Hôn Trộm 55 Lần

Chương 657: Tin nhắn trong điện thoại di động (8)



“Tôi chỉ có một yêu cầu, đó chính là, ở kịch bản này cô ta tát Kiều An Hảo bao nhiêu cái, ở kịch bản sau khi sửa trả lại gấp 10 lần!”

Lục Cẩn Niên dùng từ “cô ta” thay thế cho Lâm Thi Ý, vẻ mặt tựa như vô cùng khinh thường.

Trả lại gấp 10 lần… Chính là, Lâm Thi Ý dùng tiền để đổi lại kịch bản, cô muốn cho Kiều An Hảo ăn vài cái tát, thế nào là chuyển thành bị ăn tát của Kiều An Hảo.

Như vậy nghĩa là… Lục Cẩn Niên cũng không có cắt bỏ cảnh diễn của cô?

Lâm Thi Ý ngồi trên ghế của mình, hơi ngẩng cằm, trong lòng chậm chạp suy nghĩ.

Cô không thể trêu vào Lục Cẩn niên, thậm chí đã bị anh làm cho đủ thảm, cũng là thảm đến bị đóng băng, cô cũng không cần như những người khác, để có thể tồn tại được trong giới giải trí mà lấy lòng Lục Cẩn Niên.

Một khi đã như vậy, cô cũng không cần trước mặt nhiều người như vậy, lúc cô nhục nhã như vậy, lại vẫn nén giận.

Huống chi, sợ là sau lưng cô có đầu tư, Lục Cẩn Niên cũng không muốn vì một người phụ nữ mà đắc tội đi…

Nghĩ tới đây, Lâm Thi Ý nhẹ cười một phen, không sợ chút nào mở miệng nói: “Không phải nói là có thể cắt bỏ toàn bộ cảnh diễn của tôi sao? Như thế nào lại không bỏ? Hóa ra Lục Ảnh đế trong miệng cô Kiều cũng chỉ lợi hại thế thôi sao?”

Người trong phòng nghe được những lời này của Lâm Thi Ý, đều đã toát mồ hôi dầm dề vì cô.

Tất cả mọi người đều cho rằng kế tiếp Lục Cẩn Niên sẽ trút ngay lửa giận vào cô, ai ngờ anh lại coi cô ta giống như không hề tồn tại, vốn không thèm để ý đến lời nói của cô ta, chỉ đưa ánh mắt lạnh lùng liếc đạo diễn nói: “Nếu Kiều Kiều nói ngừng quay, vậy thì liền ngừng quay ba tháng đi.”

Thật đúng là ngừng quay… tổn thất sẽ rất lớn… đạo diễn mở miệng cầu xin theo bản năng: “Lục Tổng…”

Từ đầu Lục Cẩn Niên đã không cho đạo diễn cơ hội nói chuyện, dáng vẻ không muốn thương lượng, mở miệng nói: “Năm tháng.”

Đạo diễn nhìn về phía Kiều An Hảo, để cô hỗ trợ: “Cô Kiều…”

“Tám tháng.” Lục Cẩn Niên không hề nghĩ ngợi nói ra. “Anh dám mở miệng nói một chữ, tôi tiền trực tiếp cho ngừng quay hẳn một năm.”

Đạo diễn hoàn toàn không dám lên tiếng.

Kiều An Hảo ngồi ở một bên, dùng lực cắn ống hút, rất không dễ dàng bởi vì Lục Cẩn Niên không có nổi giận mà để thả tâm, lại là bốn bề dậy sóng, có phải náo nhiệt quá rồi không?

Lục Cẩn Niên không nhanh không chậm đưa tầm mắt trên người đạo diễn thu hồi lại, chậm rãi nhìn Lâm Thi Ý: “Bạn trai của cô Lâm có tiền như thế, đầu tư vào những mấy ngàn vạn, ngừng quay bảy tám tháng, cũng không đáng để ý đâu.”

Lâm Thi Ý mấp máy môi không nói gì.

Lục Cẩn Niên tiếp tục từ từ mở miệng: “Nếu cô Lâm thật sự muốn khởi quay bộ phim này, cũng không phải là không thể, có thể bảo bạn trai của cô rót tiền vào, đến lúc đó đừng nói thay đổi kịch bản, cho dù là phim hiện đại đổi thành phim cổ trang, đều theo cô.”

Tay của Lâm Thi Ý nắm thành quả đấm, vẫn không nói gì.

Lục Cẩn Niên nâng một tay lên, lười biếng khoát lên ghế tựa sau lưng Kiều An Hảo, tiếp tục hỏi: “Đúng rồi, cô Lâm, vừa nãy cô nói cái gì? Nói tôi không có cắt hết cảnh diễn của cô?”

Lục Cẩn Niên giống như nghe thấy truyện cười, nhẹ cười một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.