Hôn Trộm 55 Lần

Chương 352: Ba từ



"Ặc..." Ký giả nghe Lục Cẩn Niên nói xong, lập tức kinh ngạc, vẫn như cũ khôi hài cười giỡn: "Xem ra cô Kiều và anh Lục là lưỡng tình tương duyệt, như vậy chúng ta hãy chúc phúc cho tình yêu của bọn họ tràn đầy, thật dài thật lâu..."

Ký giả cũng có chừng mực, giọng nói trở nên nghiêm túc: "Dĩ nhiên, chẳng qua là vừa rồi chúng tôi đùa giỡn một chút với mọi người, tốt lắm, hôm nay phỏng vấn tới đây kết thúc, hi vọng mọi người sẽ chú ý nhiều hơn đến diễn xuất của Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo trong bộ phim 《 Khuynh Thành Thời Gian >"

Theo lời của ký giá, Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo một trước một sau mở miệng, nhìn máy quay phim nói: "Tạm biệt."

Kiều An Hảo biết Lục Cẩn Niên chỉ là phối hợp với mình cười giỡn, mới nói ra lời si tình như vậy, nhưng đáy lòng vẫn không nhịn được hơi giật mình, mặc dù lời thật lòng biến thành nói đùa, nhưng cô vẫn mong có thể biến lời anh nói đùa thành lời thật lòng.

Lục Cẩn Niên biết Kiều An Hảo cũng vì trả lời vấn đề của ký giả, mới nói thích mình, mặc dù là nói giỡn, nhưng anh vẫn rất vui vẻ, bởi vì, duy nhất có thể nghe lời yêu thương từ miệng của cô anh đều thích, chỉ tiếc, cô không biết, anh đáp lại, không phải vì phối hợp phỏng vấn, mà là thật tâm nói.

Trên thế giới này, bao nhiêu lời thật lòng, đến cuối cùng biến thành nói đùa? Lại có bao nhiêu lời nói đùa, thì không cách nào nói lời thật lòng ra khỏi miệng?

Phỏng vấn kết thúc, đã bảy giờ, đúng là giờ cơm tối, đạo diễn sắp xếp cho mọi người dùng cơm tối trong khách sạn.

Lục Cẩn Niên tạm thời nhận điện thoại, muốn mở một hội nghị khẩn cấp, cần trở về công ty, cho nên nói phải rời đi.

Thời gian diễn ra hội nghị không lâu, Lục Cẩn Niên hết bận rộn, từ trong công ty đi ra, cũng mới chín giờ tối.

Có thể vì một ngày bận rộn nhiều việc, thoạt nhìn Lục Cẩn Niên hơi mệt, vừa lên xe, đã tựa vào ghế dựa ở chỗ ngồi phía sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trợ lý cũng không lên tiếng quấy rầy Lục Cẩn Niên, chẳng qua là khởi động xe, đi từ bãi đậu xe lên, chạy dọc đường đi, trợ lý đang chuẩn bị mở miệng hỏi Lục Cẩn Niên muốn đi đâu, bất chợt điện thoại Lục Cẩn Niên vang lên.

Lục Cẩn Niên đang nhắm mắt, khẽ nhăn trán, lấy điện thoại di động trong túi ra, liếc mắt nhìn màn hình, vẻ mặt hơi ngẩn ra, sau đó đáy mắt thoáng qua một tia rầu rĩ, sau một lúc lâu, giống như anh đang suy nghĩ điều gì, nói với trợ lý phía trước, mở miệng nói: "Đi ngõ Nam La Cố.”

Trợ lý có hơi nghi ngờ về việc Lục Cẩn Niên đến đó làm gì, nhưng cũng không có hỏi, theo Lục Cẩn Niên chỉ thị, lái xe đến ngõ Nam La Cố.

Lục Cẩn Niên để cho trợ lý chờ ở trong xe, một thân một mình xuống xe, đi vào trong một cái hẻm nhỏ tối, khoảng hơn bốn mươi phút, mới từ bên trong ra ngoài, trong tay ôm hai túi.

Lục Cẩn Niên lên xe, đưa một cái túi tương đối lớn cho trợ lý: "Trước cậu đón taxi về Cẩm Tú viên, tôi đã gọi cho mẹ Trần, bà ấy nói cậu làm gì thì cậu giúp việc đó.”

Trợ lý càng cảm thấy hành động của Lục Cẩn Niên khó hiểu, nhìn qua kính chiếu hậu quan sát Lục Cẩn Niên, vẫn chưa nhìn ra đầu mối gì, xe lái đến phía trước, anh không thể làm gì khác hơn là cầm đồ xuống xe.

Lục Cẩn Niên nhận lấy chìa khóa xe trong tay anh, ngồi vào chỗ lái, lưu loát lái xe rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.