Hôn Trộm 55 Lần

Chương 426: Anh âm thầm làm bạn (13)



Cúp điện thoại, Hứa Gia Mộc bắt gặp Lục Cẩn Niên cùng với trợ lý của anh từ tòa cao ốc đi ra, tàm dừng một chút, Hứa Gia Mộc đẩy cửa xe đi ra, giơ tay lên vẫy vẫy về phía Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên nhìn thấy Hứa Gia Mộc, nhíu mày, bước chân đi đến: “Tại sao em lại ở chỗ này?”

Hứa Gia Mộc trước hô một tiếng “Anh hai”, sau đó mới chậm rãi mở miệng, trả lời vấn đề vừa rồi của anh: “Em tới đón Kiều Kiều.”

Trợ lý đứng ở bên cạnh Lục Cẩn Niên, đáy lòng lộp bộp một chút, vội vàng vấn an Hứa Gia Mộc, chuyển đề tài: “Hứa tiên sinh, đã lâu không gặp.”

Hứa Gia Mộc khách sao nở nụ cười nhìn về phía trợ lý, thành tâm thành ý mời Lục Cẩn Niên, nói: “Anh hai, đêm nay Kiều Kiều mời mọi người tới cung vàng điện ngọc ca hát, anh có rảnh không? Nếu không có việc gì, thì cùng đi.”

Vẻ mặt Lục Cẩn Niên yên tĩnh như nước, âm thanh mở mở miệng đồng dạng vững vàng: “Đêm nay anh có bữa tiệc rồi.”

Cứ việc từ nhỏ Hàn Như Sơ nói với Hứa Gia Mộc, khiến anh ta cách xa Lục Cẩn Niên xa một chút, nhưng là ở trong lòng Hứa Gia Mộc, anh ta là rất thích người anh trai này, làm việc gì đều thích gọi anh đi cùng.

Nghe câu nói như thế, đáy lòng Hứa Gia Mộc có chút tiếc nuối: “Vậy được rồi, anh cứ đi việc của mình đi chính sự quan trọng hơn.”

Xe của Lục Cẩn Niên đứng ở bên đường, Hứa Gia Mộc tự mình mở cửa xe giúp Lục Cẩn Niên, chờ Lục Cẩn Niên lên xe, Hứa Gia Mộc mới dặn dò trợ lý của Lục Cẩn Niên một câu: “Đừng để cho anh hai của tôi uống quá nhiều rượu.”

“Ngài yên tâm, Hứa tiên sinh.”

Hứa Gia Mộc gật gật đầu, sau đó khom người, nói với Lục Cẩn Niên: “Vậy, anh hai, tạm biệt.”

Hứa Gia Mộc nhìn thấy Lục Cẩn Niên gật đầu một cái, liền đóng cửa lại, sau đó lùi lại hai bước.

“Hứa tiên sinh, tạm biệt.” Trợ lý hạ cửa kính xe xuống, nói với Hứa Gia Mộc một tiếng, mới giẫm lên chân ga, chậm lại khởi động xe, rời đi.

Hứa Gia Mộc đứng ở ven đường, chờ xe của Lục Cân Niên ra tới đường lộ, mới xoay người lại, muốn nhìn xem Kiều An Hảo đã tới chưa, kết quả ngẩng đầu, lại nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, từ trong truyền thông vòng ảnh đi ra.

Trong nháy mắt, cơ bắt toàn thân Hứa Gia Mộc, không tự chủ được buộc chặt.

Tống Tương Tư đeo giày cao gót cao khoảng mười phân, đi theo sau cô là người đại diện và trợ lý, hấp tấp từ bên trong đi ra, vừa đi, vừa có chút bực

mình nói với người đại diện: “Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, không phải chuyện quan trọng, thì không cần nói với tôi, đêm nay vốn tôi muốn về nhà ngủ, kết quả bây giờ phải…”

Tống Tương Tư nhìn thấy Hứa Gia Mộc đứng dưới bậc thang, lời nói trong miệng đột ngột dừng lại, ngay cả bước chân cũng dừng lại theo.

Người đại diện và trợ lý đi sau Tống Tương Tư, cũng dừng bước chân lại theo, có chút nghi hoặc nhìn về phía Tống Tương Tư, nhìn theo tầm mắt của cô, ánh mắt cũng rơi xuống trên người Hứa Gia Mộc.

Người đại diện và trợ lý nhìn nhau một chút, không có lên tiếng nói chuyện.

Trên đường cái, xe đến xe đi, không ngừng có tạp âm.

Ngắn ngủi trong hai phút, có không ít ngườivào truyền thông vòng ảnh, cũng không ít người từ bên trong đi ra.

Tống Tương Tư và Hứa Gia Mộc vẫn duy trì khoảng cách là năm bước, cứ như vậy đứng nhìn nhau.

Mất khoảng 1 phút, lúc Tống Tương Tư định bước tới nói vài câu với Hứa Gia Mộc, thì có người đàn ông đột ngột mở cửa xe ra, ngồi vào trong.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.