Hôn Trộm 55 Lần

Chương 630: Đi đăng ký kết hôn [1]



Editor : Meitu

Trên người Kiều An Hảo đặc biệt có mùi hương ngọt ngào, trong nháy mắt quét sạch hô hấp của Lục Cẩn Niên, anh còn sót lại một chút ý thức, thúc đẩy anh muốn kéo cô từ trong ngực ra, nhưng tay anh lại không thể.

Kiều An Hảo trong ngực, ngược lại còn nhón chân lên, ngăn chận môi của anh.

Răng môi giao tiếp mềm mại, hoàn toàn vỡ tung trong cơ thể của anh, lý trí trong phút chốc bị tiêu tan, trong đầu không còn bất kỳ suy nghĩ gì, chân cũng đã nâng lên, đá văng cửa, ôm Kiều An Hảo, giẫm chân tại chỗ đi vào phòng, sau đó đá cửa, đặt cô trên cánh cửa, hôn sâu hơn.

Lục Cẩn Niên hôn, mãnh liệt mà lại thô bạo, hôn Kiều An Hảo đến mức muốn ngất xỉu, thân thể mềm mại, trong nháy mắt không có sức.

Có thể là do thuốc, động tác của anh có chút gấp gáp, khẩn cấp cởi y phục của cô, bởi vì nút cài quá nhiều, cởi có chút khó khăn, anh trực tiếp dùng sức xé ra, khiến hàng nút rơi tứ tung, rơi trên mặt đất, phát ra liên tiếp tiếng vang thanh thúy.

Hai người còn chưa tới phòng ngủ, toàn bộ quần áo đã rơi ra, từ cửa phòng vẫn rơi đầy đến phòng khách, Lục Cẩn Niên thở gấp nặng nề, đẩy ra cửa phòng ngủ, hung hăng đè Kiều An Hảo trên giường, không thể chờ đợi vô vấn đề chính.

Lục Cẩn Niên đã lâu không làm, thêm tác dụng của thuốc, lại càng điên cuồng muốn, Kiều An Hảo vốn tỉnh táo, nhưng bị sự lãnh đạo của anh, thật vất vả đợi đến lúc anh kết thúc, cô vừa định thở phào một cái, anh lại đột nhiên ôm cô đổi một tư thế, lần nữa trở lại.

Đến cuối cùng, Kiều An Hảo cũng cũng đếm không hết rốt cuộc Lục Cẩn Niên muốn bốn lần, hay năm lần, chẳng qua cô chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân mình muốn rã rời, không còn sức nữa.

Thật vất vả mới đến kết thúc, Kiều An Hảo cũng lười phải nhúc nhích, cứ như vậy gối lên lồng ngực Lục Cẩn Niên mệt mỏi ngủ.

-bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Khi Lục Cẩn Niên...tỉnh lại, ngoài cửa sổ còn là một mảnh đen nhánh, anh vươn tay muốn tìm điện thoại di động, lại sờ thấy một mảnh mềm mại, khẽ cau mày, sau đó mượn ánh đèn ngoài cửa sổ, thấy Kiều An Hảo vùi ở trong ngực của mình đang ngủ say, trong nháy mắt sửng sốt, qua hồi lâu, mới hiểu được tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau đó ý thức được, mình có thể là bị Kiều An Hảo hạ thuốc.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo ngủ hồi lâu, mới đưa tay nhẹ nhàng kéo cô đặt ở một bên gối, sau đó vén chăn lên, xuống giường, đi vào phòng tắm.

Tắm xong, Lục Cẩn Niên khoác một món áo choàng tắm ra ngoài, nhìn Kiều An Hảo cỏn đang ngủ say, kéo cửa phòng ngủ đi ra ngoài.

Trên sàn nhà phòng khách, khắp nơi tán loạn quần áo của hai người, Lục Cẩn Niên đứng một lát, cúi người, cầm quần áo từng cái từng cái nhặt lên, ném vào trong giỏ đựng đồ dơ trong phòng vệ sinh.

Ra ngoài, trước lấy điện thoại di động, liếc mắt nhìn thời gian, bốn giờ sáng.

Có thể tối hôm qua quá mức điên cuồng, Lục Cẩn Niên cảm giác được thân thể có chút mệt mỏi, anh pha một ly cà phê, bưng tới ban công, ngồi ở trên ghế, thuận tay cầm bao thuốc lá trên bàn thủy tinh, rút một điếu thuốc đốt, nhìn chằm chằm cảnh đêm sáng đèn ngoài cửa, không nhanh không chậm hít một hơi.

Khói lượn lờ sau lưng, vẻ mặt Lục Cẩn Niên rất nhạt, ánh mắt cũng có chút mơ hồ, cả người thoạt nhìn rất gió êm sóng lặng, nhưng mà, chỉ có một mình anh rõ ràng nhất, lúc này đáy lòng của anh đã sớm như cuồng phong bão táp, ầm ĩ dữ dội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.