Hôn Trộm 55 Lần

Chương 136: Đừng nói năng linh tinh (10)



Kiều An Hạ ngồi ở trong xe, nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn bóng dáng Lục Cẩn Niên càng lúc càng xa, cuối cùng hốc mắt không nhịn được đỏ lên.

-

Thang máy đi lên tầng cao nhất, mở cửa, Lục Cẩn Niên từ bên trong đi ra.

Trợ lý ôm mấy tập văn kiện, đang chờ ở cửa phòng của anh, thấy anh đi tới, lập tức kính cẩn đi lên đón tiếp, nói: "Ông Lục, buổi trưa, phó tổng trong công ty, sai người đưa tới mấy tập văn kiện, nói là giấy tờ quan trọng, xin ông xem qua, nếu như không có vấn đề, nhanh chóng ký tên để đưa về công ty."

Lục Cẩn Niên khẽ gật đầu, lấy ra thẻ phòng mở cửa, sau đó cởi áo khoác âu phục ra, đưa cho trợ lý, nhận lấy văn kiện từ trong tay trợ lý, trước đi tới sô pha rồi ngồi xuống, mở ra phê duyệt.

Văn kiện có 7, 8 phần, Lục Cẩn Niên xem một lượt rồi ký tên xong thì sắc trời ngoài cửa sổ đã tối.

Lục Cẩn Niên đưa văn kiện cho trợ lý, ý bảo hắn đem về công ty.

Trợ lý nhìn thấy bây giờ đã là 8 giờ tối, Lục Cẩn Niên còn chưa ăn cơm tối, cho nên liền lên tiếng hỏi: "Ông Lục, có muốn tôi gọi thức ăn tối trong khách sạn giúp ông không?"

Có thể là vì phê duyệt giấy tờ hết buổi trưa nên mi tâm của Lục Cẩn Niên hiện lên một tầng mệt mỏi nhàn nhạt, anh khoát tay áo về phía trợ lý, tỏ vẻ không cần.

Trợ lý biết điều ôm giấy tờ, thấp giọng nói một câu: "Nếu ông lqd Lục không còn việc gì nữa, vậy tôi xin phép ra ngoài trước."

Lục Cẩn Niên giơ tay lên, xoa mi tâm của mình rồi khẽ vuốt cằm.

Lúc trợ lý xoay người đi, Lục Cẩn Niên đột nhiên mở mắt, mở miệng nói một câu: "Cậu đến phòng của Kiều tiểu thư tìm lý do lừa cô ấy đi lên một chuyến."

"Dạ." Trợ lý thấp giọng đáp lại, nhẹ nhàng mở cửa, đi ra khỏi phòng.

Phòng lớn như thế, trong nháy mắt chỉ còn lại một mình Lục Cẩn Niên, anh tựa vào ghế sa lông, nhìn chăm chú bầu trời đầy sao, trong đầu vô tình nghĩ đến trong tiệm cơm nông thôn Kiều An Hạ đã nói những lời đó với Kiều An Hảo.

Lúc Kiều An Hạ còn trẻ sau khi theo đuổi anh thất bại, bởi vì Kiều An Hảo và Hứa Gia Mộc, anh vẫn phải đối mặt với Kiều An Hạ, nhưng anh cố gắng để cho hai người không phát sinh quá nhiều sự tiếp xúc.

Cho đến hơn bốn năm trước, khi đó, đã khoảng gần bảy tháng anh không gặp Kiều An Hảo, cũng không nghe được bất kỳ tin tức liên quan tới cô.

Một buổi chiều, nhóm Hứa Gia Mộc ca hát ở Kim Bích Huy Hoàng, anh đến hơi muộn, khi đến nơi, chỗ ngồi đã gần hết, chỉ có một chỗ trống bên cạnh Kiều An Hạ, anh liền đi tới, ngồi xuống.

Mới đầu Kiều An Hạ không chủ động mở miệng nói chuyện với anh, anh cũng không muốn nói chuyện với cô, sau đó lúc mọi người chơi trò chơi, Kiều An Hạ rót rượu cho anh mới nói một câu với anh.

Nếu là trước kia, chắc chắn anh sẽ không trả lời, nhưng lần hiếm hoi này, anh lại nói chuyện với cô.

Hai người cứ tán gẫu qua lại như vậy, anh lơ đãng thuận thế hỏi một câu: "Kiều An Hảo đâu? Sao lại không tới?"

Kiều An Hạ không suy nghĩ nhiều, liền nói với anh: "Kiều Kiều lqd bị cảm, cơ thể không thoải mái, không muốn đi."

Anh rất bình tĩnh gật đầu một cái với Kiều An Hạ, nhìn có vẻ không quan tâm, nhưng tận đáy lòng lại đau lòng một trận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.