Hôn Trộm 55 Lần

Chương 269: Đưa quà sinh nhật cho anh(9)



"Vậy cô chủ cũng cần phải đi ngủ sớm một chút." Má Trần dặn dò một câu, rồi mới trở về phòng ngủ của mình.

Trong phòng khách chỉ còn lại Kiều An Hảo, cô chăm chú xem tivi một lúc, sau đó liền nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ treo trên vách tường, sắp tới 11 giờ rưỡi, mà Lục Cần Niên còn chưa trở về.

Còn nửa giờ nữa, chính là sinh nhật của anh...

Kiều An Hảo cắn cắn môi dưới, nhịn không được cầm lên chiếc di động mà vừa nãy bản thân để ở một bên, muốn gọi điện cho Lục Cẩn Niên, hỏi đêm nay anh có trở về nhà không, đến lúc tìm được số điện thoại của anh, lại nghĩ tới lần trước mình gọi điện thoại có thể khiến anh trở về nhà, ít nhất có cái cớ, nhưng mà bây giờ? Cứ mỗi lần nghĩ tới đoạn thời gian gần đây, cô lại cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, có ảo giác giống như mình chính là vợ của anh, thật sự thì kia cũng chỉ là ảo giác mà thôi, giấc mơ dù có đẹp đến đâu thì sớm hay muộn cũng phải tỉnh lại.

Kiều An Hảo mấp máy môi, ngượng ngùng bỏ chiếc điện thoại di động xuống, hai tay ôm chân, ngồi ở trên ghế sofa, không yên lòng chăm chú xem tivi, nhưng từ đầu đến cuối lại không biết TV đang chiếu cái gì.

Đến mười hai giờ, chuông đồng hồ trong phòng khách vang lên, lúc này Kiều An Hảo di chuyển thân thể đã có chút cứng ngắc, đã đến thứ sáu, đã đến sinh nhật của anh, nhưng mà còn chưa thấy người đó trở về.

Kiều An Hảo nuốt nuốt nước miếng một cái, ngồi ngẩn ngơ một hồi, rồi lấy di động của chính mình ra, cắn cắn ngón tay một hồi, rồi mới soạn một tin nhắn lên màn hình điện thoại di động, là gửi cho Lục Cẩn Niên, chỉ có bốn chữ: Sinh nhật vui vẻ.

Kiều An Hảo dùng thêm lực cắn cắn môi dưới, lúc đang chuẩn bị gửi đi, thì lại nghe thấy tiếng xe truyền từ bên ngoài vào.

Cô vội vàng bỏ di động xuống, đứng lên, nhìn xuyên qua cửa sổ phong khách, thấy ngoài cửa sổ có đèn xe chiếu vào.

- Lục Cẩn Niên đứng gần sát cửa sổ văn phòng làm việc, hút một điếu thuốc rồi lại tiếp một điếu thuốc, mãi đến khi trong hộp thuốc lá hết mọi điếu, anh mới thở dài một hơi, mang hộp thuốc lá bỏ vào bên trong thùng rác, đứng tại chỗ một lúc, sau đó mới cầm chìa khóa rời khỏi văn phòng.

Lúc bắt đầu lái xe từ bãi bãi đỗ xe, Lục Cẩn Niên nhìn thoáng qua đồng hồ, đã 11 giờ, vừa mới có một trận mưa rào còn mang theo cả sấm chớp, chỗ trũng trên mặt đất đọng lại một vũng nước nhỏ.

Lục Cẩn Niên lái xe, không có mục đính vòng quanh một vòng thành phố Bắc Kinh, thật ra anh muốn về biệt thự Nghi Sơn, nhưng là chạy được nửa đường, nghĩ đến quan hệ của mình với Kiều An Hảo được cải thiện ở biệt thự Nghi Sơn, nhất thời đáy lòng chua xót không nói lên lời, sau đó liền quay đầu xe, trở về thành phố.Bởi vì thật sự anh không biết đi nơi nào, cho nên anh mới liều lĩnh đi đợi đến khi anh khôi phục lại tinh thần, mới phát hiện ra trong lúc vô thức bản thân đã lái xe vào trong sân của biệt thự cẩm Tú Viên Lục Cần Niên chần chờ một lúc, liền giẫm lên phanh xe lại xe đột ngột dừng lại, anh nhìn xuyên qua kính chắn gió trước mặt, thấy gian phòng trước mặt vẫn bật đèn, cụp mi mắt xuống, im lặng một lát một lần nữa lại khởi động xe, muốn quay đầu rời đi..

Kết quả anh vừa giẫm lên chân ga, xe chỉ đi được về phía trước một chút cửa phòng lại mở ra, Kiều An Hảo mặc áo ngủ, từ trong nhà đi ra Chân Lục cẩn Niên dừng lại một lát, sau đó liền buông lỏng chân ga xa xe chậm rãi dừng lại.

Kiều An Hảo đi dép lê chạy tới.

Lục Cấn Niên hạ cửa kính xe xuống, Kiều An Hảo chạy đến bên cạnh xe mỏr to đôi mắt đen láy, nhìn Lục cẩn Niên, cười hỏi một câu- "Anh đã trở.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.