Hôn Nhân Tạm Được

Chương 4



Lúc bị đâm vào, Tuyên Hòa không ngừng há mồm thở dốc, hốc mắt vô ý thức ướt, chỉ có thể cảm giác được trái tim đang đập vô cùng kịch liệt, còn có đau đớn khi bị kéo căng, khi bị tiến vào.

Không hề giống với lúc trước đối phương dùng ngón tay khuếch trương, Tuyên Hòa cơ hồ nghĩ đến mình có phải sai lầm rồi không, chính là đã không còn kịp rồi, Tương Trữ Chiêu đã đâm vào một nửa, còn đang tiếp tục tiến vào bên trong.

Tuyên Hòa vô lực giãy dụa, nói: “Anh chậm một chút…” Cậu cơ hồ không thở nổi.

Tương Trữ Chiêu cúi đầu hôn lên môi cậu, Tuyên Hòa theo bản năng đáp lại đầu lưỡi ấm áp, thân thể vừa mới thả lỏng một chút, nam nhân đã lập tức đâm đến chỗ sâu nhất. Tuyên Hòa hơi hơi há miệng, lại không phát ra thanh âm gì, nước mắt sinh lý theo khóe mắt tràn ra, từng giọt từng giọt chảy xuống trên khuôn mặt.

“Đau quá…” Thật lâu sau, cậu thấp giọng nói.

Ngay lúc cậu cố gắng làm cho mình thả lỏng, làm cho nơi kết hợp không còn khó chịu, Tương Trữ Chiêu đã bắt đầu động, một chút lại một chút, tính khí thô lệ nóng bỏng ma xát nơi đang dần mềm mại, Tuyên Hòa hoảng sợ cảm giác thân thể mình cư nhiên hoàn toàn không thể khống chế, co rút lại co rút gần như hèn mọn nịnh nọt ngậm chặt đối phương.

“… Đây, đây là cái gì…” Cậu trừng lớn mắt không dám tin, nhưng mà cửa động nhỏ hẹp đã cảm nhận được một cơn khoái cảm tê dại khó hiểu, hỗn hợp với đau đớn khi bị đâm vào, làm cho cậu không biết làm sao.

Tương Trữ Chiêu không biết là không nhịn được hay là bởi vì duyên cớ khác, động tác cư nhiên càng lúc càng nhanh, Tuyên Hòa mở rộng hai chân, nhìn chăm chú nam nhân đong đưa phần eo, lần lượt ma xát đưa đẩy trong cơ thể cậu, lực đạo va chạm lớn đến mức làm cho cậu không nói ra lời, chỉ có thể hoảng hốt cảm thấy loại cảm giác bị bổ ra bị đâm vào, bị nhiễm mùi đối phương bị hoàn toàn giữ lấy.

… Hiện tại cậu là của Tương Trữ Chiêu.

Tuyên Hòa nghĩ như thế, nơi bị tiến vào lại co rút một trận, cả người cậu đều bắt đầu run rẩy, ngay cả ánh mắt cũng dần dần mất đi thần thái. Khí quan phía trước rõ ràng chỉ là hơi cứng, lại đột nhiên tràn ra một lượng lớn chất lỏng màu nhũ bạch, bụng dưới dâng lên một cỗ nóng bỏng khôn kể, Tuyên Hòa ngay cả thắt lưng cũng bắt đầu run lên, nước mắt lại bắt đầu chảy xuống, phát ra tiếng nức nở nho nhỏ.

“Từ bỏ… Không muốn…” Cậu gần như cầu xin nói.

Nhưng Tương Trữ Chiêu lại giống như không nghe thấy, mồ hôi xuôi theo lòng ngực trần trụi chảy xuống, lòe lòe sáng lên. Thắt lưng rắn chắc kia bởi vì động tác thẳng lưng mà không ngừng tác động đến cơ thể, tiếng thở dốc của nam nhân ồ ồ mà trầm thấp, hai chân Tuyên Hòa không biết khi nào đã quấn lấy phần eo của đối phương, thế là nam nhân cúi người phủ lên người cậu, hỏi: “Thoải mái không?”

“… Tương… Tương tiên sinh… Không được…” Cậu dồn dập nói, đã nhịn không được nhỏ giọng khóc lên.

“Em đang gọi ai.” Tương Trữ Chiêu cơ hồ tàn nhẫn nói, hạ thân lại đâm thật mạnh vào, không biết đâm thế nào, thân thể Tuyên Hòa lại co rút một trận, phía trước mềm mại tràn ra một tia thanh dịch trong suốt.

Cậu ngơ ngác hé miệng, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, thanh âm khẽ run nói: “… Tương, Tương Trữ Chiêu… Trữ Chiêu…”

Đối phương lại vẫn không để ý tới cậu, đôi môi nóng bỏng thô lỗ gặm cắn ma xát trên cổ cậu, ngón tay vân vê đầu nhũ, không hề lưu tình dùng đầu ngón tay xoa bóp đùa bỡn, khí quan cương đến nóng lên lại tham lam đâm vào chỗ sâu trong, giống như không đi vào chỗ sâu nhất thì không bỏ qua.

Tuyên Hòa cắn cắn môi, nhịn không được bắt đầu khóc lên.

“… Không được, muốn phá hủy…” Cậu vội vàng nói, trong tiếng nói còn mang theo giọng mũi nồng đậm, lại giống như khẩn cầu lại giống như làm nũng, nhưng Tương Trữ Chiêu lại vẫn mặc kệ, Tuyên Hòa đã khó có thể chịu được, cúi đầu kêu một tiếng: “Ông xã…”

Xưng hô này vừa kêu ra, chính cậu cũng sửng sốt, nhưng phản ứng của Tương Trữ Chiêu lại cực kỳ rõ ràng, trên gương mặt đột nhiên tràn ra một màu ửng hồng, ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên, thở dốc càng thêm ồ ồ, động tác ra vào càng kịch liệt; Tuyên Hòa còn không ý thức được, liền cảm giác trong cơ thể bị lấp đầy cảm giác nóng bỏng, lúc này động tác của Tương Trữ Chiêu dừng lại, đâm thêm vài cái vào chỗ tận cùng bên trong của cậu, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp thỏa mãn.

Tuyên Hòa đỏ bừng mặt.

Đối phương còn đang đưa đẩy, đem càng nhiều nhiệt dịch bắn tới chỗ sâu trong, chính là đã có chút chất lỏng nhũ bạch xuôi theo huyệt khẩu chảy ra, chảy xuống làm giữa đùi cậu ẩm ướt, thậm chí mơ hồ có chút dính.

Không biết qua bao lâu, Tương Trữ Chiêu thở dốc đè lên cậu, cúi đầu xuống hôn cậu. Theo tư thế ngay mặt kết hợp của hai người, Tuyên Hòa vươn tay, chậm rãi ôm lấy đối phương.

Tuyên Hòa nghĩ sự tình như vậy là xong, nhưng cậu đã hoàn toàn đoán sai.

Tính khí của Tương Trữ Chiêu còn cương, ngạnh ngạnh đặt ở trong cơ thể cậu. Ngay lúc cậu muốn lên tiếng bảo đối phương rút ra, nam nhân lại bỗng nhiên ôm cậu xoay người, làm cho cậu cưỡi ở phía trên. Tuyên Hòa ngẩn ra, độ ấm trên mặt mới biến mất một chút lại nóng lên.

“Đây là làm cái gì…” Cậu do dự hỏi.

“Còn chưa xong.” Trên mặt Tương Trữ Chiêu còn có chút đỏ, âm điệu lại lạnh lùng, “Em động.”

Tuyên Hòa nhớ tới mình xem qua loại phim này, cũng không thiếu tư thế như vậy, chẳng qua xem cùng làm là hai việc khác nhau, lúc cậu xem phim, hoàn toàn không biết loại tư thế này trên thực tế có thể làm cho người nằm ở phía dưới đâm vào càng sâu, cũng không biết dưới tình huống hai chân như nhũn ra thì làm thế nào.

Tựa như hiện tại, Tương Trữ Chiêu đâm rất sâu, thứ đó còn giống như cương lớn, nóng đến khó có thể tưởng tượng. Tuyên Hòa bất an cử động thắt lưng, cửa động mẫn cảm nhất thời bị ma xát một chút, cậu thở hổn hển, nhẫn nại loại cảm giác chướng đầy bụng này, cố gắng hoạt động, làm cho nam nhân có thể đâm vào chỗ sâu trong rồi ma xát.

Tuyên Hòa giương mắt, chú ý tới hô hấp của đối phương bắt đầu trở nền nặng nề, cũng mơ hồ quơ được một ít bí quyết, có ý thức khống chế thân thể của mình, thường thường kẹp đối phương một chút, quả nhiên Tương Trữ Chiêu rất nhanh có chút không nhịn được, bắt đầu va chạm lên trên, ý đồ đưa vào toàn bộ, được đến co thắt càng mềm mại chặt chẽ.

Cậu cúi thấp người, ngậm vào đầu nhũ đạm mầu mơ ước đã lâu, mới nhẹ nhàng mút một cái, chợt nghe Tương Trữ Chiêu bất ngờ không kịp phòng bị phát ra tiếng ngâm dài như bị kinh hách. Tuyên Hòa nút mạnh nơi đó, vừa liếm vừa hôn, còn thỉnh thoảng dùng răng nanh gặm cắn co xát, Tương Trữ Chiêu không biết là đau hay là thoải mái, cơ thể bắt đầu căng lên, lại không còn phát ra tiếng rên rỉ như lúc trước nữa.

Tuyên Hòa một tay đùa bỡn xoa nắn đầu nhũ bên kia, động tác phía dưới cũng không dừng lại, ngậm chặt khí quan thô cứng không ngừng kẹp chặt rồi lại thả lỏng, phun ra nuốt vào, chính là qua hồi lâu, Tương Trữ Chiêu vẫn không có dấu hiệu muốn bắn ra; Tuyên Hòa có chút mệt mỏi, ghé lên người Tương Trữ Chiêu, động tác cũng dừng lại.

Tương Trữ Chiêu lại nắm chặt thắt lưng cậu, để nguyên tư thế như vậy, bắt đầu mãnh liệt đâm chọc từ phía dưới, mỗi một lần thúc vào đều đánh vào chỗ làm cho Tuyên Hòa thoải mái, Tuyên Hòa nằm úp sấp, chỉ cảm thấy phần eo đã bủn rủn vô lực, trong tai chỉ nghe thấy tiếng nước *** mỹ vang lên từ chỗ hai người kết hợp, phía trước dần dần cũng cương đến phát đau.

Lúc này đối phương lại đột nhiên ngừng lại.

Tuyên Hòa nâng khuôn mặt bị nước mắt mồ hôi làm cho ướt sũng lên, thở dốc hỏi: “Xảy ra chuyện gì…?”

“Em động đi.” Tương Trữ Chiêu ra lệnh.

Tuyên Hòa sớm bị *** rửa sạch làm đầu óc trống rỗng, nghe đối phương nói như thế, cũng nghe lời lại một lần nữa di chuyển, kẹp chặt cự vật nóng bỏng kia không ngừng cọ rồi hút rồi ngậm, rồi mới để cho thứ đó đâm đến chỗ sâu nhất mẫn cảm nhất. Cơ hồ không qua bao lâu, nước mắt của cậu lại tiếp tục tràn ra, động tác cưỡi cũng càng lúc càng nhanh.

“… Chậm một chút!” Tương Trữ Chiêu bỗng nhiên hổn hển nói.

Nhưng Tuyên Hòa đã không còn nghe thấy đối phương nói gì nữa, cậu chỉ chuyên chú lặp lại động tác phun ra nuốt vào, phần eo cùng đùi đều đang run rẩy, tiểu huyệt mềm mại bị kéo căng ra cũng tham lam ngậm chặt đối phương không thả; không qua bao lâu, Tuyên Hòa đột nhiên kẹp chặt chân, một trận co rút, nhíu chặt mày, gần như bối rối phát ra tiếng rên rỉ kích tình cao vút.

Trong cơ thể cậu không ngừng co rút lại, Tương Trữ Chiêu bất ngờ không kịp phòng, cứ như vậy trực tiếp bắn vào bên trong.

Không biết qua bao lâu, Tuyên Hòa sững sờ mở ra hai đùi đang kẹp chặt, chỉ thấy phần đùi trong tràn đầy thứ mình bắn ra, nhũ bạch trắng mịn, hạ phúc Tương Trữ Chiêu cũng không có may mắn thoát khỏi; chờ cậu hoàn toàn tỉnh táo lại, mới chú ý tới phía sau có thứ gì đó đang không ngừng trào ra, vươn tay đi sờ, một mảnh nóng rực dính ướt.

… Là của Tương Trữ Chiêu.

Tuyên Hòa giương mắt, vẫn hơi hơi thở dốc, rồi lại đột nhiên nhìn thấy ánh mắt tức giận cùng sắc mặt không tốt của nam nhân.

–––– xảy ra chuyện gì? Cậu muốn hỏi, rồi lại không biết nên hỏi thế nào.

Đối phương lại trừng mắt nhìn lại, nói: “Em vừa rồi không nghe thấy lời nói của tôi?”

Tuyên Hòa ngẩn ra, hồi tưởng tình cảnh vừa rồi, nam nhân dưới thân quả thật có nói gì đó, nhưng lúc ấy cậu đã không còn dư hơi để lắng nghe; Tuyên Hòa khó xử cúi đầu, duy trì tư thế ngồi bên trên, thấp giọng nói: “Xin lỗi. Em vừa rồi không chú ý…”

Không biết vì sao, Tương Trữ Chiêu không được tự nhiên mà quay mặt sang một bên, bên tai dường như đỏ lên, khó chịu nói: “Lần sau không cho phép không nhìn tôi.”

Tuyên Hòa vội vàng gật đầu.

Tương Trữ Chiêu liếc nhìn cậu một cái, nói: “Lại đây, tới gần một chút.”

Tuyên Hòa nghĩ đối phương muốn nói gì đó, theo lời cúi thấp người, nhưng còn không ý thức được đã bị nam nhân kéo xuống, môi bị thô lỗ mút mát; cậu chỉ sửng sốt một chút, rất nhanh đã phối hợp lại, tay nam nhân lại lần nữa bắt đầu dao động trên người cậu.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại vào giữa trưa, Tuyên Hòa cơ hồ không xuống giường được.

Bọn họ dùng cả một đêm để làm chuyện như vậy, cho đến tận khi trời sáng mới mệt mỏi ngủ, ngay cả tắm rửa cũng chưa làm; Tương Trữ Chiêu không biết là bởi vì tức giận hay là muốn tìm bất mãn, hoặc là còn có nguyên nhân khác, vài lần sau đều làm vô cùng kịch liệt, thể lực Tuyên Hòa không bằng đối phương, cũng chỉ có thể nằm úp sấp mặc nam nhân tiến vào.

Sau đó, cậu cơ hồ không nghĩ ra mình đã làm cái gì, trí nhớ cũng có chút mơ hồ, chỉ mơ hồ nhớ rõ mình thật sự không thể thừa nhận được nữa, đến khi áp dụng tư thế ngồi đối mặt, cậu chôn mặt vào bên gáy Tương Trữ Chiêu, vừa khóc nức nở vừa dùng sức hôn mút cần cổ thon dài kia; còn có bị đặt ở trên giường, bày ra tư thế mập hợp giống cầm thú, cậu khi đó hơn phân nửa đã thần chí mơ hồ, cư nhiên chiếu theo cảnh tượng đã xem qua bên trong trò chơi ***, duỗi tay từ giữa hai chân về phía sau, khi nặng khi nhẹ vuốt ve hai túi căng phồng của nam nhân.

Một đêm như vậy qua, có thể nghĩ trên người tất nhiên là rất dính ướt, tràn đầy mồ hôi cùng dịch, phần eo và đùi sử dụng quá độ đều vô cùng bủn rủn, cơ hồ không thể nhúc nhích; nhưng mà thứ làm cho kẻ khác càng khó có thể tưởng tượng chính là, Tương Trữ Chiêu hiện tại cứ như vậy chôn mặt vào ngực cậu, tựa hồ cả một đêm đều duy trì tư thế như vậy.

… Đây rõ ràng là tư thế làm nũng.

Mới nghĩ như vậy, người trong lòng ngực liền giật mình, cọ cọ vài cái vào ngực cậu, hô hấp bình thản yên ổn. Tuyên Hòa cố gắng làm cho thân thể cứng còng trầm tĩnh lại, theo bản năng vươn tay ôm lấy đối phương, làm cho khuôn mặt nam nhân tựa vào lòng ngực cậu. Tương Trữ Chiêu khi ngủ hết sức nhu thuận, khuôn mặt dễ nhìn có chút tính trẻ con, làm cho người ta khó có thể tưởng tượng đó là khuôn mặt của một người đàn ông ba mươi bảy tuổi.

Cậu quan sát một hồi, lúc đang do dự có nên đánh thức đối phương không, người trong lòng ngực lại tỉnh. Tương Trữ Chiêu trong nháy mắt rời đi ôm ấp của cậu, ngồi thẳng người, âm tình khó lường nói: “Em ôm tôi làm gì.”

Tuy rằng là đối phương chủ động dựa vào, nhưng Tuyên Hòa cũng biết không thế nói thẳng, nếu không nam nhân hơn phân nửa sẽ thẹn quá thành giận, nhất thời khó mở miệng trả lời, đành phải nói: “Trong phòng hơi lạnh, cho nên mới…”

Tương Trữ Chiêu nhìn cậu, không nói lời nào.

Tuyên Hòa vội vàng nói: “Lần sau sẽ không, em sẽ mặc quần áo rồi mới ngủ tiếp…” Cậu nói xong, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, trên mặt lại nóng lên.

“Đây là em nói.” Tiếng nói của Tương Trữ Chiêu có chút khàn.

Tuyên Hòa gật gật đầu, muốn xuống giường, lại do đi đứng vô lực mà nghiêng ngả lảo đảo, mới đi vài bước, lại đột nhiên bị nam nhân ôm lấy, cậu kinh hoảng nói: “Tương, Tương tiên sinh?”

Tương Trữ Chiêu lên tiếng, từ trên cao nhìn xuống nói: “Tôi ôm em đến phòng tắm.”

Mặc dù Tuyên Hòa rất muốn cự tuyệt, cũng nhìn ra được hiện tại không phải thời cơ cự tuyệt ý tốt của đối phương, đành phải nhỏ giọng nói câu “cảm ơn”, để cho đối phương ôm cậu vào phòng tắm.

Đến khi được thả vào bồn tắm, thân thể dần dần được nước ấm bao phủ, Tuyên Hòa mới phát ra một tiếng thở dài thoải mái, cả người tựa vào thành bồn, cư nhiên có chút buồn ngủ. Tương Trữ Chiêu cũng không có rời đi, ở cách đó không xa, mở vòi hoa sen tắm; Tuyên Hòa híp mắt, mặc dù dưới tình huống ngập tràn hơi nước, cậu vẫn có thể thấy rõ thân thể nam nhân, trần trụi mà thon dài.

Cậu bỗng nhiên có chút không thể tưởng tượng, bản thân tối hôm qua, đến tột cùng là làm sao ở dưới thân đối phương có được đau đớn cùng vui thích. Cậu rõ ràng là lần đầu tiên, nhưng không ở tối muộn, cũng không bởi vậy mà cảm thấy e ngại, có lẽ cậu cũng ý thức được, chuyện này không làm người căng thẳng như trong tưởng tượng của cậu.

Đối tượng là Tương Trữ Chiêu, có lẽ cũng là một trong các nguyên nhân.

Tuy rằng nam nhân thường xuyên biểu hiện vẻ khó chịu, hoặc là thái độ ngạo mạn, nhưng Tuyên Hòa biết, đối phương không phải cố ý làm thế, mà là bản tính như thế. Bởi vậy cậu dần dần hiểu được làm thế nào ở chung với đối phương, phần lớn thời điểm không thể cãi lời hoặc cự tuyệt, tựa như dưỡng sủng vậy, chỉ có dịu dàng vuốt ve mới có thể làm cho sủng vật thuận theo dựa vào bên chân mình.

Cậu lấy khăn lau mặt, ngước mặt về hướng khác nhìn một chút, nam nhân đang đưa lưng về phía cậu tắm rửa thân thể.

Tuyên Hòa do dự một chút, vẫn hạ quyết tâm, vươn tay xuống giữa hai chân, lấy ngón tay đâm vào nơi bị chà đạp tối hôm qua, dùng nước rửa đem chất lỏng dính bên trong ra. Cậu vốn tưởng rằng động tác này sẽ không làm đối phương chú ý, nhưng khi ngón tay gian nan tiến vào hơn nữa mới muốn bắt đầu làm, Tương Trữ Chiêu đã rửa sạch bằng nước cũng quay lại.

Nam nhân nhìn cậu, nói: “Em đang làm cái gì.”

“… Rửa sạch…” Tuyên Hòa có chút lúng túng, vẫn bình tĩnh trả lời, “Thứ ở bên trong, phải lấy hết ra…”

Tương Trữ Chiêu nhìn cậu hồi lâu, lâu đến mức Tuyên Hòa cảm thấy có chút đứng ngồi không yên, lúc này, Tương Trữ Chiêu mới ra tiếng: “Tôi làm.”

Tuyên Hòa vội vàng rút ngón tay của mình ra, hai chân cũng gập lên; Tương Trữ Chiêu ngồi vào trong bồn tắm, thậm chí không hề nói trước một tiếng, một tay cầm mắt cá chân của cậu kéo sang bên cạnh, một tay liền với vào chỗ đó. Lúc bị ngón tay đâm vào, Tuyên Hòa không khỏi kêu lên một tiếng đau đớn, kỳ thật cũng không đau đớn, đương nhiên cũng không khoái cảm đặc biệt gì, chỉ là loại cảm giác trong cơ thể bị vuốt ve bị xoa ấn làm cho người ta khó có thể duy trì trấn định.

Không lâu sau, Tương Trữ Chiêu liền rút ngón tay ra, nói: “Được rồi.”

Tuyên Hòa cúi thấp đầu, nhẹ giọng nói lời cảm ơn.

Tương Trữ Chiêu lên tiếng, cũng không để ý tới cậu, cầm khăn mặt bên cạnh lau tóc rồi đi ra khỏi phòng tắm.

Tuyên Hòa nhẹ nhàng thở ra, vội vàng rửa mặt thật nhanh, khoác áo tắm tập tễnh đi ra phòng tắm. Tương Trữ Chiêu đang nói chuyện điện thoại, nhìn cậu đi ra, không biểu hiện gì, chỉ tiếp tục nói điện thoại: “Tôi biết, ngày mai sẽ tới công ty một chuyến… Chuyện đó anh tự mình giải quyết…”

Cậu ngồi vào mép giường, chậm rãi lau tóc, mới muốn hỏi Tương Trữ Chiêu quần áo của mình ở chỗ nào, đối phương đã đứng dậy, vừa nói điện thoại vừa mở một cánh cửa khác ở góc phòng, đẩy mạnh cậu vào.

Bên trong rõ ràng là một phòng thay quần áo, một hàng bên trái đều là veston và áo sơmi, giày da cùng áo khoác ngoài của Tương Trữ Chiêu, còn bên phải chính là áo sơmi, quần bò, có cả mũ áo theo sở thích của cậu. Tuyên Hòa tùy tay cầm một bộ quần áo mặc, liền đi ra khỏi phòng thay quần áo.

Tương Trữ Chiêu vừa mới nói xong điện thoại, trên tay còn cầm di động, nhìn cậu đi ra, chỉ nói: “Hôm nay em nghỉ ngơi trước đi, ngay mai sẽ đi đăng ký kết hôn.”

Tuyên Hòa gật đầu, cũng không hỏi nguyên nhân. Không biết lúc nào, ga giường và vỏ chăn bị dịch làm bẩn đã được đổi, Tuyên Hòa có chút lúng túng, lại cảm thấy đây hình như là chuyện đương nhiên, thế là cũng không nghĩ nhiều liền nằm lên giường, ôm gối đầu nghỉ ngơi, chỉ chốc lát sau liền ngủ.

Lần ngủ này thẳng đến buổi chiều mới tỉnh, Tuyên Hòa tỉnh dậy liền đói đến khó có thể chịu được, lúc xuống giường mới phát hiện Tương Trữ Chiêu đang ngồi trên sô pha ở cách đó không xa, trên tay đang cầm một quyển sách, thấy cậu tỉnh lại liền ngẩng đầu nói với cậu: “Nên ăn tối.”

Hai người yên lặng ăn xong bữa tối, Tuyên Hòa thấy đối phương đi vào thư phòng, cũng không qua đó quấy rầy, dứt khoát đến phòng sưu tầm mà Tương Trữ Chiêu lưu cho cậu, tìm ra trò chơi lúc trước mới chơi được một nửa, liền ngồi ngay trong phòng bắt đầu chơi; đây là một trò chơi về các nữ phó làm thêm ở quán cà phê nữ phó cùng các loại phát sinh tình cảm, Tuyên Hòa đang tiến công chiếm đóng một vai diễn cuối cùng, cô gái Ngạo Kiều thanh mai trúc mã.

Cậu chơi đến mức mê mẩn, cho đến đêm khuya, khi Tương Trữ Chiêu gõ cửa đi vào mời hồi phục tinh thần.

“… Đã khuya.” Thanh âm nam nhân không hề lên xuống.

Tuyên Hòa lên tiếng, mới muốn quay đầu bảo đối phương đi ngủ trước, lúc này tình cảnh trong màn hình đã biến hóa đến phòng bếp của quán cà phê, nữ phó Ngạo Kiều vừa dùng tiếng nhật nói “Đừng lầm, cũng không phải là thích anh mới làm như thế” vừa đỏ mặt cởi bỏ vạt áo vốn đã không che được cái gì, lộ ra một nửa bộ ngực trắng nõn.

Sắc mặt Tương Trữ Chiêu vừa động, nhìn vẻ mặt đó, Tuyên Hòa phỏng đoán đối phương nghe hiểu được tiếng nhật này.

Bởi vì đặt ra chế độ tự động, nội dung vở kịch trên màn hình vẫn tiếp tục tiến hành, ngay sau lúc nữ phó Ngạo Kiều nói ra một câu “ngu ngốc” mềm nhũn, da đầu Tuyên Hòa nhất thời run lên, trong lòng biết rõ nội dụng tiếp theo, vội vàng lưu trữ rồi đóng trò chơi, đứng dậy nói: “Không có gì, nên ngủ thôi.” Cậu nói rồi gượng cười rộ lên.

Tương Trữ Chiêu ý tứ không rõ liếc cậu một cái, lên tiếng, liền xoay người rời đi.

Tuyên Hòa đi theo phía sau, hai người trở về phòng, Tuyên Hòa đến phòng tắm tắm rửa, sau khi đi ra mới phát hiện Tương Trữ Chiêu đã ngủ rồi, thế là lau tóc xong cũng lên giường, nằm xuống ở phía bên kia. Giường cũng rất rộng, hai người bọn họ cho dù duỗi dài tay chân ra cũng không gây trở ngại đến nhau, Tuyên Hòa ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên giường, rúc vào chăn bông mềm mại liền ngủ.

Ngày hôm sau sau khi rời giường, Tương Trữ Chiêu cùng cậu đến cơ quan chính phủ để làm đăng ký, sau khi chấm dứt, Tuyên Hòa vẫn cảm thấy có chút khó tin, cậu cứ như vậy kết hôn. Tương Trữ Chiêu còn có chuyện muốn tới công ty, sau khi đến công ty, Tuyên Hòa cũng không theo lên, tự mình đến quán đồ uống ở phụ cận mua một ly hồng trà lạnh, vừa uống vừa chậm rãi bước đi thong thả quay về bãi giữ xe.

Không lâu sau, Tương Trữ Chiêu từ công ty đi ra, bên cạnh đi theo một người đàn ông cậu không biết. Tuyên Hòa có chút kinh ngạc, bởi vì vẻ mặt Tương Trữ Chiêu hiện ra vẻ ẩn giận cùng nôn nóng trước đây chưa từng gặp, thậm chí là không kiên nhẫn, cảm xúc này đều tinh tường viết trên mặt, Tuyên Hòa cảm thấy Tương Trữ Chiêu hơn phân nửa là cực kỳ ghét người xa lạ này.

Hai người nói chuyện cũng không vui vẻ, nhưng còn không đến nỗi một lời không hợp liền vung tay; sau khi Tương Trữ Chiêu xa xa trông thấy cậu đứng ở bên cạnh xe chờ, dùng động tác tay ra hiệu dừng ở đây với người xa lạ, lập tức đã đi tới. Nhưng không ngờ chính là, người xa lạ kia cư nhiên cũng đi theo, dường như hoàn toàn không e ngại tức giận của Tương Trữ Chiêu.

“… Sao vậy, không giới thiệu một chút? Tôi nghe nói cậu kết hôn, đối tượng chính là người này sao?” Nam nhân kia tỏ thái độ ngả ngớn nói, cho dù lộ ra nụ cũng dường như không có vẻ thật tình, “Thoạt nhìn vẫn là một đứa nhỏ, tôi thật ra không biết cậu thích người tuổi còn nhỏ.”

Tuyên Hòa yên lặng nhìn nam nhân, bỗng nhiên từ đáy lòng cảm nhận được một cỗ chán ghét không thể ngăn chặn.

Tương Trữ Chiêu nhíu mày, mím chặt môi nói: “Mặc kệ chuyện của cậu. Cút ngay!”

Người xa lạ lại còn giống như không buông tha tiến lại, ánh mắt chuyên chú dường như đang tinh tế đánh giá Tuyên Hòa, nói: “Trừ bỏ tuổi trẻ, những bộ phận khác thật ra thiếu thiện khả trần. Nghe nói cậu ta là đối tượng mẹ cậu giới thiệu?”

“… Trầm Trác Vân, không cần tự rước lấy nhục.”

Tuyên Hòa nghe thấy thanh âm của Tương Trữ Chiêu, gần như lạnh lùng.

Sắc mặt người xa lạ kia cương một chút, lại cười lên, nói: “Tôi đã biết, cậu đừng tức giận. Lần sau lại đến tìm cậu, được không?”

Tương Trữ Chiêu từ chối cho ý kiến, thậm chí không lộ ra tình tự nào khác, sau khi người xa lạ rời đi chỉ nói với Tuyên Hòa: “Lên xe, cần phải đi.”

Tuyên Hòa im lặng lên xe, nhớ tới người vừa rồi, tuy rằng thái độ ngả ngớn, ngôn ngữ cũng gần như bén nhọn, nhưng bộ dạng bên ngoài của người này đẹp, lại một loại xinh đẹp xấp xỉ với tác phẩm nghệ thuật được qua tạo hình tinh tế, thoạt nhìn cũng không nhỏ tuổi hơn Tương Trữ Chiêu, rồi lại không có vẻ già, chỉ làm cho người ta cảm thấy chín chắn.

Nhưng không biết vì sao, Tuyên Hòa biết mình chán ghét người kia, từ trong đến ngoài đều chán ghét.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.