Hôn Trộm 55 Lần

Chương 146: Anh cũng thích trời mưa (10)



Lục Cẩn Niên hôn cô giống như đang cắn xé, anh .lamlam.lqd. dùng sức xé quần áo của cô, có hơi đáng sợ.

Kiều An Hảo nhớ đến cảm giác hai lần trước anh làm cô đau đến sống không bằng chết, cơ thể trở nên có chút khẩn trương, lúc Lục Cẩn Niên mạnh mẽ xông vào thân thể cô, khiến cả người cô không nhịn được mà run rẩy, bởi vì đau đớn, khóe mắt hơi ẩm ướt

Lục Cẩn Niên cảm giác rõ ràng cô gái phía dưới run rẩy, theo bản năng ngẩng đầu lên từ xương quai xanh của cô, đã thấy khóe mắt cô ướt đẫm, động tác của anh ngừng lại, trong đầu nhớ tới lần trước lúc kết thúc, hình ảnh vẻ mặt cô tái nhợt co rúc ở trên giường, anh nắm bả vai cô tăng thêm chút sức lực, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng như cũ, nhưng động tác lại nhẹ nhàng hơn một chút.

Kiều An Hảo không còn cảm giác khó chịu như vậy nữa, cơ thể căng thẳng, hơi buông lỏng một chút, vẫn có thể cảm giác được hơi đau, càng về sau, cảm xúc đau đớn đã được thay vào kích thích mãnh liệt mà Lục Cẩn Niên mang đến, thân thể mới hoàn toàn mềm nhũn ra. Lục Cẩn Niên d#d$l^q*d cảm giác được cô gái nhỏ đã động tình, sức lực cũng dần dần trở nên dịu dàng.

Cuối cùng, cũng đến lúc kết thúc, Lục Cẩn Niên gục ở trên người Kiều An Hảo, bởi vì thân thể được phóng thích, nên đầu có chút choáng váng, cảm giác như mình đã cho cô hết tất cả sức lực.

Lục Cẩn Niên gục ở trên người Kiều An Hảo thở dốc một chút, theo bản năng giơ tay lên, muốn vuốt ve mái tóc dài của cô, nhưng cuối cùng, vừa giơ tay lên, đã nắm thành quả đấm, dùng sức rút tay về, xoay người đứng dậy rời khỏi cơ thể cô, sau đó nhặt áo tắm dưới mặt đất lên, bọc lại cơ thể mình, mới quay đầu, nhìn lướt qua Kiều An Hảo bất ổn đang cuốn người trên ghế sa lon, vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói lạnh lẽo nói: "Lần giao dịch này đã xong, nếu cô muốn chuyện gì có thể gửi tin nhắn cho tôi, nếu như không có, tôi xem gần đây có hợp đồng nào tốt sẽ sắp xếp cho cô.”

Nói xong, Lục Cẩn Niên lạnh lùng xoay người, đi vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.

Trong phòng khách chỉ còn lại một mình Kiều An Hảo, lúc Lục Cẩn Niên xoay người đi, cô vươn tay, nhặt quần áo lamlam.lqd của mình lên, che lại cơ thể trần trụi của mình, nằm trên ghế sa lon lẳng lặng trong chốc lát, mới ngồi dậy, mặc quần áo vào.

Kiều An Hảo đứng lên, nhìn Lục Cẩn Niên đóng cửa phòng ngủ, suy nghĩ một chút, cuối cùng không gọi anh, yên lặng xoay người, đi ra khỏi phòng của Lục Cẩn Niên.

Lúc này đã là mười hai giờ đêm, Triệu Manh đã ngủ, Kiều An Hảo đi tắm rồi rón rén bò lên giường, lại không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Cô thật sự không biết tối nay rốt cuộc mình đã nói sai điều gì mà chọc anh tức giận như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.