nói nghe giống như tên của con gái.”

Tuyên Hòa cũng mỉm cười một chút: “Kỳ thực nhũ danh này rất đáng yêu.”

Tương lão thái thái dường như tâm tình rất tốt, hỏi Tuyên Hòa một chút chuyện của đứa nhỏ, biết thai nhi là con trai, có vẻ rất cao hứng, tỏ ý phải lập tức tra từ điển, chuẩn bị tên cho cháu nội. Đối với chuyện này Tuyên Hòa cũng không có ý muốn giành, cậu biết mình từ trước đến nay không có cái gọi là thiên phú, cho nên phải làm phiền hai vị lão nhân.

Cậu cùng Tương lão thái thái nói chuyện, bỗng nhớ tới lúc Tương Trữ Chiêu biết được đứa nhỏ là nam, trên mặt có chút đắc ý lại kiêu căng cười khẽ, không khỏi ấm áp trong lòng. Tuy rằng cậu muốn có con gái, nhưng thực ra cũng muốn cả con trai, việc duy nhất khiến cậu lo lắng là làm sao dạy dỗ được đứa trẻ, biết Tương Trữ Chiêu coi trọng đứa nhỏ, vô hình trung cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc chạng vạng, Tương Trữ Chiêu cùng Tuyên Hòa dùng xong bữa cơm chiều, liền rời khỏi nhà cũ. Trên đường về, Tuyên Hòa nói: “Em có quà muốn tặng anh.”

“Quà?” Nam nhân nhạy bén hỏi.

“Vâng.” Tuyên Hòa gãi má, mang từ trong ba lô ra một cái hộp, đưa cho đối phương đồng thời nói: “Không có gì quý giá, cũng không bằng quà ba mẹ tặng, chỉ là một món quà bình thường…” Quà mà cha mẹ Tương Trữ Chiêu tặng sinh nhật anh ba mươi tám tuổi là một chiếc xe cùng một điểm kinh doanh bất động sản, lễ vật của Tuyên Hòa tự nhiên không thể sánh bằng.

Bên tai truyền đến âm thanh đối phương xé mở lễ vật, Tuyên Hòa có chút khẩn trương, nhìn lại, thấy vẻ mặt Tương Trữ Chiêu không có gì đặc biệt kinh hỉ, chính là mở miệng nói: “Tôi cứ tưởng em sẽ tặng một thứ khác.”

…Đồ vật khác?

Tuyên Hòa sửng sốt một chút, đem cuộc đối thoại của hai người ngày đó hồi tưởng lại, nghĩ đến lúc mang Chanh về, cậu hỏi đối phương có thích mèo không, nam nhân trả lời là “Không chán ghét”; trên thực tế với tính tình Tương Trữ Chiêu, nói “Không chán ghét” cũng đồng nghĩa với việc anh “Thích”.

Hiện tại cậu mới nhớ đến chuyện này, nhưng lúc trước chuẩn bị quà sinh nhật, ngay từ đầu đã không có ý định mua thú nuôi.

“Anh muốn nuôi mèo?” Tuyên Hòa khẽ cười.

Tương Trữ Chiêu từ chối cho ý kiến, dùng một giọng như là đang hỏi “Vì cái gì không được?” với một ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía cậu.

“Em cảm thấy hiện tại trong nhà không nên có vật nuôi.” Tuyên Hòa bình tĩnh nói.

“Tại sao?” Ánh mắt Tương Trữ Chiêu hơi hơi thay đổi, giống như có chút động khí, lại cảm thấy kết luận như vậy thật buồn cười.

Ngay lúc không khí chiến tranh đang căng thẳng, Tuyên Hòa phóng nhuyễn âm thanh, nói: “Không đầy chín tháng nữa, trong nhà sẽ xuất hiện thành viên mới. Vạn nhất đứa nhỏ dị ứng lông mèo, vậy không tốt lắm, chắc anh cũng không muốn gửi mèo nuôi ở nơi khác. Chờ xác định được đứa nhỏ không dị ứng, lại nuôi mèo được không?”

Tương Trữ Chiêu nghẹn lời, trong lúc nhất thời không biết nên phản bác như thế nào, dù sao Tuyên Hòa nói cũng có lý, anh tựa hồ không tìm được lý do gì để cãi lại, cuối cùng tức giận nói: “Em không công bằng!”

Tuyên Hòa dở khóc dở cười, đành lảng sang chuyện khác: “Quà em tặng anh có thích không?”

“Miễn cưỡng có thể nhận.” Tương trữ chiêu hừ một tiếng, đem hòm truyền cho cậu, tay cũng đưa lại đây.

Cậu sửng sốt một chút mới hiểu được ý của đối phương, bắt lấy tay anh, thay đối phương đeo vào. Chiếc đồng hồ mới tinh trên cổ tay nam nhân cũng không có vẻ đột ngột, Tuyên Hòa nói: “Nhìn đẹp lắm.”

Tương Trữ Chiêu nhìn một chút, không được tự nhiên nói: “Mắt thưởng thức của em… coi như không tệ.”

“Đây là khen ngợi?” Tuyên Hoà nở nụ cười.

“… Hừ.”

Buổi tối, Tuyên Hòa tắm xong, muốn trước khi ngủ đi xem qua manhua nên đi xuống tầng, Tương Trữ Chiêu cũng vừa tắm xong đang đi vào phòng, cầm trên tay một chai rượu vang đỏ cùng hai ly thủy tinh.

Cảm nhận được ánh mắt của Tuyên Hòa, Tương Trữ Chiêu thường thường nói: “Lại đây, uống rượu cùng tôi.” Anh nói xong, lại có chút không kiên nhẫn bảo: “Đây là đáp lễ.”

Tuyên Hòa theo phía sau nam nhân, hai người đều tự ngồi xuống. Cậu nhìn Tương Trữ Chiêu mở nắp chai ra, đưa tay đón lấy ly rượu hồng từ đối phương, thoáng nhấm nháp một ngụm nhỏ, chỉ cảm thấy hương thơm tràn đầy, mặc dù cậu không sành uống rượu, nhưng cũng có thể cảm giác chai rượu này rất quý.

Đối diện với Tương Trữ Chiêu đang mặc áo ngủ, nút thắt chỉ cài một nửa, khi tựa lưng vào ghế ngồi, trong lúc vô tình lộ ra chút da thịt ở ngực cùng eo nhỏ, trong phòng tràn ngập không khí mờ ám, Tuyên Hoà cảm thấy có chút miệng khô lưỡi khô, lại hớp một ngụm rượu lớn.

Nam nhân chăm chú nhìn cậu, sau một lúc lâu, thở dài, cái gì cũng chưa nói.

Tuyên Hoà cảm thấy được trong bụng một trận ấm áp, thân thể có cảm giác ấm nóng dào dạt, cảm quan trở nên có chút mơ hồ, nhưng lại cảm thấy có chút thoải mái dị thường. Cậu tựa lưng lên ghế, hỏi: “Chai rượu này… có phải rất quý?”

“Đúng.” Tương Trữ Chiêu không chút để ý nói, “Em uống quá nhanh.”

Tuyên Hoà tao tao hai má, nói: “Phải không? Em không biết… Em mới uống rượu có mấy lần, một lần là khi tốt nghiệp đại học…” Cậu nở nụ cười: “Bất quá rượu này so với rượu em đã từng uống còn ngon hơn.”

Tương Trữ Chiêu lười biếng liếc cậu một cái, không có ý đáp lời, nhưng một cái liếc mắt ấy, lại làm cho Tuyên Hòa cảm thấy tim mình đập nhanh thêm một chút. Nhưng cậu lại nghĩ, cảm thấy này hơn phân nửa là lỗi giác (cảm giác sai), đại khái bởi vì uống rượu, nên hiện tại có chút váng đầu.

Hai người yên lặng uống rượu, Tuyên Hoà có chút say, cũng chịu không nổi loại không khí trầm mặc này, nhỏ giọng nói: “Anh nói gì đi a.”

Tương Trữ Chiêu giống như buồn bực liếc cậu một cái, nói: “Em muốn tôi nói gì.”

“Nói cái gì…” Tuyên Hoà lẩm bẩm, bỗng nhiên linh quang chợt lóe, nói: “Đúng rồi, hôm nay em mới biết được, thì ra nhũ danh của anh đáng yêu như thế…”

Khuôn mặt Tương Trữ Chiêu cứng đờ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Câm miệng.”

Nhưng Tuyên Hòa đã bị men rượu làm cho say nên không chú ý đến ngữ điệu cảnh cáo của đối phương, cậu bật cười, nhẹ nhàng mà kêu lên: “Tiểu Chiêu…”

Nam nhân lúc này đã tức giận đứng lên, buông chén rượu, hung hăng nói: “Không được kêu!”

Tuyên Hòa mềm mại nở nụ cười, cố ý nói: “Vì cái gì không được kêu? Tiểu Chiêu… nghe thật đáng yêu.”

Tương Trữ Chiêu mặt không đổi sắc, nhưng tai lại đỏ bừng, không biết là do xấu hổ hay tức giận. Anh bước lại đây, đoạt lấy chén rượu của Tuyên Hòa, lạnh lùng nói: “Em say rồi, đi ngủ thôi.”

Tuyên Hoà nhỏ giọng nói: “Em không say, mới uống một ly thôi mà.”

Trên mặt cậu ửng đỏ, vẻ mặt thoạt nhìn cực kỳ vô tội. Tương Trữ Chiêu buông chén rượu, nhìn cậu hồi lâu, cuối cùng túm lấy cổ tay cậu, đem cả người cậu kéo khỏi ghế, đẩy người lên mép giường.

Tuyên Hoà nằm xuống, do mang men say nói: “Thật dễ chịu, em mới uống một ly.”

“Tôi không định để em say.” Tương trữ chiêu có chút không được tự nhiên nói, “… Kế tiếp, không phải là đáp lễ.”

Tuyên Hoà có chút nghi hoặc, chính là mới nâng mặt lên muốn nói, môi đã bị nam nhân chặn lại.

Cậu chưa từng trải qua tình ái như thế này, động tác Tương Trữ Chiêu chậm mà dịu dàng, vừa hôn vừa vuốt ve cậu, rồi mới tiến vào, trước động tác mập hợp, dưới ngọn đèn hôn ám, Tuyên Hòa trộm nhìn động tác mang bảo hộ của đối phương, nhịn không được đưa tay sờ soạng vài cái, xúc cảm quả thật có chút kỳ dị.

Tương Trữ Chiêu hấp một ngụm lãnh khí, cúi đầu hôn lên cổ cậu, Tuyên Hòa say rượu cảm thấy nóng hết sức, cũng ôm lấy đối phương mà đáp lại. Hai người hai chân giao triền, Tuyên Hoà cảm giác hai chân mình bị tách ra, tính khí của nam nhân bị hậu huyệt trơn bóng hút vào, thong thả mà cẩn thận co lại, cậu dường như không có đau đớn, chỉ thấy cảm giác bị nhồi đầy thật thoải mái.

Tuyên Hoà cúi đầu kêu một tiếng: “… Tiểu Chiêu.”

“Không được gọi như vậy.” Đối phương hung hăng nói.

“Em không biết nên gọi anh là gì…” Cậu mờ mịt nói, “Kêu Tương tiên sinh anh sẽ tức giận, tên tự lại rất kỳ quái… Tên Tiểu Chiêu này rất êm tai.”

“Nếu em nhớ rõ, tôi đã ba mươi tám tuổi rồi.” Tương Trữ Chiêu dường như đang nhẫn nại cái gì, như trước liên tục chậm rãi ra vào.

Tuyên Hoà bỗng nhiên hơi hơi vặn vẹo một chút thắt lưng, nói: “Em biết, hôm nay anh vừa mới sinh nhật.”

“…”

“… Tiểu Chiêu.”

Tương trữ chiêu chung quy không có tốn nhiều lời lẽ, có lẽ là lười so đo với người say rượu, Tuyên Hòa ôm bả vai nam nhân, phát ra vài tiếng rên rỉ nho nhỏ, tiếp theo nén giận nói: “Mau một chút, em muốn ngủ.” Nam nhân nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ phức tạp, tựa hồ có chút tức giận, lại có chút bất đắc dĩ.

Cuối cùng bọn họ chỉ làm một lần, một lần lâu đến dị thường, Tuyên Hòa không có cảm giác đau đớn, chỉ thấy bình tĩnh thoải mái cùng khoái cảm đánh úp lại, giống như sóng biển thổi quét kịch liệt cao trào, khoái cảm ôn hòa tựa như cảm giác được ngâm mình trong suối nước nóng.

Tuyên Hòa không biết mình thiếp đi lúc nào, nhưng trong đầu cậu vẫn còn sót lại chút ấn tượng, chính là Tương Trữ Chiêu ôm cậu hôn hôn vài cái, cuối cùng phát giác cậu cư nhiên làm xong liền ngủ mất, bên môi liền mang chút dung túng khẽ cười.

Hôm sau Tương Trữ Chiêu đi làm như thường lệ, trùng hợp Tuyên Hòa cũng không có tiết học, liền bồi đối phương ăn sáng xong, cậu lại về phòng ngủ tiếp, thẳng đến giữa trưa mới bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cậu vẫn buồn ngủ nhận điện thoại, Tương Trữ Chiêu dặn cậu đến thư phòng lấy văn kiện, lát nữa Tiền thư kí sẽ qua lấy; cậu nhất thời tỉnh táo lại; cúp điện thoại rồi chạy nhanh đi rửa mặt, mở ngăn kéo ở thư phòng của nam nhân, một lúc sau liền tìm được văn kiện.

Tuyên Hòa đem văn kiện xuống lầu, bảo nữ dong chuẩn bị cơm trưa, còn mình thì mở TV ra xem tin tức.

Khi cậu đang ăn cơm, Tiền thư kí đã đến. Tuyên Hòa Hoà đem văn kiện giao cho đối phương, chờ đối phương xác nhận không có lầm, thuận miệng hỏi: “Anh có vội về ngay không? Nếu không thì ăn cơm đã rồi hãy đi.”

Tiễn thư kí cười nhận lời, ngồi xuống đối diện Tuyên Hòa, tiếp nhận bát mà nữ dong mang tới, ăn vài miếng cơm hỏi: “Xem chừng, cậu cùng Tương tiên sinh cũng không tồi.”

Cậu giật mình, trên mặt nóng lên, nhỏ giọng nói: “Không có…”

“Cậu còn giả ngốc.” Tiễn thư kí cười hì hì nói, “Anh ấy trước kia là kẻ cuồng công tác, từ sau khi kết hôn, cư nhiên không lần nào ở lại tăng ca, mọi người trong công ty đều phải cảm ơn cậu.”

Tuyên Hòa sắc mặt cứng đờ, miễn cưỡng hỏi: “Anh nói… Anh ấy hai tháng nay đều không tăng ca?”

“Đúng vậy, mỗi lần vào giờ tan tầm Tương tiên sinh đều về luôn.” Tiền thư kí vừa nói vừa cười, sau mới phát hiện sắc mặt Tuyên Hòa có gì đó không ổn, nhất thời có chút chần chờ hỏi: “Tôi nói sai cái gì sao?”

“Không có, anh không nói sai gì cả.” Tuyên Hòa bình tĩnh nói.

Hai người tiếp tục dùng cơm, thỉnh thoảng nói với nhau vài câu, nhưng Tuyên Hòa luôn có chút không yên lòng. Cậu nhớ tới lúc trước, vào mỗi buổi chiều, Tương Trữ Chiêu đều gọi điện thoại về, nói đêm nay phải tăng ca, còn cậu thì luôn nhắc nhở đối phương phải ăn cơm.

Tuyên Hòa biết Tương Trữ Chiêu khinh thường những người hay nói dối, lại nghĩ chính mình đúng là trải đời chưa sâu, cuối cùng vẫn không có mắt nhìn.

Cậu đưa Tiền thư kí đi rồi, một mình trở về phòng, kinh ngạc nhìn đầu giường. Tương Trữ Chiêu vẫn đặt nửa cuốn tiểu thuyết ở đó, có kẹp một cái phiếu đề tên sách. Tuyên Hòa nằm trên giường, chậm rãi nhắm mắt lại.

Lúc trước cậu vẫn cảm thấy mình có thể bao dung với Tương Trữ Chiêu, đơn giản bởi vì đối phương dù tức giận hay chán ghét cũng chưa từng xúc phạm cậu, sau này cậu biết được những lần phản đối của anh là đang ra vẻ ta đây, nên lại càng thêm không để ý nhiều. Nhưng hiện tại, Tương Trữ Chiêu đã nói dối cậu vài lần, cậu bắt đầu cảm thấy khó có thể chịu được.

Tuyên Hòa đến nay mới phát hiện, cậu không giống như mình tưởng tượng không động tâm. Cậu không có cách nào vờ như không thấy hành động lừa dối của Tương Trữ Chiêu, càng không thể kiềm chế mình vì nguyên nhân ấy mà tỏ thái độ khó chịu với anh.

Cậu quả thật khó có thể chịu được, cũng ẩn ẩn cảm thấy phẫn nộ. Cậu thà rằng Tương Trữ Chiêu không gọi điện thoại nói lời nào, cũng còn hơn để cậu một mình đối diện với lời nói dối bị phát hiện trong nháy mắt.

Không biết từ khi nào, Tuyên Hòa bắt đầu từ bỏ, coi Tương Trữ Chiêu như một người vô hình.

Mặc dù bọn họ kết hôn, cũng không nói lên được điều gì, cậu vốn không có ôm chờ mong; nhưng biểu hiện ngẫu nhiên khác thường của Tương Trữ Chiêu, làm cho cậu nghĩ rằng ít nhất đối phương cũng để ý đến mình, vô hình trung cũng dần dần quan tâm đối phương, nhưng hiện tại Tuyên Hòa đã biết, cái loại để ý này, cũng chỉ là để ý mà thôi.

Cậu không định truy cứu sự lừa gạt của nam nhân, cũng không quản đối phương lúc trước đi đến đâu, gặp những ai; cậu còn quyết định làm ngơ hết thảy, giả vờ như không có việc gì, mặc dù trong lòng từng dao động, cậu cũng không muốn để nam nhân biết được.

Ngày đó Tương Trữ Chiêu tan tầm xong, thần sắc cũng không có gì khác thường, bởi vậy Tuyên Hòa nghĩ đối phương không biết mình đã biết tất cả.

Sau này, ngay cả lúc bình thường tâm tư vỗ về của cậu dành cho đối phương cũng dần phai nhạt, buổi tối khi ngủ, cũng không thường lui tới, ôm Tương Trữ Chiêu hoặc tựa vào bên cạnh nam nhân; cậu chú ý thấy đối phương nhăn mi mang theo vẻ mặt nghi hoặc, lại cái gì cũng không tính làm rõ.

Qua vài ngày sau, Tương Trữ Chiêu tựa hồ cũng phát hiện sự khác thường của cậu, ngẫu nhiên dùng một loại ánh mắt không thể lý giải nhìn cậu, như muốn nói cái gì, nhưng chung quy vẫn không nói ra miệng.

Ngày không mặn không nhạt, cuối cùng có một hôm, Tương Trữ Chiêu không kiên nhẫn nói: “Em làm sao lại vậy!”

Lúc ấy Tuyên Hòa đang xem tranh biếm họa, nghe vậy, ngay cả tầm mắt cũng không mảy may nhúc nhích, bình thản hỏi lại: “Những lời này là có ý gì?”

Sắc mặt Tương Trữ Chiêu cứng đờ, lộ ra thần sắc tức giận cùng không thể tin. Tuyên Hòa cúi đầu, một bên tưởng tượng lời nói tiếp theo của nam nhân, âm thầm cười mỉm. Cậu nghĩ, nam nhân phân nửa cũng đã nhận ra cậu lạnh nhạt hời hợt, lại vẫn không rõ nguyên nhân.

“… Em tại sao lại như vậy.” Tương Trữ Chiêu kìm chế lửa giận, nói, “Cho dù lúc trước tôi từng nói dối, em cũng nên một vừa hai phải.”

Tuyên Hòa giật mình.

Cậu không dự đoán được, thì ra đối phương thế nhưng đã sớm biết chuyện cậu phát hiện ra, mấy ngày nay tới giờ, lại thủy chung làm như không có gì mà đối đãi với cậu. Rõ ràng Tuyên Hòa đã phát hiện chuyện nam nhân nói dối thật, đối phương lại còn có thể bày ra bộ dáng đúng lý hợp tình, chẳng lẽ lừa gạt mình là chuyện đương nhiên sao?

Cậu không tiếng động nở nụ cười một chút, bỗng nhiên cảm thấy có chút thất vọng, mạc danh kỳ diệu thất vọng.

“… Em không biết anh vì cái gì muốn lừa gạt em. Em chưa từng có ý muốn bó buộc anh, làm thêm hay tăng ca, muốn đi đâu, đều là tự do của anh, em không có quyền can thiệp.” Tuyên Hòa vừa nói vừa mỉm cười, lại cười có chút lãnh, “Em chỉ không rõ, anh vì cái gì lại chọn lừa gạt.”

Tương Trữ Chiêu sắc mặt cứng ngắc, sau một lúc lâu, mới hạ thấp giọng nói: “Chuyện này em không cần phải xen vào.”

“Em đã biết.” Tuyên Hòa bình thản nói, “Như vậy, làm phiền anh chuyển lời cho Trầm tiên sinh, em không có quyền quản lý hành tung của anh, bảo anh ta sau này uống rượu với anh cũng tốt, làm việc gì cũng được, không cần sau lưng nói cho em biết. Em không có hứng thú.”

Tương Trữ Chiêu nghe vậy, thần sắc lại có thêm vài phần kinh ngạc lại kinh ngạc, vẻ mặt anh trong nháy mắt trầm xuống, cơ hồ ẩn chứa tức giận cùng hận ý, đồng thời cấp bách hỏi han: “Hắn đi tìm em? Lúc nào?”

“Vài ngày trước.” Tuyên Hòa gục đầu xuống, bồi thêm một câu: “Đại khái là mấy hôm trước sinh nhật anh.”

“Hai người nói cái gì!” Tương Trữ Chiêu truy vấn, thần sắc có vẻ ngoan lệ (dữ tợn).

Tuyên Hòa trầm mặc, nhìn Tương Trữ Chiêu. Cậu cứ như vậy nhìn đối phương, nhìn thật lâu sau, cuối cùng nói: “Anh ta nói gì rất quan trọng sao? Em nghĩ anh chắc đã nói xong.” Cậu không ý thức được, trong giọng nói của mình chứa một tia mệt mỏi cùng nan kham.

Tương Trữ Chiêu hung hăng trừng cậu, kìm nén tức giận nói: “Tôi phải được biết, hai người nói cái gì.”

Cuối cùng Tuyên Hòa thở dài, nói: “Anh ta nói hai mươi năm trước hai người phi thường yêu nhau, anh ta nói anh rất coi trọng anh ta, đến nay vẫn vậy; y nói anh… Anh là của anh ta.”

Tương Trữ Chiêu lúc này thả lỏng, vội vàng hấp tấp truy vấn: “Hắn còn nói cái gì?”

“Còn có…” Tuyên Hòa dừng một chút, chú ý tới vẻ mặt khẩn trương của Tương Trữ Chiêu, không khỏi tự giễu trong lòng, ngoài mặt vẫn tiếp tục nói: “Anh ta nói anh vẫn như hai mươi năm trước, không thay đổi, khi uống rượu vẫn thích ôm y.”

Trương Trữ Chiêu dường như nhẹ nhàng thở ra, xác nhận hỏi: “Hắn chỉ nói cái này… Chỉ cái này thôi sao?”

“Phải.” Tuyên Hòa nhìn bộ dáng nam nhân khẩn trương rồi lại thả lỏng, trong lòng nhất thời đau khổ.

Cậu chưa bao giờ biết, Tương Trữ Chiêu khẩn trương như thế vì Trầm Trác Vân, có lẽ ngày đó lời nói của Trầm Trác Vân, cũng không phải là giả. Mặc dù cậu từng chứng kiến thái độ ác liệt của Tương Trữ Chiêu đối với Trầm Trác Vân, nhưng mà Tương Trữ Chiêu vốn là người không được tự nhiên, mặc dù thiệt tình coi trọng đối phương, cũng có thể thản nhiên không biểu lộ ra ngoài.

Điểm ấy cậu vẫn rất rõ ràng… Cậu vốn nên nhớ kỹ, lại vẫn hiểu lầm hết thảy. Cậu tưởng rằng Tương Trữ Chiêu không thích Trầm Trác Vân, lại không ý thức được Tương Trữ Chiêu ngoài mặt chán ghét cùng bực bội, thường thường là vì che giấu.

Buổi tối hôm đó, Tương Trữ Chiêu ra khỏi nhà, Tuyên Hòa không cần nghĩ cũng biết đối phương đi gặp ai. Cậu ở trên giường trằn trọc, thủy chung không thể ngủ say, cuối cùng xuống giường, đi tới nhà bếp, lấy ra một ly kem lạnh, trở lại phòng chứa đồ vừa xem TV vừa ăn.

Rõ ràng thời tiết hơi lạnh, đem kem lạnh nuốt vào, lại có thể mang theo một loại cảm giác kích thích cùng sảng khoái. Cậu đem một ly kem ăn sạch, ăn đến cuối cùng, trong bụng cảm giác được một mảnh xương lạnh như băng, trên mặt ánh mắt lại khác thường, cảm thấy một mảnh nóng rực cùng ẩm ướt.

Nửa đêm, cậu giống như một người điên, vừa ăn kem vừa khóc. Trên thực tế cậu cũng không biết vì cái gì mình phải khóc, nhưng nước mắt lại cứ tràn đầy chảy xuống, dường như tất cả cảm xúc đã bị đẩy đến cực hạn.

Nhưng Tương Trữ Chiêu vẫn không trở về, Tuyên Hòa ăn kem xong, đọc sách một lúc rồi lại buông xuống, thay đổi manhua, nhìn một nửa tóm tắt cảm thấy vô vị, ngay cả phá đảo được trò chơi cũng không khơi dậy nổi hứng thú của cậu.

Cuối cùng cậu mở nhạc, bật to, trong tai nghe rõ ràng là tình ca, giọng nam xướng trầm ổn “Nguyện ước vẫn yêu nhau mãi, cho đến khi trái tim ngừng đập”, rõ ràng là giai điệu ấm áp, Tuyên Hòa lại chỉ cảm thấy trái tim co rút đau đớn, trong đầu mơ hồ, suy nghĩ lung tung hỗn loạn.

Tuyên Hòa dường như hờ hững nghĩ lại mọi việc… Bọn họ chưa từng yêu nhau, hiện tại mình tự dưng thống khổ trong lòng, trừ bỏ đáng buồn cười, thật không tìm được từ nào khác để hình dung.

Cậu không thừa nhận mình đang đợi Tương Trữ Chiêu, chính là đến khi hừng đông, Tương Trữ Chiêu vẫn không trở về.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, không gian mang theo sắc trắng, Tuyên Hòa mỉm cười, trở về phòng ngủ. Lúc trước đã lên lịch hẹn, hôm nay cậu muốn tới bệnh viện một chuyến, kiểm tra sức khỏe thai nhi, vô luận thế nào cũng không thể để người khác thấy được bộ dáng tiều tụy của mình.

Cậu vừa ngủ, đã ngủ thẳng đến buổi chiều. Đến khi di động vang lên, cậu cũng đã ngủ đủ, liền đứng dạy rửa mặt thay quần áo ra ngoài, đi đến bệnh viện.

Hạ Sùng Nhạc cũng không biết chuyện của bọn họ, bởi vậy khi nhìn thấy Tuyên Hòa, cũng không biểu hiện ra dị trạng gì. Hai người kiểm tra báo cáo xong ngồi nói chuyện một hồi, Tuyên Hòa biết được trước mắt thai nhi vẫn ổn, trong nhất thời không biết có nên vì thế mà vui hay không. Cậu nghĩ, có lẽ khi đứa nhỏ sinh ra, cha mẹ đã li hôn; nhưng may đó là nam hài mà Tương Trữ Chiêu mong muốn, lại là con đầu lòng, từ nay về sau chắc sẽ được yêu thương.

Cậu không muốn làm cho mình có vẻ bi quan, nhưng không khỏi có ý nghĩ như vậy.

Hạ Sùng Nhạc chăm chú nhìn Tuyên Hòa, hơi hơi nhíu mi, hỏi: “Cậu có tâm sự gì à?”

Tuyên Hòa hồi phục tinh thần lại, vội vàng cười nói: “Không có việc gì, chỉ là… ngủ không đủ giấc.”

Dường như nhìn thấy cậu vẫn ổn, Hạ Sùng Nhạc nhất thời không vạch trần, nói: “Nếu có vấn đề gì, hoặc liên quan đến chuyện của Tương Trữ Chiêu, cậu có thể hỏi tôi.”

Tuyên Hòa ngẩn ra, chần chờ thật lâu, cuối cùng cố lấy dũng khí nói: “Tôi muốn biết… Chuyện tình trước kia của anh ấy và Trầm Trác Vân.”

Đối phương thấy cậu hỏi vậy cũng không lấy làm lạ, tiếp tục nói: “Tuy rằng tôi không biết vì sao cậu lại hỏi chuyện này, bất quá sự tình so với tưởng tượng của cậu còn phức tạp hơn.” Hạ Sùng nhạc dừng một chút, “Ba người chúng tôi, lúc trung học là bạn cùng lớp, Tương Trữ Chiêu và Trầm Trác Vân đã quen nhau từ trước, còn tôi về sau mới chuyển đến trường họ.”

Tuyên Hòa im lặng nghe.

“… Khi đó, hai người bọn họ ở trong trường là hai người nổi tiếng, thành tích xuất sắc, ngoại hình đẹp, chỉ cần là học sinh trong trường, cho dù là người người ở quốc trung cũng biết tên hai người họ.” Hạ Sùng Nhạc lộ ra vẻ mặt hoài niệm, “Cậu chắc cũng tưởng tượng được, Tương Trữ Chiêu gương mặt cùng tính cách trái ngược, cho dù là hai mươi năm trước, vẫn sẽ được tôn sùng là thần tượng…”

“Vậy còn anh?” Tuyên Hòa đột nhiên hỏi.

“Tôi?” Hạ Sùng Nhạc nở nụ cười một chút, “Lúc ấy tôi làm lớp trưởng, tuy rằng cũng coi như được hoan nghênh, nhưng so ra vẫn kém xa hai người bọn họ.” Anh lắc lắc đầu, “Tóm lại, tôi không biết họ kết giao lúc nào, nhưng thời gian khẳng định không lâu, hình như… Đúng rồi, sau khi sinh nhật mười bảy tuổi của Tương Trữ Chiêu, bọn họ liền chia tay; vài ngày sau, Trầm Trác Vân ngay cả bằng tốt nghiệp trung học cũng chưa lấy, đã đi nước ngoài.”

“Bọn họ vì cái gì lại chia tay?”

“Tôi không biết.” Hạ Sùng Nhạc nghiêng đầu, “Hơn phân nửa chắc là do cãi nhau. Cá tính Tương Trữ Chiêu cậu cũng hiểu rõ, Trầm Trác Vân quật cường sẽ không nhịn. Lại nói, tính cách bọn họ thật giống nhau.”

Tuyên Hòa im lặng nghe, không xen vào.

“Lúc ấy, Trầm Trác Vân hơn nửa không có thật sự yêu y, nhưng Tương Trữ Chiêu lại không như vậy.” Hạ Sùng Nhạc nhăn mi, “Lúc ấy cậu ấy vô cùng yêu Trầm Trác Vân, hơn nữa cũng không giấu diếm chuyện này, còn vì vậy mà cãi nhau với người nhà. Hai mươi năm trước, khoa học kĩ thuật không hiện đại như bây giờ, cũng không có cái gọi là hôn nhân đồng tính, tình cảnh của đồng tính luyến ái thực gian nan.”

Tuyên Hòa hỏi: “Anh nói, Trầm Trác Vân không thương Tương Trữ Chiêu?”

“Là người ngoài cuộc, tôi cũng không biết rõ chân tướng, đây chỉ là suy đoán của tôi.” Hạ Sùng Nhạc vô thức lấy tay gõ gõ mặt bàn, tiếp theo nói: “Sau khi bọn họ chia tay, Tương Trữ Chiêu sinh bệnh nặng, Trầm Trác Vân lại biến mất không dấu tích. Cho nên tôi mới nghĩ như vậy…”

Tuyên Hòa cúi đầu, thầm nghĩ một lúc lâu, nghe thấy thanh âm trầm ổn của Hạ Sùng Nhạc nói: “Bọn họ lúc đó đại khái là như vậy, còn gì nữa thì tôi không rõ, thật có lỗi không thể giúp nhiều lắm.”

Tuyên Hòa vội nói: “Đừng nói vậy, tôi còn phải cám ơn anh.”

Cậu đứng lên từ biệt Hạ Sùng Nhạc, một mình ra khỏi bệnh viện, nhất thời nhớ tới lái xe đang đợi, thế là xoay người đi đến bãi đỗ xe. Lên xe, Tuyên Hòa muốn về nhà luôn, một bên nghĩ tới chuyện Hạ Sùng Nhạc đã nói, một bên mệt mỏi nhắm mắt lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.