Hôn Trộm 55 Lần

Chương 238: Cô ấy là người duy nhất cô không thể đụng vào![8]



Editer : phương nguyễn

“Lục tổng, đủ! Cậu còn như vậy đánh xuống, sẽ gây ra án mạng!”

Lục Cẩn Niên căn bản không để ý tới lời nói của trợ lý, đẩy mạnh trợ lý sang một bên, tay nắm nửa chiếc ly thủy tinh, hung hăng đâm xuống.

Trợ lý vội vươn tay ôm lấy thắt lưng Lục Cẩn Niên, dùng hết toàn lực giữ chặt thân thể hắn, kéo ra đằng sau hai bước, lớn tiếng hét lên:“Lục tổng, nếu cậu thật sự đánh chết người, chính cậu cũng không xong!”

Đáy mắt Lục Cẩn Niên giống như muốn phun ra lửa, phát cuồng dãy giụa thoát khỏi kiềm chế của trợ lý, đi về phía sản xuất Tôn .

Kiều An Hạ nhìn Lục Cẩn Niên giống như người điên, cầm nửa chiếc ly thủy tinh bén nhọn giống như tên côn đồ, đâm thẳng về phía cổ họng sản xuất Tôn, theo bản năng cô nâng tay lên, che kín miệng mình lại, vẻ mặt thì biểu tình đầy thất kinh.

Trợ lý nhìn một màn này, trong lòng nóng như lửa đốt, hắn theo bản năng quay đầu, liếc mắt một cái nhìn Kiều An Hảo đang hôn mê bất tỉnh trong phòng ngủ, dưới tình thế cấp bách, thốt ra:“Lục tổng, Kiều tiểu thư hôn mê bất tỉnh, cần nhanh đưa đi bệnh viện, tránh xảy ra điều bất trắc!”

Những lời này, giống như lời ma chú, làm cho động tác của Lục Cẩn Niên dừng lại trong tích tắc.

Nửa chiếc ly thủy tinh trong tay hắn chỉ cách yết hầu của sản xuất Tôn nhiều nhất là hai cm.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm người bị hắn đánh mặt mũi bầm dập, ngực phập phồng lợi hại, tay dùng sức nắm nửa chiếc ly thủy tinh, hai hàng lông mày nhíu chặt, sau đó hung hăng ném văng ly thủy tinh.

Sản xuất Tôn sợ tới mức vội vàng nhắm hai mắt lại.

Nửa chiếc ly thủy tinh sượt qua tai hắn, bay thẳng tắp đi ra ngoài, đụng vào chiếc TV cách đó không xa, màn hình TV bị rạn nứt, nửa chiếc ly thủy tinh vỡ ra thành nhiều mảnh, phân tán khắp nơi .

Sản xuất Tôn sợ tới mức mất hồn mất vía, toàn thân đều run run.

Lục Cẩn Niên dường như còn chưa hết giận, nâng lên chân, hung hăng đá đổ bàn trà ở bên cạnh, sau đó vươn tay siết cổ sản xuất Tôn, đầu cúi xuông, nhìn chằm chằm vào sản xuất Tôn, ổn định lại hô hấp, mới nói với ngữ điệu sắc bén:“Ở trong vòng giải trí, ông muốn làm chuyện gì, ngủ với người nào, tôi mặc kệ, cũng chẳng liên quan gì tới tôi!”

Thời điểm nói tới đây, đáy mắt hắn nổi lên một tia hồng ngoài ý muốn, bởi vì tay hắn dùng sức siết cổ sản xuất Tôn nên gân xanh đều hiện nên rõ ràng, tức giận khiến cho đáy mắt hắn tối đen, một tia hủy diệt xẹt qua thô bạo:“Nhưng tôi cảnh cáo ông, duy nhất cô ấy, Kiều An Hảo, ông không thể đụng vào! Nếu không tôi tuyệt đối không tha cho ông!”

Lục Cẩn Niên nói xong, vẻ mặt liền trở nên âm trầm, liếc mắt một cái Kiều An Hạ đứng ở một bên không dám mở mắt xem cùng một bên trợ lý đang thở phào nhẹ nhõm, lui về sau hai bước liền xoay người đi vào phòng ngủ.

Hắn lấy chăn quấn lấy người Kiều An Hảo, sau đó một phen ôm lấy cô, vội bước chân, đi về phía cửa phòng.

Đợi tới lúc lái xe của Lục Cẩn Niên tới cửa, Kiều An Hạ mới mở trừng mắt nhìn tình huống xung quanh, hồi phục tinh thần lại, cô buông xuống bàn tay đang che miệng, nhìn người bị Lục Cần Niên ôm trong ngực, hỗn loạn Kiều An Hảo, sắc mặt có chút lo lắng lên tiếng hỏi:“Kiều Kiều thế nào?”

Nói xong, Kiều An Hạ liền muốn vươn tay, đi lại lôi kéo tay Kiều An Hảo.

Lục Cẩn Niên giống như phản xạ có điều kiện, ôm Kiều An Hảo, mạnh nghiêng người tránh ra tay của Kiều An Hạ, sau đó ôm càng chặt cô vào lòng, giống như đang ôm trân bảo, đối Kiều An Hạ làm như không thấy trực tiếp ôm Kiều An Hảo đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.