Hôn Trộm 55 Lần

Chương 204: Sẽ luôn thích cô ấy sao? (4)



Lục Cẩn Niên rất ít khi chủ động mở miệng nói chuyện với Kiều An Hảo, Kiều An Hảo mất một nửa nhịp, mới phản ứng được Lục Cẩn Niên đang hỏi cái gì, sau đó cắn đũa, chớp chớp mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, mặt đỏ bừng ấp ấp úng úng nhỏ giọng nói: "Tôi từ cửa sổ phía sau kia bò vào."

Từ cửa sổ bò vào... Lục Cẩn Niên khóe miệng nhịn không được giật giật, sau đó cầm đũa lên, tùy tiện gắp một miếng đồ ăn, đút vào trong miệng, cố ép cho chính mình không bật cười, cứng mặt lại, một câu cũng không nói tiếp tục ăn.

Kiều An Hảo cẩn thận dè dặt thăm dò Lục Cẩn Niên, phát hiện hắn dường như không có ý tiếp tục truy cứu, tính toán nữa, lúc này mới hạ xuống đôi đũa cắn trong miệng, tiếp tục cúi đầu ngoan ngoãn thành thực ăn cơm.

Trong phòng bếp rất yên tĩnh, hai người mặt đối mặt, trầm lặng không lên tiếng ăn cơm.

Lúc sắp ăn cơm xong, Lục Cẩn Niên đột nhiên phá vỡ trầm mặc, mạc danh kì diệu nói ra sáu con số.

Kiều An Hảo ngây ra một chút, ngẩng đầu, mở lớn hai mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, bộ dạng ngơ ngác không hiểu.

Lục Cẩn Niên liếc nhìn biểu tình của Kiều An Hảo một cái, tiếp tục thanh cao lạnh lùng ăn cơm, sau đó đến lúc ăn no rồi, mới bỏ đũa xuống, đem sáu con số kia nói lại một lần, thuận tiện hỏi một câu: "Đã nhớ kĩ chưa?"

Đó là thứ gì chứ? Kiều An Hảo ngây thơ chớp đôi mắt lớn, liền gật gật đầu, biểu thị bản thân đã nhớ kĩ rồi, sau đó lại lắc lắc đầu.

Lục Cẩn Niên nhíu mày, dường như bất lực, lại mang theo vài phần sủng nịnh đứng lên, bước ra khỏi phòng bếp, qua một lúc, đem theo một tờ giấy ghi chú vào, đẩy tới trước mặt Kiều An Hảo.

Trên tờ giấy ghi chú, là bút tích rồng bay phượng múa của người đàn ông, viết sáu con số hắn vừa nói.

Kiều An Hảo nhìn tờ giấy ghi chép một cái, sau đó ngẩng đầu, nhìn lên Lục Cẩn Niên.

Người đang ông từ trên cao nhìn xuống cô, trên gương mặt tuấn mĩ dị thường, không hề có quá nhiều biểu cảm, chỉ có ngón tay thon dài sạch sẽ đưa ra, chỉ chỉ vào tờ giấy, phát ra hai tiếng gõ bàn thanh thúy, sau đó đơn giản trực tiếp lưu lại năm chữ: "Mật mã của biệt thự."

Rồi quay người, đi ra ngoài cửa phòng ăn.

Lục Cẩn Niên đi đến cửa phòng ăn, liền giống như nghĩ ra điều gì, dừng bước chân, quay đầu lại, nói với Kiều An Hảo: "Sau này không cần trèo cửa nữa, nếu như bị hệ thống trị an của biệt thự phát hiện sau đó báo cảnh sát, đến lúc đó đừng mong tôi đến cục cảnh sát bảo lãnh."

Lục Cẩn Niên nói xong, liền cất bước, rời đi.

Khi hắn đi lên lầu, vẫn là rẽ tới cửa sổ sát đất ở phía sau, nhìn thấy quả nhiên vẫn chưa đóng.

Biệt thự Nghi Sơn này, đến trợ lí của mình hắn cũng không cho biết, bởi vì lúc tâm tình không tốt hoặc bị bệnh, thích một mình đến ở đây, sau đó đến người làm việc theo giờ cũng không tìm, vệ sinh của biệt thự, cũng đều là hắn một mình quét dọn, hình như mấy tháng trước, lúc hắn đến, tưới hoa ở vườn sau, sau đó thuận tiện mở cửa thông gió, sau đó nữa thì quên đóng lại...

Lục Cẩn Niên đưa tay ra, kéo cửa sổ sát đất, lúc muốn khóa trái lại, lại nghĩ đến người còn đang lặng lặng lẽ lẽ ăn cơm trong phòng bếp, sau đó động tác dừng lại một chút, vẫn là từ bỏ ý định, mặc kệ cho cửa sổ đó mở toang, quay người, đi lên lầu.

Một dòng mật mã, sáu con số, nói hai lần, cô còn nhớ không nổi, viết ra trên giấy, quỷ biết được liệu có quay mình một cái làm rơi mất, đến lúc lại đến đây.... Không phải là muốn trèo cửa sổ sao.... Đã thích trèo cửa sổ như vậy, vậy thì để đó sau này cho cô trèo đi....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.