Hôn Trộm 55 Lần

Chương 632: Đi đăng ký kết hôn [3]



Tối hôm qua phát sinh chuyện gì, giống như bộ phim xẹt qua, trong đầu cô, từng hình ảnh cứ xẹt qua, sau đó Kiều An Hảo liền nhìn quanh phòng ngủ, nhìn thấy không có Lục Cẩn Niên, bản năng nghĩ đến Lục Cẩn Niên chạy thoát lập tức nhảy xuống giường, sau đó hoàn toàn không nhận thấy mình chưa mặc gì cả, chạy ra khỏi phòng ngủ.

Lục Cẩn Niên đứng sát cửa sổ phòng khách, nghe được tiếng mở cửa sau lưng, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy Kiều An Hảo trần như nhộng, anh cau mày, sau đó quay lưng, giọng nói cứng rắn nói:“Mặc xong quần áo, trở ra.”

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên nhắc như vậy, mới phát hiện mình chưa mặc gì, gương mặt trở nên đỏ bừng, trở về phòng ngủ, đóng cửa lại.

Kiều An Hảo tắm rửa xong, bọc áo choàng ra, nhìn quần áo còn nguyên nhãn đặt chỉnh tề bên giường.

Chắc là Lục Cẩn Niên tỉnh dậy sớm hơn đi mua giúp cô.

Kiều An Hảo sấy tóc, tùy tiện cột lại, sau đó mặc quần áo, mới từ trong phòng ngủ đi ra.

Lục Cẩn Niên đã đặt thức ăn ngay ngắn trên bàn, nghe tiếng cửa phòng mở, hơi hơi ngẩng đầu nói:“Lại đây ăn chút đi.”

Sau đó liền thuận thế ngồi ở trên ghế.

Kiều An Hảo đi qua, quan sát vẻ mặt của Lục Cẩn Niên, phát hiện không có phẫn nộ hay dấu hiệu chất vấn, đáy lòng trở nên có chút kiên định, mới ngồi xuống.

Lục Cẩn Niên đưa cho Kiều An Hảo một đôi đũa, ý bảo cô ăn cơm.

Kiều An Hảo hoàn toàn yên tâm, lúc cúi đầu ăn, đáy lòng còn đang suy nghĩ, đề nghị của Triệu Manh rất đáng tin, Lục Cẩn Niên tức giận nhưng cũng cùng ăn.

Ngủ lâu như vậy Kiều An Hảo, có chút đói bụng, hơn nữa tâm tình tốt, khẩu vị tốt, ăn cũng ngon miệng.

Lục Cẩn Niên ngồi một bên, chỉ động đũa một chút, rồi đặt xuống, tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn chằm chằm Kiều An Hảo ăn.

Mãi cho đến khi Kiều An Hảo ăn no, buông đũa, Lục Cẩn Niên mới giật mình, rút ra khăn tay, đưa cho Kiều An Hảo, sau đó đứng dậy, đi trở về trước ghế salon phòng khách, như đang suy nghĩ gì đó, sau một lúc lâu, liền khom người cầm hộp thuốc trên bàn, đi đến một bên rót nước, cầm ly nước trở lại bàn ăn, đặt ly nước trước mặt Kiều An Hảo, sau đó do dự đại khái mười giây, cầm hộp thuốc trong tay đưa tới:“Uống cái này đi.”

Kiều An Hảo đang cầm khăn ướt lau tay, trên mặt còn lộ một nụ cười nhàn nhạt, cô thấy Lục Cẩn Niên đưa tới một hộp thuốc trước mặt mình, còn ngẩng đầu, hỏi một câu:“Cái gì vậy?”

Lục Cẩn Niên không mở miệng.

Kiều An Hảo mở to mắt, mới nhìn hộp thuốc trong tay anh, tiếp theo huyết sắc mất hết, nắm chặt khăn tay, trên mặt vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, sau một lúc lâu, mới ngẩng đầu nhìn Lục Cẩn Niên, đáy mắt mang theo vài phần khó hiểu:“Sao lại đưa tôi cái này?”

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm gương mặt cô trong chốc lát, đặt thuốc lên bàn, cũng không trả lời vấn đề của cô, mà lấy trong túi âu phục của mình, tấm vé máy bay, đặt bên cạnh hộp thuốc, bình tĩnh nói:“Uống thuốc đi, tôi đưa em ra sân bay.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.