Hôn Trộm 55 Lần

Chương 156: Trả lời tôi một vấn đề (8)



Tống Tương Tư dừng lại, mở miệng nhấn mạnh rõ ràng từng chữ hỏi: "Rốt cuộc anh có yêu Kiều An Hảo không?"

Sau khi hỏi xong, Tống Tương Tư lắc đầu: "A, không đúng, tôi nên hỏi thế này, rốt cuộc anh yêu Kiều An Hảo sâu đậm đến mức nào?"

Yêu Kiều An Hảo sâu đậm... Trong nháy mắt vẻ mặt Lục Cẩn Niên bình tĩnh lại, anh nhìn xuyên qua cửa sổ, nhìn hàng cây cổ thụ xanh tốt bên ngoài, gương mặt hơi lóe lên, giọng nói trầm trầm nói: "Rất yêu, yêu từ rất lâu rồi, tôi cũng từng tự ghen tị với quá khứ của mình, Lục Cẩn Niên nghèo khổ vất vả kia, biết rõ không xứng với cô ấy nhưng có thể dốc hết ví tiền, Lục Cẩn Niên kia có thể mua hết mọi thứ vì cô ấy."

Rõ ràng vấn đề này là Tống Tương Tư hỏi, chẳng qua chỉ muốn biết anh yêu Kiều An Hảo sâu đậm đến đâu, nhưng nghe Lục Cẩn Niên trả lời, bất chợt cô bối rối không biết nên mở miệng nói tiếp thế nào.

Trong nháy mắt trong xe trở nên yên tĩnh, hồi lâu sau, Tống Tương Tư mới vặn chai nước suối trong tay, nghiêng đầu thần bí nhìn Lục Cẩn Niên, nói: "Thật ra anh đến nhờ tôi giúp một tay, cũng không phải anh không thể tự mình giải quyết, mà anh biết, ở trong đoàn phim này, có người làm chuyện bất lợi với Kiều An Hảo, chẳng qua anh không muốn để cho người kia đạp Kiều An Hảo xuống, muốn để cho nhất cử nhất động của cô ta, chữa tốt thành xấu, cuối cùng chẳng những không phá hư Kiều An Hảo, ngược lại còn giúp Kiều An Hảo, đúng không?"

"Có một nguyên nhân này nữa..." Lục Cẩn Niên dừng lại, tiếp tục nói: "Còn có một nguyên nhân khác, thật sự không chịu được nhiều người mắng cô ấy như vậy.”

Nếu là nhân vật của công chúng, có người nào không từng bị chửi?

Chịu đựng bao nhiêu lời khen ngợi, thì cũng phải chấp nhận được bấy nhiêu lời chửi bới.

Đôi khi, đạo lý là đạo lý, xảy ra với người khác hoặc với mình, bạn có thể khích lệ mình, khích lệ người khác, nhưng đợi đến khi xảy ra với người mình yêu, bạn sẽ phát hiện, những lời nhục mạ kia, không cách nào nhịn được, thà chửi mình còn đỡ khó chịu hơn ngàn vạn lần.

Thì ra đã từ rất lâu rồi, rất nhiều chuyện, đều có hai mặt của nó, giống như Kiều An Hảo rõ ràng giao dịch ngủ với anh, đúng là anh lại đồng ý, nhưng mà, anh lại không cho phép người khác đối xử với cô như vậy.

Ngược lại Tống Tương Tư không mở miệng nói chuyện, gọn gàng dứt khoát lấy điện thoại di động từ trong túi ra, gọi đến biên tập bên Weibo, nói: "Mấy người xác định tối hôm qua, Kiều An Hảo bí mật đến gặp Lục ảnh đế? Rõ ràng tối hôm qua tôi cũng ở trong phòng Lục ảnh đế, tại sao không chụp tôi, chỉ chụp Kiều An Hảo? Đây là xem thường tôi phải không? Thật ra chẳng qua là thảo luận kịch bản, vậy mà cũng có thể ầm ĩ bêu xấu, còn có muốn làm việc với nhau nữa không.”

Cuối cùng, Tống Tương Tư còn tăng thêm diễn xuất ‘tạm biệt’ liên tiếp.

Tống Tương Tư nói xong, liền đưa điện thoại di động tới trước mặt Lục Cẩn Niên: "Nè, giải thích giúp cô ấy đi, lần này anh yêu Kiều An Hảo, chẳng những xuất thân trong sạch, còn được miễn phí đưa tin, chưa kịp đăng lên thì mọi người cũng biết hết!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.