Hôn Sủng Hôn Nhân Giá Ngàn Vàng

Quyển 5 - Chương 8: Lần đầu thai máy!



Ra khỏi trạm tàu điện ngầm, Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn lập tức nhìn thấy xe của nhà họ Tống đã đậu ở bên ngoài.

Tài xế sau khi cung kính mở cửa xe ra, sắc mặt nặng nề mà chào hỏi: "Thiếu gia, thiếu phu nhân."

Trong lòng Cận Tử Kỳ hiểu, Tống trạch bây giờ đã bị Tống Nhiễm Cầm huyên náo gà bay trứng vỡ rồi!

Sợ rằng đây cũng là nguyên nhân Tống Kỳ Diễn lần lữa không trở về, kéo dài thời gian ở lại bên ngoài.

Ai muốn nhìn xem một người đàn bà chanh chua khóc lóc om sòm lăn lộn phô diễn?

Đến lúc Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ tới nhà họ Tống, vẫn chưa vào cửa, đã nghe thấy Tống Nhiễm Cầm ở trong nhà thét chói tai.

"Đây hết thảy đều là do Tống Kỳ Diễn giở trò quỷ!"

Vừa về đến thì đã nghe được một câu phỉ báng như vậy. . . . . .

Tống Kỳ Diễn híp híp mắt, khóe miệng lại cong lên, vậy mà, đáy mắt cũng là một mảnh lạnh như băng, giọng nói chói tai đó khiến Cận Tử Kỳ nghe thấy cũng không nhịn được che lấy lỗ tai, nhíu mi tâm lên.

Người giúp việc trong toà nhà lầu chính đã sớm lẫn mất rất xa, chỉ sợ không cẩn thận liền trở thành ống tre cho Tống Nhiễm Cầm trút giận.

Tô Hành Phong đang ở trong giữa hành lang gọi điện thoại, thoạt nhìn có chút phiền não, vốn ăn mặc chỉnh tề nhưng tinh thần có phần suy sụp, anh cào cào tóc của mình, cùng người bên đầu kia điện thoại đang điều đình, giọng nói có chút mệt mỏi.

Cả Tống trạch đều đã bao phủ trong một dòng áp suất rất thấp.

Hầu như Tống Kỳ Diễn và Cận Tử Kỳ vừa hiện thân, quản sự Minh đã tiến lên: "Thiếu gia, chủ tịch đợi anh đã lâu rồi."

Tống Kỳ Diễn mang vẻ xem thường, mắt liếc nhìn cánh cửa phòng khách khép hờ, sau đó vuốt vuốt trán của mình.

"Quản sự Minh, tôi hôm nay thân thể khó chịu, phiền coo chuyển lời cho cha tôi, có chuyện gì ngày mai hãy nói."

Nói xong, hắn tiến lên nhẹ ôm lấy Cận Tử Kỳ muốn đi lên lầu.

Chỉ là vừa xoay người một cái, bóng dáng của Tống Chi Nhậm đã xuất hiện ở cửa phòng khách, Cận Tử Kỳ sửng sốt, ngay sau đó lại quay sang Tống Chi Nhậm lễ phép cúi đầu: "Ba ba."

Tống Kỳ Diễn có thể đối với Tống Chi Nhậm không chút kiêng kỵ, nhưng cô vẫn còn chưa tới trình độ được Tống Chi Nhậm có thể vô hạn bao dung, dù sao cũng là người ngoài, lễ tiết cơ bản nhất như vậy cô vẫn hiểu.

Tống Chi Nhậm nhìn Cận Tử Kỳ liếc mắt một cái, nhàn nhạt đáp lại, quay qua nhìn sang Tống Kỳ Diễn nói: "Nếu đã trở lại, cùng Tử Kỳ đi xuống uống ly trà thôi." Nói xong, lại xoay người trở lại trong phòng khách trước.

Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn nhau, ở trong mắt lẫn nhau thấy được bất đắc dĩ, hai người châu đầu kề tai oán trách mấy câu, thân thể mặc dù đã mệt nhọc, nhưng vẫn là ý chí chiến đấu hiên ngang mà đi tới phòng khách.

Trước khi đi vào phòng khách, Cận Tử Kỳ thả chậm bước chân, nghiêng đầu quét mắt nhìn Tô Hành Phòng đang ở cách đó không xa gọi điện thoại.

Tống Nhiễm Cầm thiếu hụt Tống thị khoản tiền kia không ít, căn cứ theo Tống Kỳ Diễn nói, cô suy đoán có ít nhất ba trăm ngàn, hôm nay Tô Tấn An vứt bỏ vợ con cùng tình nhân qua cầu rút ván, cái cục diện rối rắm này chỉ có thể để cho mẹ con họ nhận lấy.

Nếu như Tống Nhiễm Cầm không có tiền, như vậy số tiền kia chỉ có thể rút từ trong túi Tô Hành Phong, Tô Hành Phong mặc dù là chủ tịch Phong Kỳ, nhưng cũng vẫn không phải là đại gia bạc triệu, móc ra ba trăm ngàn, đoán chừng ngân quỹ còn dư lại không có mấy.

Tô Hành Phong mới cúp điện thoại xoay người lại, thì chạm phải ánh mắt của Cận Tử Kỳ, nhất thời hơi hoảng hốt, dường như có chút khó chịu, anh siết chặt di động trong tay, nhưng vẫn đi tới.

"Sắc trời không còn sớm, các người đi về nghỉ ngơi đi, chuyện nơi đây tôi sẽ xử lý tốt."

Hiển nhiên, Tô Hành Phong không hy vọng Tống Kỳ Diễn dính vào chuyện trong nhà mình, nói ra chính anh cũng đã ngại mất thể diện, huống chi, người này còn là Tống Kỳ Diễn, luôn luôn nhắc nhở bản thân anh không chịu nổi thân thế con trai trưởng nhà họ Tống của hắn.

Tống Kỳ Diễn lại không một chút nào để ý tới thái độ không quá thân thiện của Tô Hành Phong, cúi đầu, khoa trương mà hôn một cái lên mặt Cận Tử Kỳ: "Tôi cũng muốn sớm đi nghỉ ngơi, hết lần này tới lần khác vị cha càng già càng dẻo dai kia không cho!"

Sắc mặt Tô Hành Phong cứng đờ, trong phòng khách đã truyền đến tiếng Tống Chi Nhậm thúc giục ——

"Tống Kỳ Diễn, bảo anh đi vào, chẳng lẽ còn muốn ta dùng kiệu lớn tám người kiêng vào sao?"

Tống Kỳ Diễn nhíu mày, thở dài một tiếng, bày tỏ đối với mình cha chuyên quyền không thể làm gì.

Không nhìn tới ánh mắt Tô Hành Phong khó chịu, dắt Cận Tử Kỳ đẩy cửa mà vào.

Trong phòng khách vốn là không khí ấm áp, nhưng giờ phút này chỉ là nhân tử quấy nhiễu lòng người nóng nảy.

Tống Chi Nhậm ngồi ở trên ghế sofa, hai tay chống quải trượng, sắc mặt tái xanh, khóe miệng căng thẳng, đối với Tống Nhiễm Cầm một tiếng cao hơn một tiếng lên án và tức giận mắng trách chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, như có điều suy nghĩ mà nhìn chằm chằm cái ly trên bàn.

"Ba, ba phải làm chủ cho con. . . . . . tên khốn Tô Tấn An kia, uổng công con tin tưởng hắn ta như vậy, hắn ta không chỉ ở bên ngoài nuôi vợ bé, còn muốn đẩy con tới họng súng. . . . . . Ba, con chỉ không biết nhìn người cho rõ thôi!"

Bình thường Tống Nhiễm Cầm đều chú trọng dáng vẻ bên ngoài, giờ phút này lại nửa quỳ ở bên chân Tống Chi Nhậm, một đống nước mũi nước mắt, trên thảm lại hết đống khăn giấy này đến đống khác, tốn công trang điểm, giờ phút này tóc tai bù xù, giống như quỷ to mập mà kêu khóc.

"Hu hu. . . . . . Kể từ khi có con trai, ba đã không xem con đây là con gái người! Con cũng là ruột thịt xương máu của ba, tại sao ba có thể để tiền vào trong mắt, vì ba trăm ngàn, đối với con chẳng màng ngó ngàng gì hết sao? Nếu như mẹ con dưới đất có linh thiêng, biết đứa con duy nhất còn sống đã một đống tuổi còn phải gặp phần tội này. . . . . ."

Tống Chi Nhậm không nhịn được đạp đạp Tống Nhiễm Cầm, Tống Nhiễm Cầm lại liều chết ôm Tống Chi Nhậm không buông tay, sau khi bị đá một cước, khóc đến thê lương hơn: "Ba. . . . . . Con biết sai rồi, ba hãy tha thứ cho con đây một lần thôi!"

Cận Tử Kỳ vừa đi đến gần, lập tức nhìn thấy trên gương mặt Tống Nhiễm Cầm có hai hàng nước mắt đen như mực, hai con mắt không thể so với gấu mèo mắt tốt hơn một chút, nhìn Tống Nhiễm Cầm như vậy, làm thế nào cô cũng không sinh được chút đồng tình hay thương hại nổi.

Sắc mặt Tống Chi Nhậm cực kém, Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn trao đổi ánh mắt ——

Nói vậy, kế tiếp sẽ là một đoạn thời gian gian nan.

Tống Nhiễm Cầm hiển nhiên cũng đã nhận ra vợ chồng Tống Kỳ Diễn đến, lập tức dừng khóc thét lại, quay đầu, đề phòng mà nhìn chằm chằm Tống Kỳ Diễn đang đi tới, đáy mắt chuyển động nhưng không cách nào che giấu tức giận và không cam lòng.

Nhưng Tống Kỳ Diễn ngay cả dư quang khóe mắt cũng không chia cho bà ta một chút, tiếp tục dắt Cận Tử Kỳ theo ngồi ở trên ghế sofa, đối với Tống Chi Nhậm nói: "Cha, vội vã như vậy gọi tôi trở về, có chuyện gì không?"

Vừa mở miệng, thiếu chút nữa khiến Tống Chi Nhậm giận đến lấy quải trượng trong tay đập tới.

Tống Chi Nhậm tức giận nhìn chằm chằm vẻ mặt tò mò của Tống Kỳ Diễn, đỉnh đầu dâng lên khói xanh, nói thật dễ nghe, biết rõ ta vội vã tìm anh, còn trở về chậm rì rì, không dừng lại ở đó, còn cố ý không nhận điện thoại!

Cuối cùng, đè xuống hỏa khí, chẳng qua Tống Chi Nhậm mang giọng mỉa mai mà hừ mạnh: "Xem ra anh gần đây bận rộn liên tục đến thời gian tiếp điện thoại cũng không có, cần ta thay anh sắp đặt một người đặc biệt chuyên tiếp điện thoại không?"

Tống Kỳ Diễn thật giống như không có nghe ra hàm ý giễu cợt của Tống Chi Nhậm, chuyển đến bên cạnh trà cụ, giống như là một người con trai kính cẩn, động tác trên tay đâu vào đấy, lời cũng không gián đoạn: "Cha, lời này cần phải nói thế nào nha."

Tống Chi Nhậm cau chặt chân mày nhìn về phía Tống Kỳ Diễn, Tống Kỳ Diễn lại thong thả ung dung mà pha trà, nhìn thấy Cận Tử Kỳ tiến lên giúp một tay, hơi toét miệng, một cái tay rảnh rỗi bèn vén qua vài sợi tóc của cô bị rũ xuống.

Nếu không phải giờ phút này tình cảnh không đúng, Tống Chi Nhậm cũng sẽ vì đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này mà cảm khái vài câu!

"Cha, ngài giao Tống thị cho tôi, đối với nó tôi có trách nhiệm không thể từ chối, gần đây gần cửa ải cuối năm, vì một vài chuyện mà bận rộn đến bể đầu sứt trán cũng là khó tránh khỏi, cha ngài không phải cũng từng trải qua như vậy sao?"

Trong lòng Tống Chi Nhậm thầm mắng: da mặt thật là dày, thật sự là dám được đằng chân lân đằng đầu!

"Lại nói tiếp, tôi thật ra có không ít vấn đề muốn thỉnh giáo ở chỗ cha ngài đấy!"

Tống Chi Nhậm nhướng lông mày: "Vậy sao?"

Cận Tử Kỳ khẽ dừng động tác ngâm trà vào nước, có chút nghi hoặc mà liếc nhìn Tống Chi Nhậm, chẳng lẽ, đối với lý do vụng về như vậy, Tống Chi Nhậm cũng định tin, hay là, chỉ là một kiểu thử dò xét?

Tống Kỳ Diễn lại hăng hái dồi dào lên, hắn dường như rất thích ý giải thích cho Tống Chi Nhậm một chút về công việc gần đây của mình, hắn ngồi trên ghế sofa nghiêm chỉnh, Cận Tử Kỳ quay đầu lại, hắn chính là mang bộ dạng chó hình người.

"Chi nhánh công ty nộp lên báo cáo hàng năm nói, mức độ tiêu thụ thì không có vấn đề gì, tuy nhiên lợi nhuận trượt xuống rất dữ dội, đơn giản không cách nào đánh đồng được với lợi nhuận của mọi năm, năm nay cả năm vẫn không thể so sánh tương đối với lợi nhuận của hai quý năm ngoái, Tống thị thoạt nhìn phong quang vô hạn, sau lưng chỉ có tự mình biết quốc khố bắt đầu trống không. . . . . . Cũng không biết sai lầm ở phân đoạn nào, hài, tôi vốn là tên nuôi gà, làm thế nào hiểu những thứ ngươi lừa ta gạt trên thương trường chứ? Đây cũng không phải sở trường của tôi, thật đúng là nhức đầu mà!"

Tống Kỳ Diễn nói xong, còn phối hợp mà vuốt vuốt huyệt thái dương mình, lộ ra bộ dạng mệt mỏi.

Tống Chi Nhậm nghe xong lời này lẽ khác của hắn, gương mặt xanh đen, nhưng cũng bị chận phải cứng họng.

Tống Kỳ Diễn ngẩng đầu ngắm nhìn Cận Tử Kỳ đang pha trà, ánh mắt trở nên dịu dàng: "Cho nên, đây cũng là nguyên nhân tại sao tôi không thể thường xuyên ở bên cạnh Tử Kỳ và bọn nhỏ."

Cận Tử Kỳ nhìn dáng vẻ hắn ăn năn hối hận, không nhịn được vểnh khóe miệng lên, quả nhiên, lập tức nghe thấy Tống Chi Nhậm hừ nhẹ một tiếng, hiển nhiên, ông cụ không tin những lời hồ lộng này của Tống Kỳ Diễn.

Ngược lại Tống Nhiễm Cầm ở một bên bị xem nhẹ quá lâu, rốt cuộc không nén được tức giận, kéo ống quần của Tống Chi Nhậm, khóc lóc thảm thiết khẩn cầu: "Ba, con và A Phong bây giờ là cô nhi quả mẫu, trừ ngài ra rốt cuộc không ai có thể làm chủ thay chúng con rồi!"

"Tuy nhiên đối với cô nhi quả mẫu các người đây tuổi tác quả thật đúng là hơi lớn."

Tống Kỳ Diễn nhận lấy cái tách Cận Tử Kỳ đưa tới, thuận miệng tiếp một câu sau Tống Nhiễm Cầm.

Ngữ điệu chế giễu khiến cho Cận Tử Kỳ bật cười, đúng là, trong trí nhớ cô nhi quả mẫu đều là một người mẹ chỉ hai mươi mấy tuổi mang theo một đứa nhỏ ba bốn tuổi nghèo khó mà trở lại nhà mẹ, tuyệt không phải là bà mẹ đã lớn tuổi như Tống Nhiễm Cầm đây.

Tống Nhiễm Cầm nhắm chặt mắt, không đếm xỉa đến lời của Tống Kỳ Diễn nói, chẳng qua là xin Tống Chi Nhậm: "Ba, con biết mình lần này gây đại họa, tuy nhiên. . . . . . Chuyện này mà truyền đi, đối với Tống thị cũng là một đả kích không nhỏ đó!"

Tống Chi Nhậm nhíu mắt lại, rõ ràng là, đang suy tư hàm ý trong lời nói của Tống Nhiễm Cầm.

Đáy mắt Tống Nhiễm Cầm thoáng qua ánh sáng hy vọng, càng thêm ôm chặt bắp đùi của Tống Chi Nhậm: "Ba, bây giờ A Phong lập tức sẽ cùng Tang Tang kết hôn, nếu lúc này sơ hở miệng nói ra chuyện này, hôn sự này nhất định sẽ huỷ đi, con đã không hy vọng xa vời tên khốn kia trở lại, chỉ hy vọng A Phong có thể có cái hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn. . . . . . Hơn nữa, Tang Tang vào nhà chúng ta, đến lúc đó gặp phải phiền toái, nhà họ Bạch cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, ba, ngài cho con thêm một chút thời gian, đến lúc hôn sự sau khi đã định, con sẽ cùng nhà họ Bạch thương lượng, mượn trước ít tiền, đến lúc đó A Phong cũng xuất ra một chút, nhất định bổ sung vào chỗ thiếu của Tống thị!"

Tống Kỳ Diễn đặt ly trà xuống, hai tay đè lên nhau, mười ngón tay thon dài đan xen, nhếch khóe miệng lên khẽ mỉm cười: "Chị cả, là chị quá đề cao mình? Hay là nhìn nhà họ Bạch quá thấp?"

Cột sống Tống Nhiễm Cầm trong phút chốc thẳng băng.

"Thứ nhất, tôi không cho là vị thông gia kia của chị sẽ hảo tâm đem đến một số tiền lớn dùng để cho chị tát nước, công ty của con trai bảo bối chị quy ra thành tiền mặt ngược lại rất đáng tiền, bất quá mặc dù nó nguyện ý, những cổ đông khác cũng chưa chắc đồng ý. Mặc dù chị cả gây ra những chuyện này, quả thật làm cho tôi có chút nhức đầu, nhưng nó đối với tôi mà đánh vào, nhiều nhất là để cho tôi ngày mai lúc làm việc sa thải người phụ trách nguy cơ quan hệ xã hội mà thôi."

Đối mặt ánh mắt Tống Nhiễm Cầm không dám tin, Tống Kỳ Diễn cười đến hòa ái: "Tôi đây cái người nghèo túng nuôi gà, không có sở trường gì, cũng chỉ biết đạo lý bình nứt không sợ bể, cùng lắm thì, cuối cùng rơi vào kết cục khúc chung nhân tán."

Tống Chi Nhậm nghe vậy, mở mắt ra, ánh mắt lấp lánh mà nhìn chằm chằm Tống Kỳ Diễn.

Trên mặt Tống Kỳ Diễn còn treo nụ cười nhạt, trong đôi tròng mắt kia ánh sáng nguy hiểm bén nhọn làm Tống Nhiễm Cầm sinh lòng bất an: "Tiếp theo, chị cả, tôi cảm thấy chị thật là quá coi trọng chính mình rồi. Có câu tôi vẫn muốn nói, thời điểm chị ở trong phòng này diệu võ dương oai, có nghĩ tới hay không, mẹ của tôi đang ở trên trời nhìn chị?"

Nhắc tới thiên kim quá cố nhà họ Lam, sắc mặt Tống Chi Nhậm và Tống Nhiễm Cầm đều biến đổi, Tống Chi Nhậm là cực kỳ phức tạp, còn Tống Nhiễm Cầm lại là sợ hãi đến không có huyết sắc, đôi mắt ra sức mà nhìn quanh khắp nơi, thể hiện rõ trong lòng có quỷ.

Cận Tử Kỳ liền nhớ tới Tống Kỳ Diễn từng nói với cô, năm đó người gián tiếp hại chết mẹ ruột hắn, không phải người vợ ở quê của Tống Chi Nhậm, mà là Tống Nhiễm Cầm, là bà ta len lén giở thủ đoạn để cho tiểu thư nhà họ Lam biết chân tướng.

Khi đó Tống Nhiễm Cầm, đại khái cũng mười sáu mười bảy tuổi rồi, bắt đầu cái tuổi tham mộ hư vinh.

Trong tay bình trà sẩy một cái, bình miệng vẩy ra trà nóng văng lên mu bàn tay của cô, Cận Tử Kỳ khẽ kêu lên một tiếng hoảng hốt, trên mu bàn tay đã đỏ một mảng lớn, cô phản ứng theo bản năng hất đi cái ấm.

Ngay sau đó, tay của cô đã bị bao bọc ở trong một đôi bàn tay, Tống Kỳ Diễn lập tức ở bên cạnh cô nửa ngồi xuống, vừa lo lắng phân phó người giúp việc đi lấy túi chườm đá vừa rút khăn giấy qua lau lên bàn tay bị phỏng của cô.

"Có sao không?" Hắn cẩn thận cầm tay của cô, thổi thổi, một tràng mát mẻ.

Cận Tử Kỳ nhìn sang hắn xiết chặt chân mày, thấy rõ trong mắt hắn lo lắng, dường như là trong nháy mắt phát hiện cô bị thương, hắn đang từ trong không khí giương nỏ bạt kiếm rút người ra, kéo cô vào trong ngực cẩn thận che chở.

Cô mím môi, lắc đầu một cái: "Em không sao."

Tống Kỳ Diễn đỡ cô dậy, không thèm để ý tới những người khác trong phòng khách, ôm lấy cô trở về phòng.

Âm thanh già nua nhưng mạnh mẽ vang lên ở sau lưng: "Kỳ Diễn. . . . . . Nhiễm Cầm chung quy cũng như anh, chảy máu của ta."

Tống Chi Nhậm lại mở miệng thay Tống Nhiễm Cầm cầu tình, có chút bất ngờ rồi lại ở trong tình lý.

Mặc dù Tống Nhiễm Cầm làm chuyện sai lầm nhiều hơn nữa, nhưng khi thật sự dính đến an toàn của sinh mạng, làm cha thế nào lại thấy chết mà không cứu?

Tống Kỳ Diễn dừng bước lại, quay đầu, cười khẽ: "Cha, cha nói đùa rồi đó, mẹ của tôi chỉ sinh một mình tôi."

Những lời này, đối với Cận Tử Kỳ mà nói, cũng không xa lạ, cô cũng đã từng nói qua với cha mình.

Mỗi một lần, khi nói những lời này, trong lòng cảm xúc lại đâu chỉ là sóng cả cuộn trào mãnh liệt?

Cận Tử Kỳ phản ứng theo bản năng thì nắm chặt tay Tống Kỳ Diễn, muốn cho hắn đủ ấm áp.

Tống Kỳ Diễn quay lại cầm tay của cô, trên mặt lại chứa ý cười, đối với Tống Chi Nhậm nói: "Chuyện công ty này, cũng không phải là tôi muốn thế nào thì lập tức thế đó, nói đến cùng, nhân sự trong công ty này cũng đều nắm giữ ở trong tay của cha."

Nói xong, Tống Kỳ Diễn đã dắt Cận Tử Kỳ xoay người rời đi!

Trong phòng khách nhất thời yên lặng xuống, Tống Nhiễm Cầm lại lập tức nhảy lên, vây quanh Tống Chi Nhậm liến thoắng không ngừng.

"Ba ba, nó nói là thật sao? Vậy chuyện ba trăm ngàn, ba, ba có thể hay không. . . . . ."

Tống Chi Nhậm buồn rầu mà nhìn chằm chằm bóng lưng Tống Kỳ Diễn một hồi, chợt nện quải trượng nột cái, trừng mắt Tống Nhiễm Cầm, phẫn uất chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, sau đó hất tay của bà ta ra, xoay người đi lên lầu.

Hiển nhiên, đại gia trưởng nhà họ Tống cũng trong một cái chớp mắt, hiểu Tống Kỳ Diễn đã trả lại phiền phức cho ông.

Nếu như không giúp Tống Nhiễm Cầm, vậy tối nay thậm chí sau này mỗi đêm cũng đừng mong được tiếp tục ngủ ngon.

Nếu là ông đáp ứng thay Tống Nhiễm Cầm giải quyết chuyện này, như vậy thế tất yếu ông sẽ xuất huyết nhiều thêm, hơn nữa không chỉ ba trăm ngàn, còn có cái cục diện rối rắm của công ty địa sản Văn Long nữa!

Vào phòng ngủ của mình, khoá cửa lại, Cận Tử Kỳ mới quay đầu đã nhìn thấy khuôn mặt Tống Kỳ Diễn dưới ánh đèn.

Đường nét trên măth của hắn có chút lạnh lùng nghiêm nghị, vậy mà, chống lại tầm mắt của cô, thì lập tức dịu xuống.

Tống Kỳ Diễn cố làm ra vẻ thân mật mà ôm lấy cô, môi mỏng dán lên bên tai cô, một tay nắm lấy bàn tay cô bị phỏng đỏ lên, cẩn thận mà vuốt nhẹ, "Tâm tư nặng như vậy, lần này là bàn tay, lần sau đổi lại cái gì đây?"

Cận Tử Kỳ ngược lại siết chặt tay của hắn, quay đầu: "Nếu như khó chịu, hãy nói ra đi, hai người chia sẻ, so với một mình chịu đựng khá hơn một chút, mặc dù, em rất buồn bực, nhưng sẽ là đối tượng tốt để bày tỏ."

Tống Kỳ Diễn hôn huyệt thái dương của cô, khẽ gọi một tiếng: "Tiểu Kỳ. . . . . ."

"Hả?" Cô mặc cho hắn ôm, rúc vào đầu vai hắn, ngước mắt cười nhìn vào trong mắt của hắn.

"Anh yêu em, từ quá khứ đến bây giờ, vẫn luôn yêu em, sợ là không có điểm dừng."

Một tiếng than nhẹ chui vào trong tai cô, kèm theo một nụ hôn thâm tình.

Cận Tử Kỳ vểnh khóe miệng lên, vành mắt có chút đỏ, thành kính mà nín thở nhắm mắt lại, đang muốn đáp lại tình cảm nồng nàn của hắn, trong chiếc bụng đã nhô thật cao lại đột nhiên khẽ động, cô hé mở đôi môi đỏ mọng, "Nó động. . . . . ."

Sau khi trứng thụ tinh phát triển thành phôi thai, lần đầu tiên, để cho mẹ cảm nhận dấu hiệu sự sống của nó!

Tống Kỳ Diễn có chút tay chân luống cuống, nhìn Cận Tử Kỳ, lại nhìn chằm chằm bụng của cô, một lát khẩn trương, một lát cười khúc khích, đặt bàn tay ở trên bụng cô, hơi có chút run rẩy. . . . . .

Cận Tử Kỳ cười tủm tỉm nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của hắn, chậm rãi cười lên, nâng mặt của hắn mà hôn xuống.

Khó được chủ động lưu luyến như vậy, thở dốc rời khỏi bờ môi của hắn, nhìn vào tròng mắt đen của hắn sáng trong, cô khắc chế xúc động muốn hôn hắn lần nữa, tựa vào lồng ngực của hắn, vô cùng thỏa mãn mà thở dài ——

Bé cưng, thật sự thì con so với anh trai con may mắn hơn, lần này, ba ba của con sẽ chờ đợi con đến!

Tống Kỳ Diễn vẫn còn cười ngây ngô, ở trước người của cô nửa quỳ xuống, đem lỗ tai gần sát bụng của cô, hai tay vòng quanh hông của cô, kích động thấp thỏm mà nỉ non: "Bé cưng, cử động một cái nữa cho ba ba nghe một chút!"

Đáng tiếc, làm đi làm lại đến quá nửa đêm, bụng cũng không có phản ứng chút nào.

Cận Tử Kỳ đáng thương, híp mắt, mệt đến không chịu được, tinh thần Tống Kỳ Diễn vẫn còn phấn chấn, nằm ở bên cạnh cô, vuốt ve cái bụng tròn xoe, hết lần này đến lần khác dỗ dành: "Cục cưng, tối nay trăng sáng rất đẹp, có muốn nhìn hay không?"

Cận Tử Kỳ nhìn sang ngoài cửa sổ một mảnh đen kịt, trừng mắt, ở đâu ra trăng sáng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.