Hôn Nhân Tạm Được

Chương 19: Phiên ngoại 2: Lễ tình nhân tạm được



Phiên ngoại 2: Lễ tình nhân tạm được.

Khi đó mới vừa kết thúc tết âm lịch.

Thời điểm cuối năm Tương Trữ Chiêu cơ hồ ngày ngày tăng ca, sau đến vẫn không được nhàn nhã, mãi đến tận tết âm lịch mới được vài ngày nghỉ, nhưng ngay lúc được nghỉ đó, anh lại bị bệnh.

Nghiêm túc mà nói, kỳ thật cũng không phải chân chính cảm cúm đau ốm gì, chỉ là thân thể hư hao quá độ, không chịu được sức ép. Vì thế Tương Trữ Chiêu kéo dài ngày đi làm thêm một ít, đại bộ phận thời điểm nghỉ đông đều là nằm ở trên giường tĩnh dưỡng.

Sau khi ở trên giường nằm lâu, anh lại càng thêm lười biếng, cả ngày không làm cái gì, ngẫu nhiên ôm con mèo nhỏ nuôi trong nhà đùa nghịch, thật có vài phần nhàn tình.

Tương Duyệt năm nay đã được bốn tuổi, qua một thời gian nữa cũng nên đi vườn trẻ, nhưng thoạt nhìn so với đứa nhỏ cùng tuổi còn nhỏ hơn, cũng không như loại trẻ con tinh lực dư thừa mà cường tráng. Bé thoạt nhìn tựa như Tương Trữ Chiêu ngày trước, thời điểm không nói lời nào thậm chí làm kẻ khác cảm giác có chút lạnh như băng, nhưng một khi nói chuyện, hoặc là cười rộ lên, lập tức liền làm cho người ta có cảm giác như gió đầu xuân; từ điểm đó mà nói, bé hoàn toàn không giống Tương Trữ Chiêu.

Khi Tương Trữ Chiêu dùng cả ngày để nghỉ ngơi, Tương Duyệt sẽ ôm con mèo bông trắng đến, rúc vào bên giường hỏi: “Ba sinh bệnh sao?”

Tương Trữ Chiêu lắc đầu, nhưng cũng không có giải thích thẳng, chỉ nói: “Ba không có việc gì.” Anh vươn tay xoa xoa đầu đứa con, trong lòng cảm thấy một loại ấm áp đặc biệt.

Đứa nhỏ này lớn lên giống anh, nhưng cá tính lại giống Tuyên Hòa, nhu hòa mềm mại, trừ vẻ ngoài ấy, đứa nhỏ này cũng thích dính người. Khi anh còn là thiếu niên chưa bao giờ vừa lòng với diện mạo của mình, bởi vì rất giống con gái, nhưng Tương Duyệt sinh thành như vậy, lại làm anh ẩn ẩn có chút vui vẻ.

Lúc này Tương Duyệt buông mèo bông trắng xuống, ôm lấy con mèo nhỏ có vằn hổ màu xám bạc, lấy ngón tay sờ lưng con mèo, Tương Trữ Chiêu nhìn một chút, bế Tương Duyệt đặt lên giường hỏi: “Tuyên Hòa đâu?”

“Tuyên Tuyên ở phòng bếp.” Tương Duyệt nâng mặt lên, trên mặt tràn đầy nụ cười xán lạn tuyên bố: “Ba muốn làm bánh putding cho con ăn.”

Bọn họ đã dạy Tiểu Duyệt vài thứ, nhưng đứa nhỏ này mỗi lần nhớ rồi lại quên, có đôi khi gọi Tuyên Hòa là ba, hoặc là gọi Tuyên Tuyên, khi gọi Tương Trữ Chiêu cũng có các loại xưng hô, dạy đến dạy đi đều không cố định được xưng hô, sau đó liền dứt khoát theo bé luôn.

“Bánh putding?”

Tương Duyệt nhất thời cảnh giác nhíu mày, nói: “Bánh putding là Tuyên Tuyên tặng cho con, chỉ có thể cho ba một miếng.”

Tương Trữ Chiêu ngẩn ra, thật không phải tức giận, chỉ là hơi buồn cười. Anh đương nhiên sẽ không vì một cái bánh putding mà tranh đoạt với con mình, nhưng Tuyên Hòa chủ động vào bếp quả thật có chút hiếm thấy. Tuyên Hòa từ trước đến nay sẽ không làm loại chuyện này, có lẽ là tâm huyết dâng trào, cũng không thường xuyên.

Nhưng anh tưởng tượng như vậy, lại mơ hồ có chút ghen tị. Chính anh cũng chưa được hưởng loại đãi ngộ này, mặc dù anh cũng yêu thương Tiểu Duyệt, nhưng trong lòng vẫn có chút bất bình.

Thời điểm giữa trưa Tuyên Hòa đi vào phòng, nhìn thấy Tương Duyệt đang nằm ở trên giường chơi với con mèo nhỏ, cười nói: “Tiểu Duyệt đang chơi với mèo à?”

Tương Duyệt ngẩng đầu, nói: “Ba không chơi với con.” Bé nói xong lại có chút ủy khuất, hoàn toàn quên trước khi Tương Trữ Chiêu ngủ trưa còn cùng bé chơi xếp gỗ.

Lúc này Tương Trữ Chiêu nằm ở trên giường, hơi hơi thanh tỉnh, nhưng còn nhắm mắt chưa chịu mở, chợt nghe Tuyên Hòa nói: “Thân thể ba không thoải mái, con phải tha thứ cho ba.” Nói xong trên giường trầm xuống, anh ý thức được Tuyên Hòa đã ngồi xuống giường.

“Ba không thoải mái?”

“Ừ, cho nên phải nằm ở trên giường nghỉ ngơi đó. Tiểu Duyệt cũng vậy, nếu không thoải mái cũng phải nằm giống như vậy.”

Vẻ mặt Tuyên Hòa dịu dàng nói, nhưng Tương Duyệt lại ôm mèo, có chút chần chờ nói: “Ba sẽ không chết chứ?”

Tuyên Hòa ngẩn ra, nói: “Sẽ không. Con từ chỗ nào nghe được thế?”

“Con cá bác Tiền nuôi cũng là sinh bệnh, rồi sau đó chết.”

Tương Trữ Chiêu nằm ở trên giường, nghe đối thoại của cha con hai người, lại có chút không biết làm sao. Từ lúc Tương Duyệt sinh ra tới nay, thân thể anh tựa hồ ngày càng sa sút, mặc dù không đến nỗi bệnh nặng, nhưng trở nên dễ dàng mệt mỏi. Chính anh thật sự không biết là có cái gì, chỉ là nghe thấy đứa nhỏ cùng đặt anh và cá lên để so sánh, vẫn có chút kinh ngạc.

Một đầu khác trên giường, Tuyên Hòa còn đang giải thích cho Tương Duyệt quan hệ giữa sinh bệnh cùng tử vong; anh mở mắt ra, nhìn bọn họ một hồi, Tuyên Hòa liền phát hiện tầm mắt của anh, trên mặt lộ ra ý cười nhẹ.

“Phải ăn cơm trưa, xuống nhà ăn nào.” Tuyên Hòa ôm Tương Duyệt xuống giường nói.

Tương Duyệt ngoan ngoãn ôm mèo tự mình đi. Tương Trữ Chiêu ngồi dậy, liền nghe Tuyên Hòa hỏi: “Anh cũng xuống ăn cơm đi, cơm trưa hôm nay ngửi thấy rất thơm, đầu bếp có nấu thêm một món canh cá.” Đối phương nói xong, trên mặt hơi hơi có vẻ chờ đợi.

Tương Trữ Chiêu không trả lời, lại đi theo sau Tuyên Hòa, hai người xuống lầu. Lúc này trong nhà ăn Tương Duyệt đã ngồi xong, quay đầu lại lộ ra đôi mắt trông mong nói: “Bánh putding đâu?”

“Ăn cơm xong mới có thể ăn.” Tuyên Hòa nói, bất giác cười lên, “Tiểu Duyệt ngoan, ăn cơm trước.”

Thế là đứa nhỏ gật gật đầu, ngoan ngoãn ngồi ở cạnh bàn ăn, đem rau dưa cùng hải sản mình không thích đều nhai kỹ hồi lâu rồi nuốt xuống; Tương Trữ Chiêu ở bên cạnh, khi nhìn thấy Tuyên Hòa khen ngợi Tương Duyệt vừa ngoan lại nghe lời, đáy lòng có một loại ghen tuông khó hiểu, một mình qua loa ăn chút thức ăn liền buông đũa.

Tuyên Hòa đến phòng bếp cầm một đĩa điểm tâm ngọt đi ra, trừ bỏ bánh putding, trong đĩa còn có ô mai cùng thứ quả lạ xắt khối, trang trí một chút bơ tươi cùng chocolate vụn.

Tuyên Hòa chú ý tới tầm mắt của anh, có chút ngượng ngùng nói: “Cả bàn ăn là đầu bếp làm, em chỉ làm bánh putding.”

Tương Duyệt sớm hưng phấn mà ăn xong điểm tâm ngọt, trừ bỏ bánh putding, Tuyên Hòa ngồi ở một bên, ngẫu nhiên thay đứa con lau bơ dính ở khóe miệng, Tương Trữ Chiêu ngồi ở bên cạnh, chỉ cảm thấy có chút khó chịu, nhưng lại không thể chỉ trích, chỉ có thể dằn bực mình ở dưới đáy lòng.

Sau khi Tuyên Hòa dỗ Tương Duyệt ngủ trưa, trở lại phòng, liền thấy Tương Trữ Chiêu đang đọc sách, thấy Tuyên Hòa vào cửa, vẻ mặt cũng không động một chút.

Tuyên Hòa tựa hồ phát hiện anh tức giận, hỏi: “Không phải là anh chán ghét đồ ngọt chứ?”

Tương Trữ Chiêu không nói lời nào.

Tuyên Hòa còn nói: “Ngẫu nhiên làm cho Tiểu Duyệt ăn một chút đồ ngọt cũng không có gì, em sẽ giám sát nó đánh răng.”

Tương Trữ Chiêu trầm mặc thật lâu sau, cuối cùng quay mặt đi, thấp giọng nói: “Tùy đi.”

Lúc này Tuyên Hòa do dự một chút, hỏi: “Anh thật sự không thích đồ ngọt?”

Tương Trữ Chiêu hừ một tiếng, lộ ra vẻ mặt phiền chán nhìn thế nào cũng đều như đang nói “Chán ghét”. Chính anh cũng không phát hiện, trong lòng trừ bỏ tức giận, còn có một chút buồn bực khó có thể nói thành lời. Đương nhiên anh sẽ không thừa nhận mình đang ghen tị.

“Kỳ thật… Em chuẩn bị chocolate. Nhưng nếu anh không thích, em để lại cho Tiểu Duyệt là được.” Tuyên Hòa chậm rãi nói.

“Cái gì chocolate?” Anh nhạy bén hỏi lại.

“Quà lễ tình nhân.” Tuyên Hòa thở dài, “Xin lỗi, là em suy nghĩ không được chu toàn, trước đó không nghĩ tới anh bài xích thứ này.”

Tương Trữ Chiêu ngẩn ra, còn không kịp nói gì Tuyên Hòa đã nói: “Vậy đã như thế, anh nghỉ ngơi đi. Em đi nhìn Tiểu Duyệt.”

Anh vội vàng đứng dậy, kéo Tuyên Hòa lại. Chính anh cũng không hiểu vì sao phải vội vàng như thế, nhưng bản năng nói cho anh, không thể để cho Tuyên Hòa rời đi.

Tuyên Hòa quay đầu lại, nghi hoặc hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Anh chán ghét đồ ngọt.” Tương Trữ Chiêu chăm chú nhìn đối phương nói: “Nhưng nếu là chocolate… Miễn cưỡng nhận.”

Tuyên Hòa xuất thần sau một lúc lâu, hỏi: “Thật sự không chán ghét?”

Tương Trữ Chiêu chỉ là nhìn Tuyên Hòa. Đương nhiên không chán ghét, sao có thể chán ghét ––– quà tặng lễ tình nhân ––– anh đều quên chuyện này, nhưng Tuyên Hòa vẫn còn nhớ rõ, hơn nữa chuẩn bị quà; không biết tại sao, đáy lòng anh có chút kích động.

Nhưng mặc dù nghĩ như thế, thì đáp lại duy nhất của Tương Trữ Chiêu, chính là dùng môi chặn lại câu hỏi của đối phương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.