Hôn Sai 55 Lần

Chương 511: Thì ra anh đều biết (21)



Editor: Quỳnh Nguyễn

Thời điểm đi tới, không hề cảm giác lạnh, lúc này ngồi xuống, Cố Khuynh Thành mới phát hiện lạnh lẽo nhanh chóng tràn ngập toàn thân mình, lúc cô chuẩn bị tìm cửa hàng mua cái áo khoác, lại đột nhiên có người đi tới cạnh mình, phủ thêm một cái áo.

Là một áo khoác tây trang màu đen rất nặng, ấm áp nhanh chóng tràn ngập toàn thân cô, cô hơi run sợ một phen, nghiêng đầu nhìn thấy Trần Mặc Thâm đứng ở bên cạnh cô.

Dưới khí trời rét lạnh, gió lạnh thổi tới làm quần áo mỏng manh trên người Trần Mặc Thâm thổi phình lên.

Cố Khuynh Thành sửng sốt, ngồi ở trên ghế gỗ hồi lâu không nhúc nhích.

Trần Mặc Thâm nhìn chằm chằm Cố Khuynh Thành rất lâu mới hướng về phía Cố Khuynh Thành chậm rãi cười cười: "Từ trong bệnh viện liền nhìn thấy em thất hồn lạc phách chạy ra, đi theo em lâu như vậy rốt cục nhìn em ngồi xuống nghỉ ngơi."

Cố Khuynh Thành không nói gì, chuyển tầm mắt từ trên mặt Trần Mặc Thâm đi, sau đó chậm rãi đứng lên vươn tay muốn kéo áo khoác của Trần Mặc Thâm trên người xuống.

Trần Mặc Thâm lại vươn tay đè lại bờ vai cô, cản trở hành động của cô: "Trời lạnh, cẩn thận bị cảm."

Một đôi mắt đen nhánh của Cố Khuynh Thành yên tĩnh nhìn chằm chằm Trần Mặc Thâm, cô còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, Trần Mặc Thâm liền nhìn nhìn xung quanh, sau đó chỉ vào một quán cà phê cách đó không xa nói: "Muốn đi uống chút gì hay không?"

Cố Khuynh Thành giật giật môi không nói gì như cũ, Trần Mặc Thâm lại ôm lấy môi cười cười, có lẽ bởi vì lanh nên anh ta chà chà chân qua lại tại chỗ, tiếp tục mở miệng nói: " Sau khi về nước vẫn chưa từng tâm sự cùng em, hôm nay vừa lúc gặp, Khuynh Thành, chúng ta hảo hảo nói chuyện chút đi."

Cố Khuynh Thành đứng tại chỗ không nhúc nhích, Trần Mặc Thâm không có một chút không kiên nhẫn, lại treo một nét cười yếu ớt mở miệng: "Khuynh Thành, em sẽ không muốn nói chuyện cùng anh ở trong này đi?"

Cố Khuynh Thành nhìn xung quanh một chút, cuối cùng buông xuống tầm mắt, xoay người đi đến quán cà phê Trần Mặc Thâm chỉ kia, Trần Mặc Thâm đuổi theo.

--

Đẩy cánh cửa quán cà phê, ấm áp nhào tới, thái độ người phục vụ hữu hảo chào đón, Cố Khuynh Thành và Trần Mặc Thâm tìm một chỗ có vẻ hẻo lánh ngồi xuống, sau đó cầm menu đẩy tới.

Trần Mặc Thâm nhận, hai mắt đơn giản nhìn qua, sau đó chọn một ly: "Cà phê Blue Mountain."

Lập tức ngẩng đầu liếc Cố Khuynh Thành một cái: " Em a? Nước cam hay là trà sữa?"

" Không cần phiền toái như vậy, một ly nước ấm." Cho dù Cố Khuynh Thành biết, có lẽ Đường Thời không muốn đứa nhỏ trong bụng mình, nhưng mà sau khi cô xác định mình mang thai, lúc nào cũng chú ý công việc.

" Được, hai vị chờ một chút." Người phục vụ ôn nhu cười cười, xoay người rời đi.

Trong quán cà phê cũng không có nhiều người, Cố Khuynh Thành và Trần Mặc Thâm lại chọn vị trí cực kỳ hẻo lánh, xung quanh đều là chỗ trống, sau khi người phục vụ rời đi, hai người cũng không có nói chuyện gì với nhau, chỉ có âm nhạc nhẹ nhàng chậm chạp trong quán cà phê vờn quanh ở bên tai.

Trần Mặc Thâm cầm lấy sữa trên bàn, xé ra đổ vào trong ly cà phê, cầm thìa tùy ý khuấy hai lần, sau đó bưng lên uống một ngụm, ngẩng đầu nhìn Cố Khuynh Thành đối diện từ đầu đến cuối cực kỳ yên lặng, qua một lúc lâu sau mới mở miệng nói: "Gặp chuyện không vui gì sao?"

Mí mắt Cố Khuynh Thành nhẹ nhàng run rẩy, bưng chén nước ấm kia vẫn không nói gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.