Hôn Trộm 55 Lần

Chương 699: Giải thích



Lục Cẩn Niên cười thành tiếng, nhìn người phụ nữ đang phát điên trong màn hình điện thoại, giọng điệu hòa hoãn nói: “Ừhm, anh cực kỳ yêu một chú cún ngốc nghếch.”

Anh cực kỳ yêu một chú cún ngốc nghếch.... Kiều An Hảo thấy như có sợi lông vũ, chậm rãi vờn qua nơi mẫn cảm nhất trong trái tim của mình, cả người đều có chút mơ màng, ngay cả tầm mắt cũng không có điểm xác định, không ngừng dao động.

Những lời này, rõ ràng là mắng cô là cún, không đúng, là cún còn chưa nói, còn là cún ngốc nghếch... nhưng cô lại cảm thấy có bao nhiêu ngọt ngào, chẳng lẽ cô bị mắc chứng cuồng ngược trong truyền thuyết?

Kiều An Hảo thấy được chính mình đúng là hết cách với Lục Cẩn Niên, ra vẻ tức giận, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên: “Lục Cẩn Niên, đây là anh đang thổ lộ với em sao?”

Lục Cẩn Niên tiếp tục cười thành tiếng, không trả lời chính diện vấn đề của cô, ngược lại lại vứt cho cô: “Em cảm thấy được sao?”

Em cảm thấy được, là anh đã thổ lộ với em.

Trong thâm tâm của cô yên lặng nói một câu, sau đó đặc cốc sữa lên mặt bàn, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã qua mười hai giờ đêm rồi.

Lục Cẩn Niên ở bên kia chắc đã qua mười một giờ, buổi chiều còn có cuộc họp, từ hôm qua sau khi rời đi, đến bây giờ còn chưa được nghỉ ngơi...

Kiều An Hảo nâng mí mắt, nhìn qua điện thoại, hỏi anh: “Anh vẫn không buồn ngủ sao?”

“Ừhm... Đợi một lát nữa đi...” Bay một chặng đường dài như thế, hội nghị suốt cả đêm, thật ra rất mệt mỏi, nhưng cùng cô trò chuyện như này, lại khiến anh rất thoải mái, tốt hơn một mình anh nhắm mắt lại nằm trên giường đi vào giấc ngủ, càng dưỡng sức khỏe hơn.

“Gọi video đường dài, cực kỳ đắt, hơn nữa còn là em gọi cho anh, có thể điện thoại sắp hết tiền rồi.” Kiều An Hảo nhỏ giọng nói thầm.

Lục Cẩn Niên lười biếng dựa vào giường, lấy di động ra ấn ấn gì đó, không nói gì.

Kiều An Hảo có thể nghe thấy tiếng ấn bàn phím cực kỳ nhỏ của anh.

“Anh làm gì thế?” Kiều An Hảo rất tò mò hỏi một câu: “Gửi tin nhắn cho ai à?”

“Ừhm.” Lục Cẩn Niên có chút không yên lòng lên tiếng, sau đó di động của cô liên kêu lên, có hai tin nhắn hiện ra phía trên cuộc gọi video.

Mạng điện thoại Trung Quốc gửi lại một tin nhắn, tổng cộng có hai tin, mỗi tin đều là ngạch mức năm chữ số, sau đó di của cô từ ngạch trống, đạt tới ngạch sáu con số.

Trong nháy mắt, Kiều An Hảo liền ngớ ra.

Trong di động vang lên tiếng của Lục Cẩn Niên: “Đến rồi hả?”

Kiều An Hảo bừng tỉnh ngộ ra: “Anh vừa mởi gửi tin nhắn, là gửi tiền điện thoại cho em à?”

Lục Cẩn Niên chỉ nhíu mày, không nói gì, anh hành động như vậy, rõ ràng cho thấy suy đoán của cô là đúng.

Cái gọi là hạnh phúc tràn đầy, chính là cảm giác này đi.

Có một số việc, cô vốn muốn chờ anh về rồi nói, nhưng hiện tại, đột nhiên cô không muốn đợi nữa.

“Ừhm... Lục Cẩn Niên, nếu anh thật sự không ngủ được, em nói một câu chuyện cho anh nghe nhé?”

“Được?” Lục Cẩn Niên không hề di nghị: “Chăm chú lắng nghe.”

Kiều An Hảo mỉm cười, nhẹ nhàng nói một câu: “Anh chờ em một chút, em lên lầu đã.”

“Ừhm.” Lục Cẩn Niên đáp lại, Kiều An Hảo dùng tốc độ nhanh nhất chạy lên lầu, sau đó chạy về phòng ngủ, học dáng vẻ của anh trong video, nằm trên giường, sau lưng lót một cái gối, ôm chăn nói: “Hiện giờ em bắt đầu nhé!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.