Hôn Trộm 55 Lần

Chương 244: Cô biết người hắn thích ai sao?[4]



Không biết có phải hay không do quan hệ gần đây của cô với Lục Cẩn Niên, không hề cứng nhắc lạnh nhạt như trước kia, khiến cho trong mơ cô thấy những hình ảnh mà bản thân không dám mơ tới, hình ảnh cô với Lục Cẩn Niên kết hôn......

Hôn lễ thực mơ mộng, Lục Cẩn Niên mặc một bộ vét đen, đẹp trai anh tuấn, người thân với bạn bè, đều chân thành chúc phúc cho bọn họ, dựa theo lời chỉ dẫn của MC, cùng nhau nói đồng ý cùng lời thề chung thủy, trao đổi nhẫn, sau đó ở thời điểm mọi người hoan hô, Lục Cẩn Niên chậm rãi cúi đầu, hôn cô......

Người đàn ông tuấn tú, đang đứng ở trước mặt nàng, càng lúc càng lớn, mắt thấy môi hắn, sắp chạm đến môi của cô, thì Kiều An Hảo mạnh mẽ mở mắt, từ trong giấc mơ tỉnh lại.

Khung cảnh xung quanh thật yên tĩnh, Kiều An Hảo chớp mắt hai lần, mới phát hiện ra đây là Cẩm Tú viên, cô nhíu mi, mờ mịt ngồi dậy, nhìn quanh phòng một chút, không có một bóng người, bức màn không thả, ngoài cửa sổ ánh nắng chí chang chiếu vào, tới nửa phòng ngủ.

Cô nhớ rõ, tối hôm qua cô ở suối nước nóng, vậy tại sao hiện tại lại ở Cẩm Tứ Viên?

Kiều An Hảo vắt hết óc suy nghĩ, phát hiện chính mình không nhớ một chút gì về tối hôm qua .

Kiều An Hảo nghĩ không ra, liền không nghĩ nữa, ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái đồng hồ treo tường, mới biết đã sắp tới chưa, hôm nay cô có một buổi chụp quan trọng , Kiều An Hảo nhất thời sốt ruột tìm bên gối di động của mình, kết quả không thấy cái gì, cô nhìn một vòng quanh phòng ngủ để tìm, mọi khi cô vẫn mang túi theo thói quen nhưng giờ cũng không có thấy túi , cũng không ở trong phòng ngủ.

Kiều An Hảo không hiểu ra sao đi trong phòng tắm rửa mặt một chút, xuống lầu, đi vòng quanh phòng khách nhìn xung quanh.

Mẹ Trần nghe được động tĩnh, từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy Kiều An Hảo, lập tức ôn hòa cười nói:“Thiếu phu nhân, cô tỉnh?”

Kiều An Hảo mỉm cười nhìn về phía mẹ Trần, buồn bực một chút lên tiếng hỏi:“Mẹ Trần, bác có nhìn thấy túi của con không?”

Mẹ Trần lắc đầu, nói:“Thiếu phu nhân, buổi sáng thiếu gia ôm cô trở về, đã không thấy túi xách.”

Không có thấy túi xách? Lục Cẩn Niên ôm cô trở về?

Kiều An Hảo lúc này mới cúi đầu, liếc mắt nhìn một cái quần áo trên người mình, phát hiện một chiếc váy mới tinh hiệu Chanel, cả người càng trở nên mơ hồ, Lục Cẩn Niên vì cái gì ôm cô về nhà?

Mẹ Trần nhìn Kiều An Hảo một người đứng ở nơi đó, đôi mi thanh tú ở trên mặt nhăn nên, thất thần, bà nghĩ đến việc Lục Cần Niên buổi sáng giao cho, vì thế lập tức mở miệng nói:“Thiếu phu nhân, thiếu bảo tôi nấu một ít cháo yến mạch, dặn khi cô tỉnh thì đưa lên cho cô ăn.”

Kiều An Hảo cảm thấy hẳn là tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì đấy, nhưng cô nghĩ mãi không ra, nghe được tiếng của mẹ Trần, liền rầu rĩ “Dạ” một tiếng, bỏ qua một chút chuyện không yên lòng thong dong đi vào phong ăn.

Mẹ Trần nhanh nhẹn bưng cháo lên, đặt ở trước mặt Kiều An Hảo, cùng vào món ăn nhẹ buổi sáng.

Kiều An Hảo cầm thìa, không chút để ý quấy cháo, thỉnh thoảng cúi đầu, uống một hớp, cuối cùng vẫn không bỏ qua được nghi hoặc trong lòng, nhìn mẹ Trần đứng ở một bên, hầu hạ cô ăn cơm, hỏi:“Mẹ Trần, buổi sáng lúc thiếu gia trở về, có nói cái gì hay không?”

“Thiếu gia dặn tôi nấu cháo, còn nói tôi không được quấy rầy cô nghỉ ngơi......” Mẹ Trần dừng một chút, lại bổ sung:“Còn nói tôi phải chăm sóc cô thật tốt.”

“Không còn gì nữa ?”

Mẹ Trần lắc lắc đầu.

Đáy lòng Kiều An Hảo càng thêm tò mò, nhịn không được cắn chiếc thìa một chút, còn muốn mở miệng hỏi mẹ Trần, kết quả chuông cửa biệt thự lại đột nhiên gian vang lên.

PS: Cầu ta, cầu ta ta khiến cho tiểu An Hảo hạ chương biết Lục ảnh đế cứu chuyện của nàng ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.