Hôn Trộm 55 Lần

Chương 261: Đưa quà sinh nhật cho anh nhé (1)



Editor: Xiu Xiu

Dưới đáy lòng Kiều An Hạ do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn mím môi, nhìn Kiều An Hảo buồn cười lắc đầu: “Chị làm sao biết được người trong lòng Lục Cẩn Niên là ai? Từ lâu chị đã không liên hệ gì với anh ta rồi, em với chị đều biết như nhau thôi, chỉ là nghe người khác nói, cô gái mà anh ta thích đã kết hôn rồi.”

“Vâng.” Kiều An Hảo ngượng ngùng ứng phó một câu, cắn ổng hút, quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ của quán cà phê.

Trong chốc lát, Kiều An Hạ buông chén cà phê trong tay xuống, lại mở miệng hỏi: “Lâu rồi không thấy Gia Mộc, cậu ta có khỏe không?”

Hứa Gia Mộc thực sự, còn đang nằm trong bệnh viện, vẫn chưa tỉnh lại, chỉ là người bên ngoài thì sẽ không biết điều này… Kiều An Hảo gật đầu một cái, nói: “Vẫn khỏe.”

Một lát sau, còn nói: “Chị cũng biết đấy, sau khi anh Gia Mộc bị hủy gương mặt, không thích ra ngoài gặp người kahcs.”

“Thật đáng tiếc, nếu Gia Mộc không xảy ra tai nạn xe cô, cậu ta và em ở cùng một chỗ, đúng là trai tài gái sắc.”

Kiều An Hảo rũ mắt xuống, che lại sự chột dạ trong đáy mắt, cười cười không nói gì.

“Nhưng mà cũng không ảnh hưởng lắm, bây giờ kỹ thuật hiện đại như vậy, chờ cơ thể anh ấy khôi phục tốt hơn, đến lúc đó sẽ có biện pháp.”

-

Lúc Lục Cẩn Niên nhận được tin nhắn của Kiều An Hảo, anh đang ngồi trong phòng hop của Hoàn Ảnh truyền thông, nghe các quản lý báo cáo thành tích, những thành tựu này, trước khi bắt đầu cuộc họp, anh đã xem qua một lần, cho nên không tập trung nghe mấy.

Điện thoại trong túi, đột nhiên rung lên một chút, mới đầu cũng không nghĩ là lấy ra xem, nhưng lại cảm thấy hơi nhàm chán, cho nên đã lấy di động ra, không ngờ lại là tin nhắn của Kiều An Hảo.

Trong nháy mắt, thời gian như xoay chuyển lại, tình huống này có chút giống với lúc anh học đại học, ngồi trong thư viện, bởi vì quay phim mà phải ra sức học lại, thì đột nhiên tin nhắn đến, lấy ra xem thì là một câu hỏi không đầu không đuôi của Kiều An hảo: “Anh sắp đóng một bộ phim cổ trang à?” “Nghe anh Gia Mộc nói, vì anh tham gia quay phim nên phải thi lại?” “Ở Hàng Châu có tuyết rơi rồi? Vậy sẽ được nhìn thấy con đường phủ đầy tuyết?”

Mỗi lần như thế, anh đều đang có chút mệt mỏi và nhàm chán, lại giống như kỳ tích xuất hiện vậy, lập tức bình ổn lại, sau đó một mình cầm di động, lẳng lặng cùng cô tán gẫu một hồi.

Lục Cẩn Niên nghĩ đến những tốt đẹp của thời thanh xuân kia, cả khuôn mặt đều nhiễm một chút kích động bùi ngùi, ngón tay anh chạm nhẹ lên màn hình điện thoại mấy cái, gửi tin nhắn trả lời cô.

Kết thúc cuộc họp, đã là năm giờ, anh trở lại văn phòng, hôm nay cần xử lý một ít văn kiện gấp, sau đó cầm lấy di động, nhìn qua thời gian, đã là năm giờ hai mươi, vì thế lại mở tin nhắn ra, nhìn lại cuộc trò chuyện với Kiều An Hảo vừa rồi một lần, khóe môi không nhịn được cong lên một nụ cười.

“Lục tổng…” Trợ lý hô một tiếng rồi đẩy cửa đi vào.

Lục Cẩn Niên vội vàng đặt lại điện thoại lên mặt bàn, lãnh đạm lên tiếng: “Sao thế?”

“Lục tổng, đêm nay có một bữa tiệc, khoảng bảy giờ, có thể sẽ bị kẹt xe, chúng ta cần đi sớm một chút…”

Lời nói của trợ lý còn chưa hết, Lục Cẩn Niên đã thản nhiên mở miệng: “Bữa tiệc đêm nay tôi không đi đâu.”

Trợ lý im lặng một chút, Lục Cẩn Niên đứng lên, vừa mặc quần áo, vừa lạnh lùng nói: “Bây giờ, tôi sẽ lái xe đi, sáng mai anh đến luôn công ty, không cần qua Cẩm Tú Viên nữa.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.