Hôn Trộm 55 Lần

Chương 719: Vợ chồng Lục Kiều (7)



Bây giờ so với lúc nãy, hôn càng sâu hơn, nóng bỏng vô cùng.

Hô hấp của Kiều An Hảo cũng với răng môi lẫn trong đó, đều bị sự mát lạnh của Lục Cẩn Niên xâm chiếm hết.

Trong đầu của cô ong ong cộng hưởng, có một cảm giác kích thích không nói nên lời, đầu lưỡi nóng bỏng của anh cấp tốc càn phá trong miệng cô, như chạm vào tận nơi mềm mại nhất trong trái tim cô.

Hôn đến sau cùng, cả người Kiều An Hảo đều đã quên phóng viên đang đứng ở gần đó, chỉ đáp lại nụ hôn của anh theo bản năng.

Cô chủ động, như là kích thích đến anh, cả người anh đều dán vào thân thể của cô, giống như dùng hết toàn lực bao bọc lấy cô, khiến tất cả sức lực của cô như bị rút hết, khiến cô ngày càng trở nên hồ đồ.

Nụ hôn giằng co rất lâu, rất lâu...

Lúc Kiều An Hảo cho rằng chính mình sắp hít thở không thông, rốt cục môi của anh cũng chậm rãi rời đi, cô lại vẫn ngây ngốc như cũ nhắm mắt lại, trái tim đập vô cùng mạnh mẽ, ngay cả hô hấp cũng như dừng lại.

Lục Cẩn Niên cúi đầu xuống, ánh mắt cực nóng nhìn chằm chằm cô, giống như một giây sau đều muốn nuốt sống cô vào bụng, hô hấp của anh cũng có chút bất ổn, chậm rãi vươn tay, sờ sờ mấy sợi tóc loạn lạc bởi vì hôn môi của cô, ghé vào bên tai cô, thấp giọng nói: “Vốn dĩ vừa nhìn thấy em, đã muốn hôn em như thế rồi.”

Thật là mờ ám rõ ràng, lại bị anh nói ra bằng giọng nói trong trẻo lạnh lùng như thế, mang theo sự mê hoặc khó cưỡng lại, lông mi của Kiều An Hảo run rẩy, sau đó mới ý thức được mình bị hôn đến có chút khó chịu, vội vàng hít sâu vào một hơi, mở to mắt, liền thấy ánh mắt thâm thuý của anh, theo bản năng lại né tránh, muốn nhìn anh mà cũng không dám nhìn.

Bởi vì thân thể hai người tiếp xúc quá chặt chẽ, Kiều An Hảo có thể rõ ràng cảm nhận được bên dưới người anh đang có biến hóa, khuôn mặt cô nóng bỏng đỏ bừng, sau khi hôn xong càng đỏ như có thể nhỏ ra máu, sau cùng liền chôn đầu vào trong lồng ngực của anh, nhỏ giọng nói thầm một câu: “Đáng ghét a.”

Một tiếng “a” sau cùng, chính cô cũng không chú ý mà kéo dài ra, cực kỳ giống như đang hờn dỗi, Lục Cẩn Niên nghe xong hừ một tiếng, cảm nhận được hai gò má nóng bỏng của cô, càng ôm chặt cô hơn nữa.

Qua một lúc thật lâu, Lục Cẩn Niên mới thở ra một hơi dài, lấy Kiều An Hảo ở trong lồng ngực ra, sau đó giơ tay lên, sửa soạn lại quần áo của cô cho chỉnh tề, mới lui về phía sau một bước, kéo khoảng cách giữa hai người ra một chút.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều An Hảo đỏ bừng, lẽn lút nâng mí mắt liếc anh một cái, nhìn thấy anh đang tao nhã chỉnh lại quần áo, sau đó mở miệng nói: “Đi thôi.”

Sau đó anh cầm tay cô, quay trở lại vào trong cửa hàng vừa mua túi.

Trợ lý và Triệu Manh ngồi trên ghế Sofa uống cà phê, người bán hàng vừa nãy còn đang nói cười đứng ở một bên, khuôn mặt vui vẻ không biết đang nói gì với bọn họ.

Trợ lý nhìn thấy Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên đầu tiên, lập tức đứng lên, nói: “Lục tổng, những thứ này vẫn trả lại sao?”

Kiều An Hảo vừa định nói “trả lại”, kết quả Lục Cẩn Niên lại nhanh hơn nói: “Không trả.”

“Lục Cẩn Niên...”

Kiều An Hảo chỉ mở miệng kêu tên anh, anh lại giống như đã hiểu rõ cô muốn nói gì, giọng nói khoan thai ngắt lời cô: “Không phải muốn về nhà sớm sao? Trả lại sẽ phải đợi lâu lắm, cứ vậy đi.”

Đã tặng cho cô Kiều rồi thì không muốn trả lại, còn tìm cái cớ nghe đường hoàng như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.