Hôn Trộm 55 Lần

Chương 158: Trả lời tôi một vấn đề (10)



Điện thoại nhanh chóng được tiếp nhận, Kiều An Hảo nghe được bên trong truyền đến giọng nói có phần to hơn bình thường của Tống Tương Tư: "Kiều An Hảo? Sao vậy?”

Ở đầu dây bên này Kiều An Hảo cong môi cười cười, thành khẩn nói một tiếng cảm ơn với Tống Tương Tư: "Chị Tương Tư, tôi thấy chị đăng trạng thái, cám ơn chị đã giúp đỡ tôi.”

"Thật ra thì cô không cần cảm ơn tôi, cô nên cảm ơn..." Tống Tương Tư mới nói tới đây, thì thấy ánh mắt Lục Cẩn Niên mang theo vài phần cảnh cáo nhìn về phía mình, vì vậy cười híp mắt nhanh chóng đổi đề tài nói với Kiều An Hảo: "Kiều An Hảo, cô không cần khách khí như thế, chút chuyện nhỏ này, chỉ cần nhấc tay một cái là xong.”

Mặc dù câu nói trước của Tống Tương Tư lấp lửng, nói đến một nửa thì ngừng lại, nhưng Kiều An Hảo vẫn nghe rất rõ ràng, lời của Tống Tương Tư có nghĩa là có người tìm cô ấy nhờ giúp đỡ giải vây cho cô sao?

Kiều An Hảo hảo đè xuống nghi ngờ trong lòng, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng nói vào điện thoại di động: "Chị Tương Tư, lần này làm phiền chị rồi, nếu không nhờ chị, tôi không biết phải làm thế nào, nếu có thời gian, tôi mời chị ăn cơm nhé”

"Được." Ngược lại Tống Tương Tư không hề nói thêm, thoải mái đồng ý.

"Vậy tôi sắp xếp thời gian rồi sẽ báo chị biết."

Ở đầu dây bên kia Tống Tương Tư còn nói ‘Được’, trước khi cúp điện thoại, Kiều An Hảo không quên nói một tiếng với Tống Tương Tư: "Cảm ơn."

-

Tống Tương Tư cúp điện thoại, mới quay đầu, liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên ngồi ở một bên, sau đó biết rõ người đàn ông này vì muốn tốt cho Kiều An Hảo mới ở lại nghe cô gọi điện thoại, cố tình giả ngốc mở miệng hỏi một câu: "Lục ảnh đế, sao anh còn chưa đi?"

Lục Cẩn Niên căn bản không để ý tới sự châm biếm của Tống Tương Tư, giọng nói rõ ràng, hỏi một câu: "Cô ấy... Thế nào rồi?"

Trong nháy mắt vẻ mặt Tống Tương Tư suy sụp: "Không được tốt lắm, nghe giọng điệu, giống như đang khóc…”

Lục Cẩn Niên chợt nhíu mày lại, hai tay vốn đang buông xuôi bên người, trong nháy mắt nắm lại thành quyền, quay đầu nhìn chằm chằm Tống Tương Tư, lặp lại một chữ: "Khóc?"

Tống Tương Tư thấy biểu hiện Lục Cẩn Niên mãnh liệt như gặp kẻ địch, nhất thời không nhịn được phá lên cười ha ha, thấy ánh mắt Lục Cẩn Niên như muốn giết người ngay tức khắc, Tống Tương Tư mới miễn cưỡng ngưng cười, mở miệng nói xong còn mỉm cười: "Thấy anh sốt ruột nên lừa anh thôi, nghe giọng của cô ấy có vẻ không tệ, hẳn là không có chuyện gì…”

Tống Tương Tư còn chưa nói hết lời, trong nháy mắt Lục Cẩn Niên trở mặt, gương mặt u ám ném một câu: "Đồ thần kinh!"

Sau đó giơ tay, dùng sức mở cửa xe, xuống xe.

Ngoài xe, quản lý của Tống Tương Tư và trợ lý thấy Lục Cẩn Niên, lập tức cung kính chào một tiếng: "Ông Lục."

Lục Cẩn Niên như là không hề nghe thấy, tức giận đầy mình, sải bước đi nghênh ngang.

Nhưng mà, nhìn xuyên qua bóng lưng của anh, cũng có thể cảm thấy rõ ràng lúc anh nghe thấy Kiều An Hảo khóc, cơ thể trở nên căng thẳng bây giờ đã buông lỏng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.