Hôn Trộm 55 Lần

Chương 702: Giải thích



Editor : Meitu

Vốn Kiều An Hảo đang đắm chìm trong tâm trạng bi thương, nghe tiếng điện thoại truyền tiếng ‘bíp bíp bíp’, trong nháy mắt ngạc nhiên, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, chậm chạp tỉnh táo lại.

Cô đang giải thích với anh... Sao anh lại đột nhiên cúp điện thoại?

-

Rõ ràng Lục Cẩn Niên không có phản ứng mãnh liệt, chẳng qua là nói chuyện điện thoại đơn giản, thậm chí giọng nói và nội dung vẫn còn lưu luyến.

Nhưng mà anh lại cảm giác giống như mình trải qua cuộc thi marathon vậy, hô hấp dồn dập hoàn toàn không thể khống chế.

Anh hung hăng quăng điện thoại lên giường, trong lòng không ngừng run rẩy, sau đó vén chăn lên, vòng quanh phòng ngủ tới tới lui lui đi lại không ngừng.

Kiều An Hảo nói gì nhỉ?

Ban đầu nói cô hôn mê suốt bốn ngày? Nói những tin nhắn kia không phải cô gửi? Nói cô còn muốn gửi tin nhắn xin lỗi anh?

Điều này hoàn toàn ngược lại với nhận thức trong đầu của anh!

Nói cách khác, Kiều An Hảo chưa từng mở miệng nói anh không xứng!

Hơn nữa, lúc nãy cô còn nói gì?

Nếu như cô gái kia, biết anh bày tỏ, cô nhất định sẽ không từ chối!

Lục Cẩn Niên cảm thấy hạnh phúc đến quá nhanh, anh thật sự không có cách cách nào tiêu hóa.

***, này sẽ không phải là anh suy nghĩ lung tung, đang nằm mộng giữa ban ngày chứ?

Lục Cẩn Niên quay đầu nhìn mặt trời chói lọi, trước kia trong lòng anh có sự thống khổ, buổi tối đều là hành hạ, bây giờ là ban ngày...

Lục Cẩn Niên giơ tay lên, vuốt vuốt trán, xong đời, nhất định là trong lòng anh lại xuất hiện vấn đề, anh nhanh chóng gọi cho Lucy, để cô mau đến đây, lập tức, lúc này cần phải có một người bác sĩ tâm lý tâm sự với anh!

Lục Cẩn Niên nghĩ tới đây, liền nhanh chóng nhặt lên điện thoại di động: "Lucy, tôi cảm thấy bây giờ tôi hết sức không bình thường, cô mau chóng tìm 1 bác sĩ tâm lý có thể đáng tin đến khách sạn Hilton, phòng 1513..."

Lục Cẩn Niên dừng một chút, trước khi cúp điện thoại, còn nói: "Tốt nhất cô nên gọi 2 người tới đây, tôi nghĩ lần này có thể không phải là chứng uất ức mà là chứng hoang tưởng."

Cúp điện thoại xong, Lục Cẩn Niên liền thấy lịch sự cuộc gọi của mình và Kiều An Hảo.

Thật sự anh và cô vừa gọi điện thoại...

Lục Cẩn Niên suy nghĩ, gọi lại cho Kiều An Hảo, điện thoại rất nhanh được nhận nghe: "Lúc nãy em gọi cho anh?"

Tiếp theo câu hỏi thăm của anh, đổi lấy chất vấn của Kiều An Hảo: "Lục Cẩn Niên, sao lúc nãy anh lại cúp điện thoại của em?"

Chẳng qua Lục Cẩn Niên tiếp tục hỏi tới: "Em vừa gọi điện thoại nói cho anh nghe em hôn mê suốt 4 ngày? Có đúng không?”

Kiều An Hảo mở miệng, cũng không kịp trả lời, Lục Cẩn Niên lại hỏi: "Em còn nói, em không có trả lời bất kỳ tin nhắn nào, có đúng không?"

"Còn nữa, em nói, nếu như em biết anh tỏ tình sẽ không từ chối? Có phải không?"

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên liên tục chặn hỏi ba vấn đề không nói được lời nào, đáy lòng nổi lên một cỗ tức giận, vừa định hỏi rốt cuộc anh làm sao, giọng Lục Cẩn Niên truyền đến: "Kiều Kiều, thật ra thì trong lòng em, anh xứng đáng yêu em, có đúng không?"

Một câu nói này, hỏi khiến đáy lòng Kiều An Hảo mơ hồ nhói đau , những tức giận nhỏ nhặt kia trong nháy mắt tan biến thành mây khói, cô nói với Lục Cẩn Niên hết sức chắc chắn: "Đúng."

Bởi vì đau lòng, Kiều An Hảo mở miệng, giọng nói có chút kích động.

Cô mở miệng, nói tiếp: "Thật ra thì em và anh..."

Chỉ là cô chưa nói hết, điện thoại lại một lần nữa bị Lục Cẩn Niên cắt đứt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.