Hôn Trộm 55 Lần

Chương 687: Tin nhắn trong điện thoại di động (37)



Editor: Xiu Xiu

Chỉ là còn chưa kịp phát ra âm thanh gì, trước mắt bao nhiêu người, đã trực tiếp bị Hứa Gia Mộc dắt đi ra khỏi đại sảnh.

Hàn Như Sơ phản ứng lại Hứa Gia Mộc, nhưng là lúc này lại bắt đầu tiệc từ thiện.

Người chủ trì bữa tiệc đứng trên sân khấu, nắm microphone, nói xong một chút lời chúc mừng từ phía Chính phủ.

Kiều An Hảo ngồi bên cạnh bác gái, nhìn thấy Hứa Gia Mộc và Hàn Như Sơ ngồi hai bên người Hứa Vạn Lý, hai mẹ con dường như đang có khắc khẩu, vẻ mặt đều khó coi.

Nếu tới tham gia tiệc từ thiện tối, tự nhiên cũng sẽ có ý nghĩa là tham gia vào một cuộc bán đấu giá nào đó.

Thật ra những đồ trong tiệc từ thiện, không phải không có thứ tốt, nhưng là dưới tình hình chung đều là có lệ mang đến tham gia, đương nhiên cũng có thể là những di vật của danh gia vọng tộc.

Trước khi cuộc đấu gía diễn ra, mấy thứ này không tính là đặc biệt quý, đại đa số đều là đồ trang sức, châu báu và một chút vật trang trí.

Cuộc đấu giá diễn ra suôn sẻ được một lúc, từ nhỏ đến lớn Kiều An Hảo đã xem qua không biết bao nhiêu lần, nhắm mắt lại đều có thể biết được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Tầm khoảng hơn một giờ, rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy điều quan trọng nhất của buổi tiệc, vốn dĩ cả hội trường đang lâm vào trạng thái trầm trầm buồn ngủ, rốt cuộc liền trở nên sinh động hẳn lên, ngay cả người chủ trì cũng giơ microphone lên, giọng điệu giống như kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì đó: “Sắp tới sẽ cho mọi người chiêm ngưỡng một chiếc tủ âm tường, tên là “Kỳ tích”, do 30 người thợ thủ công danh tiếng tạo ra trong năm năm, nó là một trân phẩm hiếm có, giá khởi điểm là một triệu hai ngàn vạn nhân dân tệ, ....”

Theo lời nói của người chủ trì, có người đến giữa sân khấu mang miếng vải đen vén ra, để lộ ra một chiếc tủ âm tường màu xanh thẫm, mặt trên khảm đầy các loại bảo thạch, dưới ánh đèn, trở nên cực kỳ chói mắt....

“Thật sự là kỳ tích, có đúng hay không? Như thế chúng ta liền bắt đầu cuộc đấu giá này đi, bắt đầu...”

Người chủ trì nói xong được nửa phút, có người đưa ra giá đầu tiên: “Một triệu hai ngàn ba trăm vạn nhân dân tệ.”

“Một triệu hai ngàn tám vạn nhân dân tê.”

“Một triệu ba trăm ngàn nhân dân tệ.”

Thế nhưng trôi qua hai mươi phút, giá của chiếc tủ âm tường này đã tăng lên tới hai triệu nhân dân tệ, nhưng hiện tại vẫn có người đang không ngừng mở miệng tăng giá lên, không có dấu hiệu nào muốn dừng lại, mãi đến khi giá được kéo lên đến ba triệu nhân dân tệ, người tham gia cũng chỉ còn hai ba người, giá cả lại tăng thêm hai ngàn vạn, rốt cuộc chỉ còn lại một mình Kiều gia.

“Ba triệu hai ngàn vạn, lần một.”

“Ba triệu hai ngàn vạn, lần hai.”

Lúc người chủ trì đang chuẩn bị hô lần thứ ba, Hàn Như Sơ vẫn trầm mặc nãy giờ, chợt đột nhiên mở miệng: “Ba triệu bốn trăm ngàn.”

Toàn hội trường liền rộ lên.

Người ở đây, ai cũng biết, năm trước Hứa gia bị mua lại, bây giờ đã không còn như trước.

Lúc này, bà mở miệng hô lên giá ba triệu bốn trăm ngàn, nhất thời liền hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Kiều An Hảo đợi một đêm, chính là vì thời khắc này.

Về chuyện của cuộc đấu giá lần này, thật ra vẫn là trong một lần Kiều An Hạ vô ý nói cho cô biết.

Nói là vì Hứa thị không còn như trước, năm nay Kiều gia phải giúp Hứa thị hoàn thành một cuộc đấu giá, để nói cho mọi người biết, Hứa Thị sau khi bị thay đổi đại cổ đông, nhưng vẫn còn tiền như cũ, có thể đứng ra đầu tư, tuy bỏ ra một số tiền lớn, thật ra, cũng mang đến lợi ích to lớn cho mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.