Hôn Trộm 55 Lần

Chương 385: Anh thấy tôi có chỗ nào không tốt? (15)



Xe taxi dừng ở cửa bệnh viện, Lục Cẩn Niên trả tiền, ôm Kiều An Hảo xuống, bước chân đi vào.

Kiều An Hảo nhìn thời gian năm tiếng trước, lần nữa trở lại bệnh viện, trong đầu nhớ lại lời y tá tự nói với mình hôm nay là ngày cô kiểm tra, đáy lòng không khỏi trở nên có hơi sợ hãi không nói nên lời.

Trước kia Kiều An Hảo xảy ra sự cố ở phim trường, Lục Cẩn Niên cũng mang cô tới bệnh viện, cũng kiểm tra tổng quát, lần này như cũ, Kiều An Hảo không nhìn ra vẻ khác thường nào trên mặt của Lục Cẩn Niên, giống hết như những ngày thường.

Buổi chiều bệnh viện tương đối vu buổi sáng, muốn vi ít một chút, Lục Cẩn Niên đặt cô ngồi nghỉ trên ghế, một mình đi xếp hàng đăng ký, trong quá trình đăng ký, Kiều An Hảo thấy anh cầm điện thoại di động gọi một cú điện thoại, bởi vì âm thanh trong bệnh viện ầm ĩ, cô lại không thấy được khẩu hình miệng của anh, cũng không biết anh gọi điện thoại với ai nữa, cũng không biết có phải trong lòng cô nhạy cảm, cú điện thoại khiến cô cảm thấy không thoải mái.

Kiều An Hảo cũng không chịu đựng được, cô đang nghỉ ngơi trên ghế suy nghĩ một lát, rồi đứng lên, đi về phía Lục Cẩn Niên, lúc cô sắp đến bên cạnh Lục Cẩn Niên, anh thấy cô, cánh môi nhanh chóng mở ra rồi mím

lại, liền cúp điện thoại, sau đó nhìn cô cau mày: "Tại sao lại đây? Có phải cảm thấy chỗ nào không thoải mái?"

Kiều An Hảo lắc đầu, gương mặt vui vẻ nhìn Lục Cẩn Niên: "Em không sao, chỉ là vừa rồi bị dọa sợ, còn anh? Có bị thương không?"

Vẻ mặt Lục Cẩn Niên thư giãn, nói: "Anh không sao."

Kiều An Hảo mở to hai mắt, giọng nói ôn hòa hỏi: "Nếu chúng ta cũng không có chuyện gì, bằng không đừng kiểm tra nữa, ngay cả bị thương ngoài da em cũng không có."

Kiều An Hảo nói xong câu đó, ánh mắt thẳng tắp nhìn vẻ mặt Lục Cẩn Niên, bình thản như nước, không có bất kỳ phập phồng, hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ có mục đích gì, giọng nói bình tĩnh không có gợn sóng nói: "Vẫn nên kiểm tra một chút, đề phòng vẫn tốt hơn."

Kiều An Hảo nhìn về phía Lục Cẩn Niên khẽ mỉm cười, không có tiếp tục tranh luận với anh: "Được rồi."

Sau khi lấy số, Lục Cẩn Niên mang theo Kiều An Hảo lên lầu, giống lần trước xuất hiện sự cố ở đoàn phim, Kiều An Hảo kiểm tra tổng quát, cả quá trình, cũng không có chỗ nào đặc biệt, trong lòng Kiều An Hảo dần dần buông lỏng, cảm thấy mình bị lời nói của y tá làm rối loạn đầu óc.

Kiều An Hảo làm rất nhiều mục kiểm tra, lúc kết thúc xong tất cả, đã là ban đêm.

Không biết từ lúc nào Lục Cẩn Niên đã đi mua một hộp sữa chua, thấy cô kiểm tra xong ra ngoài, đưa sữa chua cho cô, đợi lúc y tá gọi vào kiểm tra Lục Cẩn Niên để Kiều An Hảo ở chỗ này chờ mình, anh đi vào.

Thời gian Lục Cẩn Niên đi có hơi lâu, Kiều An Hảo uống xong sữa chua, anh vẫn chưa trở lại, vì vậy đi ném hộp sữa chua vào trong thùng rác, rồi đứng lên đi tìm Lục Cẩn Niên.

Kiều An Hảo nhìn qua cửa kính thấy Lục Cẩn Niên đang gật đầu với bác sĩ vừa kiểm tra mình, trong tay còn cầm mấy tờ giấy trắng gấp lại, bỏ vào ví tiền của mình, sau đó nhét vào trong túi, cầm một xấp giấy, kéo cửa kính, đi ra.

Lục Cẩn Niên thấy Kiều An Hảo, đưa xấp giấy kia cho cô, nói: "Kết quả kiểm tra có rồi, không có vấn đề gì."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.