Hôn Trộm 55 Lần

Chương 421: Anh âm thầm làm bạn (8)



Editor: Xiu Xiu

Kiều An Hảo và Hứa Gia Mộc đồng thời dừng bước.

Hứa Gia Mộc ngẩng khuôn mặt tươi cười, mở miệng hỏi: “Anh, sao thế?”

Tầm mắt của Lục Cẩn Niên dừng lại trên bàn tay Hứa Gia Mộc đang đặt ở vai của Kiều An Hảo một giây, sau đó liền lạnh lùng rời đi, cầm điện thoại di động trong tay đưa đến, giọng nói nhạt nhẽo vô cùng: “Có điện thoại.”

Hứa Gia Mộc rút tay đang đặt trên vai Kiều An Hảo đi, nhận điện thoại, nhìn thoáng qua màn hình hiển thị, giơ tay lên cọ xát mũi một chút, nghe xong, liền hô một tiếng: “Mẹ… Con không sao… Con ở nhà ngây ngốc phiền chán lắm, đã có Kiều Kiều ở bên cạnh con…”

Hứa Gia Mộc đưa điện thoại đến trước mặt Kiều An Hảo, nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ nói: “Nữ sĩ Hàn bảo em nghe điện thoại.”

Lúc Kiều An Hảo nghe điện thoại, Hứa Gia Mộc lại đang để ý nồi canh, liền đi đến xem sao.

Kiều An Hảo đưa điện thoại đến bên tai, hô một tiếng: “Bác Hứa.”

“Kiều Kiều, con mới từ Pháp trở lại?”

Kiều An Hảo nhẹ giọng “Ừhm” một tiếng, sau đó âm thanh của Hàn Như Sơ lại truyền đến: “Điện thoại của Gia Mộc tắt máy, điện thoại của con cũng không ai nghe.”

Lúc này, Kiều An Hảo mới nhớ tới điện thoại của mình đang để trên lầu, vội vàng ấm giọng nói: “Điện thoại của con không mang theo người, bác có chuyện gì sao?”

“Cũng không có việc gì, chỉ muốn nói với con, để ý đến Gia Mộc một chút, nó mới ra viện, thân thể hiện giờ tuy đã khỏe lại, nhưng cũng chưa được thoải mái, đừng để nó uống rượu…” Ở trong điện thoại, Hàn Như Sơn thao thao bất tuyệt nói rất nhiều lời nhắc nhở.

Kiều An Hảo lại rất có kiên nhẫn đáp lại từng lời một.

Tuy Lục Cẩn Niên không biết cụ thể ở đầu dây bên kia, Hàn Như Sơ đang nói gì, nhưng cũng có thể đoán ra được, đáy lòng anh lại cảm thấy ảm đạm tối đen.

“Bác yên tâm đi, cháu nhất định sẽ chăm sóc cho anh Gia Mộc thật tốt.” Ngữ điệu của Kiều An Hảo mềm mại, nói xong câu đó, liền cúp điện thoại, cô đang chuẩn bị đưa điện thoại trả lại chỗ cũ, thì Lục Cẩn Niên đứng ở bên cạnh lại đưa tay ra: “Cho tôi đi.”

Kiều An Hảo nâng mí mắt, chống lại đôi mắt xinh đẹp không chút lay động của anh, không mang theo bất kỳ tình cảm gì, cô do dự một chút, đưa điện thoại lại cho anh: “Vậy làm phiền anh rồi.”

Lục Cẩn Niên không lên tiếng, chỉ bình tĩnh nhận điện thoại, ung dung xoay người, trở về phòng khách, xem ra bóng lưng của anh vẫn cao ngạo lạnh lùng như cũ, nhưng không ai biết được, trong lòng anh, máu đang chảy từng giọt.

Bữa tối mà Hứa Gia Mộc làm, rất phong phú, một đám người vây chung quanh bàn ăn ngồi xuống, người nào cũng chưa động đũa nhấm nháp hương vị, chỉ đơn thuần nhìn một bàn đồ ăn đủ cả sắc lẫn vị, bắt đầu mồm năm miệng mười, ra sức khen,

“Gia Mộc, cậu xác định là thời giạn trước đã tìm người chỉnh dung chứ không phải dạy nấu ăn chứ?”

Từ lúc Hứa Gia Mộc tỉnh lại, Hứa Gia đã thuận theo nước chảy để Hứa Gia Mộc trở lại như bình thường, còn lộ ra phong thanh tin tức anh đã đi chỉnh lại dung nhan.

“Thật đúng là đừng nói nữa, khuôn mặt này của Hứa Gia Mộc chỉnh lại cũng không tệ lắm, không khác gì so với trước kia cả, từ đầu đến cuối đều không nhìn ra là đã từng bị tai nạn xe cộ.”

“Đây chính là khôi phục lại gương mặt, lúc trước bị hủy khuôn mặt, cậu chủ Hứa vốn không hề bước ra khỏi cửa, ngay cả bạn bè đến thăm, cũng tránh không gặp.

“Nào nào, nào, chúng ta cũng cạn vì khuôn mặt tỏa sáng của cậu chủ Hứa, cụng ly!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.