Hôn Nhân Tạm Được

Chương 9



Buổi sáng kết thúc chẳng vui vẻ gì, Tương Trữ Chiêu vẫn như thường lệ ra ngoài đi làm, Tuyên Hòa một mình sinh hờn dỗi, quyết định cuốn chăn bông ngủ cả ngày.

Buổi tối khi Tương Trữ Chiêu trở về, trong không khí căng thẳng hai người cố dùng cho xong bữa tối, Tương Trữ Chiêu cái gì cũng chưa nói, liền đứng dậy đi đến thư phòng. Tuyên Hòa cảm thấy phiền muộn, lại trốn vào phòng chứa đồ ngồi chơi. Không nghĩ rằng khi trò chơi lại Bad End, cậu bắt đầu không kiên nhẫn được nữa thì lúc này di động lại vang lên.

Cậu nhận điện thoại, người gọi tới là em gái mà cậu ít khi liên lạc. Cậu có chút nghi hoặc, nghe Tuyên Đình nói hôm nay cô cùng bạn trai đi gặp Tương Trữ Chiêu, đối phương không chỉ có thái độ ôn hòa, đến trưa còn mời họ dùng cơm, nói đến cuối cùng còn nhắc tới Tương Trữ Chiêu vì bạn trai của cô mà giới thiệu một người đầu tư, muốn Tuyên Hòa thay cô nói lời cảm tạ.

Tuyên Hòa ngơ ngác cúp điện thoại, trong đầu một mảnh hỗn loạn.

Mới vừa rồi Tuyên Đình nhắc đến người kia, có thật là Tương Trữ Chiêu không? Cô nói Tương Trữ Chiêu không chỉ kiên nhẫn tiếp đãi bọn họ, sửa lại thời gian họp, đáp lễ mời họ dùng cơm, thậm chí giới thiệu người đầu tư cho một người không quan trọng.

… Hai người họ rõ ràng sáng nay còn ầm ĩ một trận.

Cậu không phải không nhận ra, sáng nay Tương Trữ Chiêu đích thực giận cậu, chính là một con người nóng nảy cùng độc đoán bá đạo, lại vì cậu mà kiềm nén cơn giận, tiếp đãi người nhà của cậu, cậu bỗng cảm thấy có chút khó xử.

Tuyên Hòa rất rõ ràng, vô luận như thế nào, Tương Trữ Chiêu vì cậu nên mới làm như thế; cậu biết trên thực tế anh không quá thích người nhà của cậu, anh làm vậy đơn giản vì nghĩ cho cậu đứng trên lập trường của một người con, một người anh, biết được điều này càng làm cậu thêm hoang mang. Đối với cuộc hôn nhân này, Tuyên Hòa chưa bao giờ dám hi vọng điều gì xa vời, nhưng mà hiện tại cậu không muốn thừa nhận cũng không được, chính mình quả thật không thể không lay động tâm can trước nam nhân đã cùng mình lập lời thề ước.

Do dự hồi lâu, Tuyên Hòa cuối cùng thở dài, đứng dậy mở cửa, đi đến phòng khách.

Tương Trữ Chiêu lúc này còn ở trong thư phòng, không biết là đang bận cái gì, có lẽ căn bản cũng chỉ muốn tránh mặt cậu mà thôi. Tuyên Hòa nhờ người giúp việc chuẩn bị cà phê, định lấy đồ uống làm lý do, cùng đối phương nói chuyện.

Đêm nay người phụ trách đồ uống là một nữ phụ việc mà Tuyên Hòa khá quen thuộc: Tiểu An, Tuyên Hòa ở trong nhà bếp, lặng nhìn cô gái pha cà phê, bỗng nhiên nghe thấy cô hỏi một câu: “Hai người… cãi nhau?”

Tuyên Hòa gật gật đầu, cũng không giấu diếm tâm tư. Kỳ thật cậu cho rằng trong nhà một đống người giúp việc cùng đầu bếp, lái xe, một đám người hẳn đều đã biết.

Tiểu An nở nụ cười một chút, nói: “Qua lần này thì tốt rồi, Tương tiên sinh từ trước tới nay mỗi lần việc đó đến lại đặc biệt dễ dàng tức giận, tính tình so với lúc bình thường càng kém, qua cuối tuần sẽ không có chuyện gì nữa.”

“Nói vậy là có ý gì?” Cậu không hiểu ra sao nói.

“Cuối tuần là sinh nhật Tương tiên sinh.” Tiểu An nghiêng đầu, “Ngài ấy luôn luôn ghét sinh nhật, hằng năm vào khoảng thời gian này tâm tình đều không tốt.”

Tuyên Hòa sửng sốt.

… Sinh nhật.

Thì ra là sinh nhật…

Tuyên Hòa cúi đầu, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên lộ ra biểu tình gì, nhưng khóe môi co rút một chút, trong lòng có cảm giác dở khóc dở cười. Mặc dù vì việc gia tăng tuổi tác mà cảm thấy buồn bực, nhưng đối với cá nhân anh vẫn cho rằng sinh nhật rất quan trọng, cho nên mới kiên quyết cự tuyệt việc cậu đi hội nghị nghiên cứu và thảo luận, là vì muốn cùng cậu trải qua sinh nhật sao?

Cậu bưng cà phê lên, chân thành đối Tiểu An nói: “Cảm ơn vì đã cho tôi biết.”

“Không có gì.” Tiểu An mỉm cười lắc lắc đầu, “Ngài không cần nói lời cảm tạ, nhanh cùng Tương tiên sinh hòa giải là được rồi.”

Tuyên Hòa gõ cửa thư phòng, bên trong truyền đến một tiếng “Tiến vào”. Cậu mở cửa ra, bưng cà phê vào, còn không kịp nói chuyện, nam nhân đưa lưng về phía cậu đã mở miệng nói: “An tiểu thư, ta đang có việc, trong nhà đánh điện báo…” Nam nhân vừa nói vừa xoay người, phát hiện người tới là Tuyên Hòa, lông mày nhất thời nhíu lại.

Tương Trữ Chiêu nhìn cậu, khẩu khí không tốt nói: “Em tới làm cái gì.”

“Mang cà phê đến cho anh.” Tuyên Hòa bình tĩnh buông vật ở trên tay xuống.

“Công việc của người giúp việc không cần tới em làm.” Tương Trữ Chiêu cười lạnh, “Các cô ấy có phải hi vọng bị khấu trừ tiền lương hoặc sa thải hay không?”

Tuyên Hòa bất vi sở động, tự tìm cho mình một cái ghế dựa mà ngồi xuống, thẳng thắn nói: “Em nghe nói cuối tuần sinh nhật anh.”

Trong thần sắc Tương Trữ Chiêu xẹt qua một tia kinh hoảng, lập tức giận tái mặt, hỏi: “Là ai nói.”

“Ai nói không quan trọng.” Tuyên Hòa tận lực dùng khẩu khí hòa hoãn nói, “Anh có phải vì chuyện này nên mới không cho em tham gia hội nghị nghiên cứu và thảo luận?” Cậu đắn đo một chút, nói tiếp: “Kỳ thực nếu anh đồng ý, có thể bỏ mấy ngày cùng đi với em…”

“… Tôi không đi.” Tương Trữ Chiêu trầm mặc, sau một lúc lâu mới tức giận gầm nhẹ, “Mấy ngày nay em mới nói căn bản là không kịp! Cuối tuần công ty có một dự án lớn phải kí hợp đồng.” Anh bỗng nhiên ý thức được mình đã nói hơi nhiều, hung hăng trừng mắt nhìn Tuyên Hòa, liếc cậu một cái, lại im lặng không nói.

Tuyên Hòa giật mình, lúc sau hiểu được ý tứ của đối phương, cơ hồ bật cười: “Đây mới là nguyên nhân làm anh tức giận?”

Đối phương nói chuyện, nghe thế nào cũng không ra có ý muốn cản trở cậu tham gia hội nghị nghiên cứu và thảo luận, mà tựa như một tiểu hài tử không được đi du lịch, trừ bỏ ngoài mặt cáu kỉnh thì chính là trong lòng còn có chút ủy khuất oán giận.

“Nếu lần sau còn có hội nghị nghiên cứu và thảo luận, em sẽ hỏi anh trước, anh sẽ cùng em đi được không?”

Tương Trữ Chiêu không nói gì, vẫn là gật gật đầu.

Tuyên Hòa cố nhịn cười, làm bộ như có chút sầu lo nói: “Hội nghị nghiên cứu và thảo luận lần này em đã báo danh tham gia, cùng đi lần này còn có giáo sư có thể truyền thụ, hướng dẫn cho, nếu đột nhiên nói với ông ấy em không thể đi, chỉ sợ ấn tượng của ông với em hơn phân nửa liền…”

Tương Trữ Chiêu an tĩnh lại, thật lâu sau, mới hừ một tiếng nói: “Tùy em.”

“Thật sự?”

“Em muốn thì cứ đi.” Tương Trữ Chiêu tựa lưng vào tường, ngữ điệu phiền chán nói: “Em có thể đi ra ngoài, tôi còn có việc bận.”

… Bận cái gì? Tuyên Hòa thoáng nhìn trên bàn chỉ có một quyển sách hơn phân nửa chắc là tiểu thuyết, nhịn xuống ham muốn tò mò, nói: “Cám ơn anh đã đồng ý.”

Đối phương thủy chung không quay người lại, không được tự nhiên lên tiếng trả lời: “Ừ.”

Tuyên Hòa ngồi ở chỗ cũ, cậu biết môi mình đã muốn cong lên, lại tuyệt không muốn che giấu, mặc dù không đồng ý cậu rời đi, thậm chí vì thế mà tức giận, nhưng một khi cậu thử đề cập đến việc ảnh hưởng đến bài vở của mình, đối phương lại lập tức để cậu đi. Có lẽ nam nhân này ngay từ đầu đã không tính phản đối cậu, chỉ vì cậu không nói trước, cho nên hành động của anh mới vạn phần phẫn nộ, đây mới là nguyên nhân gây ra chiến tranh lạnh.

Cậu đứng lên, từ phía sau ôm lấy đối phương. Thân thể Tương Trữ Chiêu nhất thời cứng ngắc, cơ hồ là tay chân luống cuống, cậu nghe thấy thanh âm không được tự nhiên của nam nhân nói: “Em làm cái gì!”

“Thực xin lỗi, lần sau em sẽ nói trước cho anh biết.” Tuyên Hòa lẩm bẩm nói, “Đừng tức giận mà!”

Đối phương trầm mặc thật lâu sau, cuối cùng cũng chưa nói có gì không tốt. Nhưng mà ngay buổi tối hôm đó, Tuyên Hòa tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ, Tương Trữ Chiêu lại bước vào, ý tứ hàm súc không rõ, trừng mắt liếc cậu một cái, dường như nếu cậu nhiều lời hai câu sẽ lập tức rời đi; Tuyên Hòa thông minh làm bộ dường như không có việc gì, nhìn theo bóng đối phương đi vào phòng tắm.

Tận đến khi hai người tắt đèn chuẩn bị đi ngủ, Tuyên Hòa mới thoáng dựa vào anh, thậm chí chưa đến giữa giường, đã bị nam nhân gắt gao ôm lấy, ôm đến trong ***g ngực. Cậu nghe thấy tiếng hít thở của Tương Trữ Chiêu, liền lấy lòng mà hôn hôn đối phương, thế là lập tức bị áp đến giường, áo ngủ cũng bị cởi sạch trơn.

Thẳng đến khi bị tiến vào, trong bóng đêm, thanh âm của Tương Trữ Chiêu vang lên: “Sau này không được tiền trảm hậu tấu.”

“Vâng.”

“Cũng không được không nhìn tôi.”

“… Vâng.” Tuyên Hòa thiếu chút nữa cười ra. Cậu trong nháy mắt ý thức được những lời này kỳ thực mới là trọng điểm chân chính.

“Chỉ cần nói trước, tôi sẽ miễn cưỡng để em đi.” Tương Trữ Chiêu tựa hồ có chút hờn giận, âm điệu khàn khàn trầm thấp, giống như chịu dục hỏa ăn mòn nóng bỏng hơn lúc thường: “Hiện tại… em nên bồi tội.”

Buổi sáng ngày hôm sau, Tuyên Hòa thức dậy mới phát hiện mình ngủ quên; trên người còn dấu răng cùng hôn ngân trên mặt, lại không có chút cảm giác dấp dính ở hậu đình, hiển nhiên là anh đã giúp cậu tẩy rửa. Xuống lầu hỏi, mới biết được nam nhân đã rời giường từ sớm đi làm.

Chiến tranh lạnh cuối cùng cũng kết thúc, tâm trạng Tuyên Hòa vô cùng tốt, thay quần áo xong liền đến trường đi học. Trong giờ giải lao, cậu tìm gặp giáo sư, khéo léo viện ra một cái lý do, báo cho giáo sư mình không thể tham gia hội nghiên cứu và thảo luận.

Trên thực tế, cậu cũng không hẳn muốn phấn đấu làm một học trò xuất sắc, lúc trước tranh chấp cùng Tương Trữ Chiêu, chẳng qua vì bất mãn với sự bá đạo của đối phương, hiện giờ đã chấm dứt chiến tranh lạnh, Tuyên Hòa cẩn thận ngẫm nghĩ, mới phát giác tân hôn còn chưa đầy hai tháng, hơn nữa đây là lần đầu tiên cùng trải qua sinh nhật với Tương Trữ Chiêu, cậu cân nhắc có lẽ mình nên học theo đối phương làm chút bổn phận, nên cuối cùng quyết định không tham gia hội thảo, kỳ thực hội nghiên cứu và thảo luận cũng không quan trọng đến thế.

Bạn cùng lớp sau khi biết được việc này, chạy đến hỏi cậu nguyên nhân. Tuyên Hòa cũng không trực tiếp trả lời, chỉ lấp lửng tùy tiện nói ra vài lý do cho có lệ.

Bạn học cũng không cảm thấy kỳ lạ việc cậu úp úp mở mở, lại hỏi: “Cậu đã không đi, vậy có thể hay không làm phiền cậu thay tớ chăm sóc con mèo? Yên tâm, kết thúc hội nghiên cứu và thảo luận tớ lập tức mang nó về.”

Tuyên Hòa có chút kinh ngạc, nhưng như trước nói: “Tớ phải về hỏi một chút…”

“Hỏi người yêu của cậu sao?” Bạn học cười cười trêu tức cậu.

“Sao cậu biết…” Tuyên Hòa kinh ngạc.

Bạn học chỉ chỉ tay trái cậu, cười ra tiếng: “Nhẫn cũng khoe ra ở ngón áp út rồi, cậu cho rằng không ai phát hiện sao? Bất quá, bình thường sẽ không đeo ở ngón áp út, cũng đâu phải người đã kết hôn.”

Tuyên Hòa trong lòng ngầm hiểu, mặt cũng đỏ cả lên.

… Cậu quả thật là đã kết hôn.

“Tóm lại, nếu có thể, tớ sẽ mang mèo đến nhà cậu, nếu không phải mèo nhà tớ rất ghét cửa hàng chăm sóc động vật, thì đã có thể trực tiếp gửi nó vào đó rồi… Nó vẫn còn nhỏ tuổi, thích nhất cọ xát chân tớ làm nũng, tuy rằng lúc tức giận cào người ta rất đau, nhưng vẫn thật đáng yêu…” Bạn cậu cởi mở nở nụ cười, dường như rất tự hào mình là “miêu nô” (nô lệ của mèo =..=)

Không biết vì sao, Tuyên Hòa bỗng lây chút cảm động. Trong nhà cậu nam nhân thoạt nhìn xấu tính lại kỳ cục, nhưng trên thực tế rất thích dính lấy cậu, rõ ràng cũng thích cùng cậu da thịt thân cận, mà Tuyên Hòa cũng không chán ghét đối phương như vậy.

Sau khi tan học, Tuyên Hòa về đến nhà, cũng vừa vặn lúc Tương Trữ Chiêu về. Hai người cùng nhau ăn tối, Tuyên Hòa ăn mấy miếng cơm, liền nói: “Em sẽ không đi hội nghiên cứu và thảo luận.”

Sắc mặt Tương Trữ Chiêu khẽ động, nói: “Tôi không nói sẽ không cho em đi.”

“Vâng, em biết.” Tuyên Hòa nhấm nuốt thức ăn, nói: “Đã là sinh nhật, thì em muốn cùng anh trải qua.”

“Vậy em nói giáo sư…” Tương Trữ Chiêu nói một nửa rồi ngừng lại, tựa hồ không biết nên nói gì nữa.

“Trong trường về lĩnh vực nghiên cứu không chỉ có mình ông ấy là giáo sư, sau này tìm người khác chỉ dạy là được rồi.” Tuyên Hòa uống chút canh thịt bò, lại nói tiếp: “Không cần lo lắng, thật sự không thành vấn đề.”

Tương Trữ Chiêu nghe vậy, nhẹ nhàng thở phào nhưng vẫn cảm thấy tức giận, hùng hổ nói: “Tôi không có lo lắng!”

Tuyên Hòa mỉm cười, cũng không quản đối phương chối bay chối biến, bất ngờ hỏi: “Đúng rồi, anh có thích mèo không?”

Tương Trữ Chiêu rõ ràng đang sửng sốt, sắc mặt có chút quỷ dị, lập tức nói: “Ít nhất cũng không chán ghét. Em hỏi cái này làm gì?” Ngữ khí của anh mềm lại, ẩn ẩn có chút nhu hòa.

Nhưng Tuyên Hòa không chú ý đến sự biến hóa của đối phương, cười nói: “Bạn học của em đi hội nghiên cứu và thảo luận, nên muốn nhờ em chăm sóc mèo. Anh đã không chán ghét, thật tốt quá.”

Cậu nói xong, mới phát hiện tầm mắt Tương Trữ Chiêu chuyển đến nơi khác, thần sắc tựa hồ không quá cao hứng, đang muốn kêu đối phương ăn nhiều một chút, đột nhiên nghe thấy đối phương dùng ngữ khí yếu ớt mà tức giận mắng một câu “Ngu ngốc”.

Đến cuối tuần, Tuyên Hòa đến nhà bạn mang mèo về, còn cầm theo ít thức ăn cho mèo, vài món đồ chơi, một túi đồ vật này nọ của mèo. Lúc trước từng hỏi qua nữ giúp việc, biết họ đều đã từng có kinh nghiệm nuôi mèo, bởi vậy khi mang mèo về, còn nói cho bạn học trong nhà có người biết cách nuôi, để cho đối phương yên tâm.

Cậu mang con mèo xám bạc điểm đốm như hổ về, Tương Trữ Chiêu đang xem báo, thấy cậu tiến vào, sắc mặt vừa hơi hơi động, Tuyên Hòa vội hỏi: “Con mèo này tên Chanh, bất quá em không biết nó thuộc giống mèo gì, chỉ biết cu cậu hai tuổi…” Cậu vừa nói vừa đem ***g sắt mở ra, Chanh nhanh như chớp chạy ra, giống như không biết làm sao, trốn phía sau sô pha.

Tương Trữ Chiêu thản nhiên nói: “Nó là giống mèo lông ngắn của Mĩ.”

Tuyên Hòa giật mình, nói: “Thì ra anh cũng hiểu biết về các giống mèo…” Cậu nói xong, mới nhớ Tương Trữ Chiêu có nuôi một con ngựa trắng, tuy rằng gửi nuôi ở câu lạc bộ, nhưng định kỳ sẽ đi thăm nó, nói cách khác đối phương kỳ thực cũng thích động vật.”

Tương Trữ Chiêu sai sử nói: “Bây giờ cũng giữa trưa rồi, em đi chuẩn bị thức ăn cho nó đi.”

Tuyên Hòa vâng lời lấy ra từ trong túi một cái bát ăn, chần chờ đổ đầy hai phần ba cái bát, lại mang một bát nước đầy ra từ trong bếp, mang đến phòng khách. Tương Trữ Chiêu đứng ở cạnh sô pha, Tuyên Hòa có chút lo lắng, bỏ bát nước cùng thức ăn xuống, đang muốn nói gì đó, Tương Trữ Chiêu đã xoay người, nói: “Đem mèo giao cho mấy cô giúp việc, các cô ấy sẽ chăm sóc.”

Mấy nữ giúp việc đem đồ dùng hàng ngày cùng một ít đồ chơi của mèo nhỏ đặt ở gian phòng trong phòng khách, bên trong vô cùng trống trải, chỉ để ghế salon dài cùng bàn trà, bên ngoài cửa sổ sát đất là một mảnh gỗ bắc lên ban công cùng bãi cỏ phía sau nhà, cho mèo nhỏ có không gian rộng lớn để chơi đùa.

Khi Tuyên Hòa trở lại phòng khách, Chanh còn cố chấp trốn ở sau sô pha, Tương Trữ Chiêu kéo cậu đi ăn cơm, hiển nhiên là muốn mặc kệ mèo nhỏ. Buổi chiều, Tuyên Hòa đến phòng khách quan sát một chút, phát hiện thức ăn của mèo đã vơi đi một ít, nhiều ít cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Tương Trữ Chiêu tựa hồ thực để ý việc mèo con vẫn còn sợ người, Tuyên Hòa chạng vạng xuống lầu tìm chút đồ ăn lấp đầy cái dạ dày, phát hiện Tương Trữ Chiêu đang ngồi trên sàn nhà, bên cạnh sô pha, vươn tay, ý đồ giả làm con mèo lớn dụ Chanh ra.

Tuyên Hòa đứng ngoài phòng khách, mà nam nhân không biết đã thử bao lâu, qua vài giờ đồng hồ, Chanh cuối cùng cũng bị dụ ra, một người một mèo vui đùa một hồi, Chanh dường như xác nhận nam nhân không có địch ý, liền cẩn thận tiến lại gần cọ cọ dụi dụi vào tay nam nhân.

Trên mặt Tương Trữ Chiêu nhất thời mỉm cười, là tươi cười đơn thuần không mang theo ý tứ trào phúng, Tuyên Hòa kinh ngạc trừng lớn mắt, một cái ôn nhu tươi cười chớp mắt lướt qua, đối phương phát hiện Tuyên Hòa nhìn trộm, sắc mặt trầm xuống, không biết là do tức giận hay do ngượng ngùng.

“… Em đứng ở đó làm gì.”

“Em chỉ đi ngang qua thôi.” Tuyên Hòa nhỏ giọng nói.

Tương Trữ Chiêu hừ một tiếng, bế Chanh lên, ngồi vào sô pha, nói: “Lại đây.”

Tuyên Hòa vâng lời đi đến, ngồi xuống bên cạnh nam nhân. Tương Trữ Chiêu vừa vuốt lông Chanh vừa nói: “Em làm thân với nó đi.”

Tuyên Hòa không biết làm thế nào, đành phải vươn một bàn tay, sờ sờ bộ lông mềm mại trên lưng Chanh, không biết có phải do đã giải trừ cảnh giác hay vì nguyên nhân nào đó, Chanh không có kháng cự cậu, nhưng đây là lần đầu tiên cậu vuốt ve một sinh vật sống, trong lòng cảm thấy có chút kì diệu, cảm giác ấm áp cùng mềm mại ở trên tay làm cậu không tự giác sờ soạng một chút lại một chút.

Đến tối, Chanh dường như đã quen thuộc, ỷ lại vào Tương Trữ Chiêu, dính lấy nam nhân không rời. Tuyên Hòa quan sát thấy, Tương Trữ Chiêu hẳn cũng cảm giác thích thú.

Vì mèo nhỏ không chịu ra khỏi phòng, Tuyên Hòa nằm trên sô pha chơi NDSL, Tương Trữ Chiêu thì ở bên cạnh đùa giỡn với mèo. Tuyên Hòa chăm chú nhìn nam nhân và mèo con vô cùng thân thiết, bỗng nhiên có chút muốn cười, cậu cảm thấy người nam nhân đang ngồi trên sô pha cùng mèo chơi đùa kia tựa như cũng là một con mèo lớn, Tương Trữ Chiêu có thể trong thời gian ngắn khiến mèo con bỏ đi phòng bị, có thể bởi vì mèo nhỏ hiểu được Tương Trữ Chiêu có mùi của đồng loại.

Đợi cho Tuyên Hòa chơi xong, bên kia mèo lớn và mèo nhỏ cũng đã mệt mỏi, Tương Trữ Chiêu có chút buồn ngủ, Chanh cuộn tròn ở bên chân đối phương, im lặng mà ngủ.

Tương Trữ Chiêu mang Chanh đến ổ nhỏ đã trải thảm ở góc phòng, rồi mới đánh một cái ngáp rời đi. Tuyên Hòa đi phía sau nam nhân, hai người lên lầu tự tắm rửa, chờ Tuyên Hòa trở về phòng, Tương Trữ Chiêu đã muốn đi ngủ.

Tuyên Hòa nằm xuống, đưa tay tắt đèn, nhưng thế nào cũng ngủ không được, bất tri bất giác, Tương Trữ Chiêu xích lại gần, giống như trước, đem mặt chôn ở ngực cậu. Tuyên Hòa hiểu đây không phải là ám chỉ muốn cầu hoan, mà chỉ là biểu hiện thân mật, theo bản năng luồn tay vào mái tóc ngắn của đối phương, cảm nhận hô hấp ấm áp của nam nhân khẽ phun trên ngực.

Cậu cái gì cũng chưa làm, trừ bỏ việc mang Chanh về, mọi chuyện còn lại đều do Tương Trữ Chiêu chăm sóc mèo con. Tuy rằng người mang mèo về là cậu, mà đối phương là người tuyên bố “không chán ghét” mèo, nhưng Tuyên Hòa ít nhiều cảm thấy mình bị bỏ quên.

Nhưng lúc này đây, Tương Trữ Chiêu lại nằm trong ngực cậu làm nũng, tựa như mèo nhỏ cùng chủ thân cận, không biết vì sao, Tuyên Hòa đột nhiên cảm thấy mọi nỗi buồn đều tiêu tan.

Cuối tuần, Tuyên Hòa hỏi lại người giúp việc một lần nữa, xác thực ngày sinh nhật Tương Trữ Chiêu, liền thừa dịp nam nhân đi làm một mình ra ngoài.

Quà sinh nhật cho Tương Trữ Chiêu cần phải chuẩn bị, tuy rằng buổi trưa cùng ngày sẽ quay về nhà cũ của Tương gia, bánh ngọt linh tinh gì đó cũng không cần cậu chuẩn bị, nhưng cậu chỉ muốn tặng món quà nhỏ để ghi nhớ sự kiện.

Nam nhân thường hay xem sách, thường uống cà phê, cậu đều biết, nhưng những thứ đó không thể làm quà tặng, vắt óc suy nghĩ hồi lâu, Tuyên Hòa vẫn quyết định tặng Tương Trữ Chiêu một món quà thực dụng, tỷ như đồng hồ hoặc cà vạt. Cậu trộm quan sát, Tương Trữ Chiêu thường mang đồng hồ, tạo hình nhỏ gọn, nhưng đều cùng một hãng.

Cậu lên mạng tìm một chút, cuối cùng quyết định mua một chiếc đồng hồ mới làm quà tặng. Cậu lên mạng đặt hàng, hai ngày sau gửi tới, thế là Tuyên Hòa đến cửa hàng để lấy về. Trả tiền xong, cũng gói lại thật đẹp, Tuyên Hòa có cảm giác muốn thở phào nhẹ nhõm.

Ngay lúc cậu chuẩn bị về nhà, bỗng nhiên bị một người lạ gọi lại.

“Này… Cậu chờ một chút.”

Tuyên Hòa lúc đầu không ý thức được người này đang gọi mình, bởi vậy nên đi tiếp không dừng lại, nhưng đến khi cổ tay bị nắm lấy, cậu mới quay đầu lại, mê muội nhìn người kia.

Nói rằng người trước mặt là người lạ kỳ thật cũng có chút không thỏa đáng, dù sao ít nhất cậu cũng từng gặp người này hai lần, trong đó có một lần là âm thầm rình; đối phương vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu, lực đạo bắt lấy tay cậu rất lớn, Tuyên Hòa cảm thấy có chút đau.

“Cái kia, cậu tên… Tuyên Hòa…” Nam nhân tựa hồ suy nghĩ một chút mới nhớ ra, nói tiếp: “Tuyên Hòa tiên sinh, bây giờ cậu có rảnh không?”

“Có chuyện gì cứ việc nói thẳng, Trầm tiên sinh.” Tuyên Hòa thản nhiên nói, miễn cưỡng dùng lực mới kéo được tay đối phương ra.

“Không vội, tìm một chỗ ngồi xuống nói.” Trầm Trác Vân vừa lòng cười đáp lời.

Thẳng đến khi theo sau đối phương, bị y kéo vào quán cà phê ở góc đường, Tuyên Hòa mới bắt đầu có chút hối hận. Kỳ thật cậu căn bản không cần nghe lời của một người xa lạ, nhưng mặt khác, tình nhân cũ của Tương Trữ Chiêu sẽ nói gì với cậu, thế là cứ vậy kế hoạch của cậu có chút thay đổi.

Hai người ngồi xuống, Trầm Trác Vân gọi đồ uống, Tuyên Hòa chọn nước quả mâm xôi. Khi đồ uống được mang lên, nam nhân nhìn cậu, có chút trào phúng lại có chút ngạc nhiên nói: “Sao cậu không gọi cà phê?”

“Tôi không uống cà phê.” Tuyên Hòa bình tĩnh nói.

“Thực đáng tiếc, Tương Trữ Chiêu lại rất thích cà phê.” Trầm Trác Vân lấy tay vuốt mặt, không biết vì sao, thoạt nhìn cư nhiên có chút vẻ khờ dại.

“… Điều anh muốn nói, chỉ có thế này?” Tuyên Hòa hỏi lại.

Nghe được câu hỏi của cậu, nam nhân đối diện hơi hơi cười. Trầm Trác Vân nói: “Điều tôi muốn nói, đương nhiên không phải chuyện này… Tương Trữ Chiêu vì sao kết hôn với cậu? Cậu một chút cũng không giống vì yêu nên mới lấy.”

Tuyên Hòa trầm mặc, trong khoảng thời gian ngắn không biết làm sao phản bác. Chính cậu cũng rất rõ ràng, Tương Trữ Chiêu kết hôn cùng cậu không phải vì thích cậu, hơn phân nửa là do không ghét cậu mà thôi. Hiện tại trước mặt cậu là Trầm Trác Vân, Tuyên Hòa muốn cãi lại, lại không biết nên nói gì.

Trầm Trác Vân lãnh đạm hoàn toàn không nhìn cậu, bắt đầu kể lại chuyện tình lúc trước; nghe đối phương nói hai mươi năm trước Tương Trữ Chiêu có dáng vẻ gì, có thói quen cùng những chuyện xấu gì, Tuyên Hòa vốn tưởng mình có thể nhẫn nại được, đè nén phiền chán trong lòng, nhưng một câu cuối cùng của đối phương đã kích động cậu.

“… Không nghĩ tới, đã nhiều năm như thế, y vẫn không thay đổi, khi uống rượu, vẫn thích tựa vào ***g ngực người khác ngủ.” Trầm Trác Vân thở dài nói.

Tuyên Hòa hơi hơi nâng mi. Cậu mơ hồ hiểu được đối phương ám chỉ cái gì, bởi vậy quả thực không dám tin. Trầm Trác Vân ý tại ngôn ngoại, cơ hồ ám chỉ Tương Trữ Chiêu ở bên ngoài đã…

“Tôi không hiểu anh muốn nói cái gì.” Cậu nói.

“Dù sao cậu cũng không thích Tương Trữ Chiêu, hôn sự này cũng là do trưởng bối quyết định.” Trầm Trác Vân nở nụ cười một chút, “Tuy rằng tôi không yêu cầu cậu rút lui, bất quá cậu nên thức thời một chút, biết cái gì là tốt.”

Tuyên Hòa lẳng lặng nghe đối phương nói.

“… Nói trắng ra, Tương Trữ Chiêu là của tôi.” Trầm Trác Vân lộ ra vẻ mặt tự tin.

Tuyên Hòa trầm mặc hồi lâu, không biết đang nghĩ cái gì, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn phía bên kia đối phương cao hơn mình một chút, trên môi giữ một nụ cười khách khí, nói: “Không cần biết anh muốn gì, cũng không liên quan đến tôi. Nếu Tương Trữ Chiêu nguyện ý vì anh mà ly hôn, tôi cũng sẽ không níu kéo.”

Cậu lạnh lùng cười, cảm giác trong lòng bỗng sinh ra một cơn tức giận nóng rực: “Đối với chuyện của các anh trong quá khứ tôi không có hứng thú, dù sao các người có quay lại thì rồi cũng sẽ chia tay. Nói thật nghe người đàn ông trung niên nói chuyện cũ năm xưa, ngoại trừ nhàm chán tôi không còn từ nào khác để hình dung.”

Không biết có phải vì bị Tuyên Hòa nhấn mạnh gọi là “đàn ông trung niên”, Trầm Trác Vân thoáng thu hồi nụ cười, trầm ngâm một lúc lâu sau, cuối cùng mở miệng nói: “Cậu… dữ hơn so với tưởng tượng của tôi.”

Tuyên Hòa không đáp lời.

Trầm Trác Vân tiếp tục nói: “Tóm lại, cậu phải biết, trong lòng Tương Trữ Chiêu, so với cậu tôi quan trọng hơn.”

“Vâng, quan trọng đến nỗi trước mặt tôi anh ấy bảo anh cút. Tôi rất rõ ràng.” Tuyên Hòa trào phúng nói; cậu chưa bao giờ nghĩ mình có thể dùng loại ngữ khí này để nói chuyện, nhưng lại cảm thấy nói rất trơn tru. Cậu nói xong liền đứng dậy, lưu lại tiền, ngay cả lời chào tạm biệt theo lễ cũng không buồn nói, chỉ bảo: “Tôi phải đi, anh cứ tự nhiên.”

Trầm Trác Vân ngồi ở chỗ cũ, trơ mắt nhìn Tuyên Hòa rời đi, nhưng Tuyên Hòa lại mơ hồ nghe được tiếng cười trầm thấp của nam nhân ở phía sau. Cậu có chút khó hiểu muốn hỏi đối phương vì cái gì mà bật cười, rồi lại cảm thấy làm như thế thật ngu ngốc, cuối cùng cũng không quay đầu lại, đi thẳng.

Và đây lờ em Chanh (mới tìm ra) =))~ Cái hình lúc trước là do ta nhầm

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.