Hôn Trộm 55 Lần

Chương 619: Lục Cẩn Niên, em có thai (10)



Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo lên đến tầng cao nhất, trong thang máy vô cùng yên lặng, ngoại trừ người phục vụ khách sạn, chỉ có hai người bọn họ.

Lục Cẩn Niên đứng ở một bên lạnh lùng, một tay giữ hành lý, Kiều An Hảo đứng bên cạnh, tầm mắt vẫn dừng trên người anh, mà dường như anh không hề biết đến sự có mặt của cô, khóe mắt rơi trên người cô một chút.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên coi thường, đáy lòng có chút khổ sở, từ khi cô nhìn thấy anh, đã nghĩ đến việc giải thích việc lỡ hẹn của mình, nhưng ở nghĩa trang phía Tây ngoại thành, anh thấy cô đi tới, ở trong nhà bà, anh đã trực tiếp tiễn khách, ở trong khách sạn, cô chỉ mới nói ra đêm tình nhân của Ngưu Lang Chức Nữ, đã bị anh tức giận đuổi ra khỏi phòng, nhưng lúc này anh đang ở trong thang máy với cô, tại sao anh lại không giận dữ với cô…

Nghĩ đến đây, đột nhiên Kiều An Hảo mở miệng, phá vỡ im lặng trong thang máy.

Cô sợ mình giống như những lần trước, ngay cả nói cũng chưa làm xong, đã bị anh bóp cổ, ngăn cản câu nói kế tiếp, vì thế cô hay dùng tốc độ nhanh nhất, trực tiếp nói đến vấn đề trọng tâm, đơn giản rõ ràng nói ra: “Em ở bệnh viện.”

Người phục vụ là người Mĩ, nghe không hiểu tiếng Trung, nhưng nghĩ Kiều An Hảo nói với mình, vì thế liền quay đầu mỉm cười, nhìn về phía cô, kết quả lại thấy cô nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên, nhân lúc hai người quen biết đang nói chuyện với nhau, anh ta liền nuốt câu nói định nói ra vào bụng.

Nói ra được lời trong lòng, Kiều An Hảo cảm thấy thoải mái được một ít, rồi nói tiếp: “Đêm lễ tình nhân kia, em không đi gặp anh, vì em ở trong bệnh viện…”

Bàn tay đang giữ vali của Lục Cẩn Niên tăng thêm lực, sau đó trên mặt anh liền hiện lên một tia giễu cợt.

Vừa nghe đến cô nhập viện, đáy lòng không chịu được nổi lên một tia đau lòng.

Anh đúng là hết thuốc chữa, đã bị cô làm tổn thương thành bộ dáng như thế này, còn điên rồ vì cô.

Thậm chí, lúc nhìn cô lẻ loi một mình đi đến nước Mỹ, biết cô theo anh, anh còn cố ý đợi cô nhiều lần.

“Tôi đã nói với em, tôi không muốn nói đến việc trước kia!” Lục Cẩn Niên không biết đang giận chính mình, hay giận cô ấy, giọng nói phát ra mang theo khí thế bức người, gọn gàng dứt khoát ngắt ngang lời cô: “Mặc kệ là do em tìm cớ, hay là nhập viện thật, cũng không cần nói cho tôi nghe, tôi cũng không có hứng thú! Tôi nghĩ trong lòng em rõ nhất, cho tới bây giờ, điều tôi để ý không phải là vì sao em không tới gặp tôi, mà là…”

Lục Cẩn Niên nói tới đây, bỗng nhiên dừng lại.

Rốt cuộc anh muốn vì cô mà điên tới khi nào?

Rõ ràng đã nói muốn quên đi, tại sao lại nói chuyện vô nghĩa với cô như vậy?

Chẳng lẽ còn muốn giẫm lên vết xe đổ, lại muốn chịu đựng sự tuyệt vọng sống không bằng chết này hay sao?

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại buồn bã, nói nửa câu sau: “Em gửi tin nhắn đến cho tôi…” Nuốt câu nói vào bunhg, đổi thành nghiến răng nghiến lợi nói một câu: “Quên đi!”

Sau đó, Lục Cẩn Niên mở to mắt, khôi phục vẻ lạnh nhạt, giọng nói lạnh lùng tẻ nhạt: “Cô Kiều, tôi mặc kệ em mục đích em đến nước Mỹ để làm gì, tôi chỉ muốn nói cho em biết, tôi không muốn nảy sinh gì đó với em.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.