Hôn Trộm 55 Lần

Chương 519: Không ái muốn lấy, anh sẽ cưới em [19]



“Một người phụ nữ ở khách sạn không an toàn.” Lục Cẩn Niên dừng lại một chút, mang theo vài phần thương lượng đề nghị với Kiều An Hảo: “Nếu như em không chê, thì đến chỗ của tôi ở trước?”

Lục Cẩn Niên nói xong, có chút sợ Kiều An Hảo cự tuyệt, vì thế lại nói thêm: “Ban ngày tôi phải đến công ty, buổi tối có đôi khi phải đi xã giao, cho nên đại đa số không có ở nhà, sẽ không ảnh hưởng đến em......”

Cô ở nhà của anh, hẳn là cô sẽ ảnh hưởng đến anh...... Kiều An Hảo nghiêng đầu nhìn về phía Lục Cẩn Niên, lời nói trong miệng của Lục Cẩn Niên ngừng lại, cầm lấy tay lái, bởi vì khẩn trương đều chảy mồ hôi, suy nghĩ một chút, hôm nay là lần đầu tiên anh chủ động với một cô gái.

Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên nhìn nhau một lát, mở miệng nói: “Chỉ cần anh không sợ tôi ảnh hưởng tới anh, tôi sẽ không có ý kiến.”

Lúc đầu Lục Cẩn Niên không có phản ứng lại hàm nghĩ trong lời nói của Kiều An Hảo, sửng sốt một lát, đáy mắt liền nổi lên một tia kinh hỉ: “Em muốn ở biệt thự, hay ở khách sạn?”

“Chỗ nào cũng được.” Kiều An Hảo nói xong, lấy di động của mình ra hủy phòng mà bản thân đã đặt ở khách sạn Bốn Mùa.

Biệt thự ở ngoại ô không có thuận tiện, biệt thự trong thành phố lại gần biệt thự của Hứa Gia Mộc, Lục Cẩn Niên suy nghĩ một chút, lại đề nghị: “Nếu không ở hoa viên Minh Châu đi, đó là cao tầng, xung quanh có trung tâm thương mại, đi dạo phố ăn cơm đều rất thuận tiện, cảnh đêm cũng rất đẹp......”

Lục Cẩn Niên còn chưa nói xong, Kiều An Hảo liền mở miệng nói một chữ: “Tốt.”

Lục Cẩn Niên đành phải ngậm miệng lại, sau đó liền khởi động xe, đi về phía hoa viên Minh Châu.

Lúc đi qua một cửa hàng tiện lợi 24 giừo, Lục Cẩn Niên ngừng xe, chạy vào mua một số đồ dùng cho sinh hoạt.

Hoa viên Minh Châu tuy rằng là trung cư, nhưng mà tuyệt đối không có nhỏ hơn biệt thự ở Cẩm Tú Viên, có hai tầng lận.

Lục Cẩn Niên cầm chìa khóa mở cửa, đi vào trước, sau đó khom người lấy một đôi dép lê của nam từ trong tủ giày ra đưa cho Kiều An Hảo: “Nơi này

chỉ có dép của nam , ngày mai tôi sẽ gọi người mang tới cho em một đôi dép của nữ.”

Đợi Kiều An Hảo thay đổi xong, Lục Cẩn Niên liền mang nàng lên lầu, đẩy ra một gian phòng ngủ nam: “Đây là phòng của tôi, chỉ nơi này có giường, em sẽ không ngại đi?”

Kiều An Hảo lắc lắc đầu.

Không đợi phản ứng tiếp theo của cô, Lục Cẩn Niên liền đưa đồ dùng sinh hoạt mình vừa mua cho cô, sau đó chỉ vào phòng tắm: “Em đi tắm nước ấm trước đi.”

Nói xong, liền lôi kéo hai rương hành lý của Kiều An Hảo, vào trong phòng thay quần áo.

Lúc Kiều An Hảo tắm xong, Lục Cẩn Niên đã đặt ngay ngắn xong toàn bộ hành lý của cô vào các nơi cần thiết, ngay cả đồ trang điểm đều đặt ngăn lắp trên bàn trang điểm trong phòng ngủ.

Kiều An Hảo mặc một chiếc váy ngủ, lộ ra hai chân dài nhỏ trắng nõn, cổ áo váy có chút thấp, xinh đẹp thanh tú xương quai xanh, bị nước ấm xông có chút phiếm hồng.

Lục Cẩn Niên thấy một màn như vậy, cảm thấy miệng khô lưỡi khô, anh vòng vo đầu, nói một câu: “Em nghỉ ngơi sớm một chút.”

Sau đó, bước đi ra phòng ngủ.

Đêm nay Kiều An Hảo ngủ thật sự trầm, ngày hôm sau lúc tỉnh lại, đã gần mười một giờ.

Chuyện thứ nhất khi cô mở mắt, chính là cầm lấy di động của mình, nhìn QQ mà Lục Cẩn Niên gửi cho cô.

“Bữa sáng giữ ấm ở trong hộp.”

“Chìa khóa nhà tôi đặt ở trên bàn cơm.”

“Em cần cái gì, có thể gọi cho số điện thoại này.” Mặt sau có một chuỗi số điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.