Hôn Trộm 55 Lần

Chương 724: Vợ chồng Lục Kiều (12)



Đi hai bước, Tống Tương Tư bỗng dưng dừng bước, cô cũng giống như cảm nhận được gì, đưa lưng về phía Hứa Gia Mộc đứng một lát, mới chậm rãi xoay người, tầm mắt hơi có chút trong trẻo lạnh lùng, cứ như vậy thẳng tắp đối mặt Hứa Gia Mộc.

Hồi lâu không thấy, lần nữa gặp nhau, ngược lại không có mùi vị phong lưu phoáng khoáng, quần áo trên người giống như đã mặc rất lâu, nhiều nếp nhăn, tóc rối loạn, sắc mặt suy sút mà mệt mỏi.

Chẳng qua, những thứ này cũng không có quan hệ gì với cô... Anh không phải là chồng cô, cô cũng không nên mất thời gian vì người không đáng.

Tống Tương Tư suy nghĩ, liền thu hồi tầm mắt, giống như Hứa Gia Mộc chỉ là người xa lạ không có chút liên hệ, cất bước tiếp tục đi về phía trước, chẳng qua là đi chưa tới hai bước, sau lưng liền truyền đến tiếng nói quen thuộc: "Tương Tư. "

Bước chân Tống Tương Tư chẳng qua hơi chậm lại, nhưng cũng chỉ vậy, sau đó ngay cả dừng lại cũng không có, tiếp tục lạnh lùng đi vào trong.

Hứa Gia Mộc cũng không biết mình bị sao, mẹ anh làm nhiều chuyện xấu, anh có nhà không muốn trở về, anh không mặt mũi nào đối mặt anh trai và bạn bè tốt của anh, anh cảm thấy trên thế giới này, mình lập tức biến thành cô đơn, anh rất muốn tìm người ở bên cạnh mình, cứ như vậy một lát...

Hứa Gia Mộc nghĩ tới đây, bất chợt người liền cất bước đuổi theo, hung hăng nắm lấy cổ tay Tống Tương Tư, kéo lui về phía sau môt bước, mặt quay về phía mình.

Tống Tương Tư vùng vẫy khỏi cổ tay của anh, gỡ không ra, liền cười khẽ một tiếng, bình tĩnh ngẩng đầu, nhìn lại Hứa Gia Mộc: "Anh Hứa, tôi nhớ rõ hiện giờ tôi và anh không có quan hệ gì cả, cũng không thân mật đến mức anh có thể tùy tiện kéo tôi trên đường..."

Tống Tương Tư nói cũng còn chưa nói hết, cả người bất chợt bị Hứa Gia Mộc kéo lại, sau đó liền rơi vào trong ngực của anh, bị anh ôm chặt lấy: "Tương Tư, ở bên anh một lúc, chỉ một lúc..."

Giọng nói Hứa Gia Mộc đáng thương mà lại bất lực, khiến cho Tống Tương Tư muốn nói điều gì đó giễu cợt nhưng cuối cùng lại nghẹn ứ trong họng.

Hứa Gia Mộc không nói chuyện, chẳng qua là càng kéo Tống Tương Tư trong lòng ngực mình ôm chặt hơn một chút.

Tống Tương Tư rõ ràng cảm giác được, có một giọt nước bên tai, tan mất vào trong quần áo, cô mím môi, hai bên tay nắm chặt bên người, cuối cùng vẫn giơ lên, ôm thắt lưng Hứa Gia Mộc.

Đầu Hứa Gia Mộc chôn sâu trong cổ cô, lại có một giọt lệ, gượng gạo lăn xuống đến cổ.

Trở lại Cẩm Tú viên, Kiều An Hảo chuẩn bị nước tắm cho Lục Cẩn Niên, sau đó thừa dịp lúc anh tắm, đơn giản dọn dẹp lại phòng ngủ bị cô bày bừa, thuận tiện còn mở bó hoa mà Lục Cẩn Niên đưa cho mình, đặt ở trong bình hoa, vì để tránh cho hoa tàn nhanh, Kiều An Hảo còn vẩy chút nước.

Lục Cẩn Niên tắm xong, từ trong phòng tắm đi ra, thấy Kiều An Hảo đang cầm điện thoại di động chụp thành quả bình cắm hoa của mình.

Kiều An Hảo nghe được cửa phòng tắm vang lên động tĩnh, cũng còn chưa quay đầu liếc mắt nhìn người sau lưng, bất chợt thắt lưng liền bị anh ôm lấy, sau đó liền ngã vào trong ngực của anh, sau đó anh nghiêng đầu trước, vòng qua cổ của cô, ngăn chặn môi của cô.

Theo nụ hôn của anh, tay của anh chui vào trong quần áo của cô.

Kiều An Hảo biết hành động Lục Cẩn Niên đại biểu chuyện gì, cô hơi trốn khỏi môi của anh, hơi thở có chút bất bình nói: "Anh bôn ba suốt như vậy, không mệt mỏi sao?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.