Hôn Trộm 55 Lần

Chương 582: Không muốn người biết chuyện (12)



Editor : Meitu

"Đạo diễn, để chúc mừng việc đó! Có phải trở về Bắc Kinh sẽ đãi 1 bữa không?" Có một nữ minh tinh lớn giọng nói một câu.

"Đãi! Đãi! Đãi!" Đạo diễn liên tục lập lại ba lần, chọc cho cả phim trường cũng cười ầm ĩ, không ít người la hét: "Cảm ơn đạo diễn!"

Bởi vì diễn cổ trang, nên trang phục của Kiều An Hảo tương đối phức tạp, đến việc tháo ra cũng phiền toái, đợi đến lúc cô đã làm xong, chỉ còn mấy nhân viên trong đoàn phim.

Kiều An Hảo đi ra từ phòng trang điểm, có hai người đang dọn dẹp đồ bỏ đi tán loạn trên đất, thấy cô còn rất nhiệt tình gọi một tiếng: "Chào cô Kiều!"

Kiều An Hảo khẽ mỉm cười, trả lời một tiếng "Chào”, rồi cùng Triệu Mạnh trở về chỗ ở.

Phim trường vẫn ở Giang Tây, chỗ ở đơn giản, hôm qua Kiều An Hảo tới kỳ kinh nguyệt, thân thể vốn suy yếu, hôm nay lại quay phim 1 ngày, lúc này đã hoàn toàn mệt mỏi, vừa về tới chỗ ở, liền lập tức nằm trên giường, lúc này đã là mùa đông, khí trời rất lạnh, bên trong nhà không có lò sưởi, so với ngoài phòng còn khó chịu đựng hơn, Kiều An Hảo đắp hai tắm chăn dày, mới miễn cưỡng cảm thấy ấm áp một chút, chẳng qua là chân làm thế nào cũng ấm không ấm, cứ lạnh như băng.

Cô không tự chủ được cũng nhớ tới chuyện trước kia, đêm hôm khuya khoắc chạy ra Cẩm Tú viên mua băng vệ sinh, vừa vặn gặp Lục Cẩn Niên, anh bởi vì lo lắng cho mình, đi trước cô, đêm đó anh còn đặt trước cửa nhà cô, túi trà gừng và túi chườm nóng.

bạn nào muốn đọc trước hơn 100 chương thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Hốc mắt Kiều An Hảo không nhịn được trở nên nóng lên, theo bản năng vùi đầu vào trong chăn.

Trong nháy mắt, cũng đã qua bốn tháng rồi, trong 4 tháng này, không giờ phút nào không tìm anh, nhưng mà thế giới rộng lớn, biển người đông đúc, một người muốn tránh một người khác, làm sao mà dễ dàng được.

Triệu Manh vốn muốn hỏi thăm Kiều An Hảo buổi tối muốn ăn chút gì, cô đi giúp cô mang về, nhưng hỏi hồi lâu cũng không trả lời, Triệu Manh cảm nhận được gì đó, đi tới mép giường, cào chăn, quả nhiên thấy mắt Kiều An Hảo hơi đỏ, không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, vươn tay, giúp cô lau đi nước mắt: "Lại nhớ Lục ảnh đế sao?"

Kiều An Hảo rũ mi mắt, không nói gì, lông mi thật dài còn vương hai giọt lệ trong suốt.

"Hôm nay có gọi điện thoại cho anh ta không?"

Kiều An Hảo nhắm mắt lại, khẽ gật đầu một cái: "Gọi rồi."

"Vẫn không liên lạc được với anh ta sao?" Triệu Manh hỏi ra những lời này, thấy vẻ mặt Kiều An Hảo, liền biết đáp án, lại thở dài: "Cậu nói xem, cũng bốn tháng rồi, rốt cuộc Lục ảnh đế đi đâu nhỉ?"

Kiều An Hảo không nói gì.

Bên trong nhà một màn yên tĩnh, qua một chút, Triệu Manh lại mở miệng hỏi: "Kiều Kiều, nếu như cả đời này cậu không tìm được anh ấy thì làm sao đây? Chẳng lẽ cứ như vậy đi tìm sao?"

"Ừ." Kiều An Hảo nhẹ giọng trả lời, lại mang theo vài phần kiên định và ý nguyện: "Tìm nữa, một ngày không tìm được lại tìm một ngày, cả đời không tìm được tìm cả đời, nói tóm lại, lần này tớ sẽ không bao giờ ... buông tay nữa."

Triệu Manh thấy Kiều An Hảo như vậy, cảm thấy đau lòng, muốn nói gì đó trấn an Kiều An Hảo, nhưng lần nào cũng cảm thấy lời nói thừa thãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.