Hôn Trộm 55 Lần

Chương 557: Yêu em 13 năm [27]



Bóng đêm dần dần tối, ánh sao ở chân trời càng thêm rõ ràng, ngọn đèn ở cổ cung càng sáng ngời, ngọn nến trên bàn lửa thiêu đốt nhảy lên rất cao.

Thời gian chờ đợi giống nhu dài vô tận, Lục cẩn Niên bắt đầu hồi hộp và căng thẳng, dần dần bị tiêu trừ sạch sẽ, thay vào đó là bất an và lo lắng.

Tức giận bao chùm toàn thân Lục cẩn Niên, ngồi ở bên trong cảnh tuợng lãng mạn như thế, thoạt nhìn vồ cùng cao ngạo, chỉ là biểu tình trên mặt anh lại bắt đầu trở nên có chút hầm trọng.

Đáy lòng trợ lý lo lắng, không ngừng nâng cổ tay lên nhìn thời gian, lúc tám giờ hai mươi phút, rốt cục nhịn khồng được lên tiếng, đánh vỡ loại không khí ngưng trệ này: “Lục tổng, có nên gọi điện thoại cho Kiều tiểu thư hay không? Có lẽ cô ấy có chuyện gì, chậm trễ .”

Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó di động của mình ra, gọi điện thoại cho Kiều An Hảo.

Âm thanh cuộc gọi đô đô đô, một lần lại một lần vang lên ở bên tai, thẳng đến khi lời nói của nhân viên tổng đài vang lên: “Thực xin lỗi, số điện thoại ngài đang gọi, tạm thời không có người nghe.”

“Thế nào, Kiều tiểu thư không nghe điện thoại sao?” Trợ lý hỏi, anh ta nhìn thấy mặt Lục cẩn Niên trở nên có chút lãnh đạm, vi thế vội vàng sửa miệng: “Chắc là do Kiều tiểu thư không có nghe thấy đi.”

Lục Cẩn Niên dùng sức mím môi, lại gọi điện thoại cho Kiều An Hảo, lập lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng bên trong truyền tới thủy chung vẫn là tiếng của nhân viên tổng tài.

Không khí ở sân thượng, trở nên càng ngày càng đè ép.

Dựa vào ánh sáng của ngọn đèn, trợ lý nhìn thấy trên mặt Lục Cẩn Niên không có bất cứ biểu cảm gì, liên lụy đến khiến đáy lòng anh ta nổi lên một tia khó xử, đứng ở một bên, thở mạnh một chút cũng không dám nhìn động tác Lục Cẩn Niên không ngừng gọi điện thoại.

Lúc chín giờ, đột nhiên bên ngoài cửa “Lệ Cảnh Hiên” truyền đến tiếng đập cửa.

Trợ lý lúc này mới dám thở dài nhẹ nhõm một hoi, mang theo vài phần kinh hỉ trước nói với Lục cẩn Niên nói một câu “Kiều tiểu thư đến rồi”, sau đó liền lên tiếng trả lời: “Mời vào.”

Cửa bị đẩy ra, Lục cẩn Niên cả người liền mạnh từ chỗ ngồi đứng lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cánh cửa, nhưng mà lúc nhìn đến chỉ có

một mình quản lý của “Lệ cảnh hiên” vào đây, thủ hạ của hắn ý thức cầm lưng ghế dựa.

“Lục tổng, hiện tại đã chín giờ, xin hỏi com Tây ngài đặt, có thể bắt đầu làm sao?” Quản lý lễ phép hỏi.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt, đứng yên, nhìn chằm chằm cố cưng đèn đốc sáng trưng cách đó không xa, không có hé răng.

Trợ lý sợ quản lý lại mở miệng hỏi chuyện bữa tối, xúc Lục Cẩn Niên xui xẻo, vội vàng khoái tay áo với quản lý.

Quản lý dường như cũng đã nhận ra không khí không tốt, khom người, thối lui ra bên ngoài cửa.

Sau khi quản lý đóng cửa, trợ lý cảm giác được rõ ràng không khí ở sân thượng lúc này, so với lúc trước càng làm cho người ta hít thở không thông, thậm chí anh ta chỉ liếc mắt nhìn cảnh tượng một người đứng ở dưới ánh sáng lãng mạn một cái, Lục cẩn Niên đứng trước bàn ăn lớn như vậy, liền lại không dám xem lần thứ hai.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm đèn đuốc xa xa, nói không nên lời tư vị ở đáy lòng bản thân lúc này như thế nào.

Từ môt khắc anh thích Kiều An Hảo kia, luôn chờ đơi một ngày bản thân có thể xứng đôi với cô.

Đến lúc anh rốt cuộc có thể đi yêu cô, thi lại biết cô có hôn ước với Hứa Gia Mộc, sau đó anh lại tiếp tục chờ, cùng đợi đến lúc cô và Hứa Gia Mộc chấm dứt, bản thân có thể đi yêu cô.

Anh đợi nhiều năm như vậy, chờ đợi đã biến thành thói quen, sẽ không cảm thấy khổ sở .

Nhưng mà đêm nay chờ đợi, lại làm cho anh nếm đaư đớn từ trước tới nay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.