Hôn Trộm 55 Lần

Chương 809: Thăm lại quang cảnh mười năm trước [9]



Bởi vì, xuyên qua khung cửa sổ kia, có thể nhìn thấy sân bóng rổ của trường, mỗi khi học tiết thứ 3 vào buổi chiều thứ tư, là tiết thể dục của ban nhất, cô có thể nhìn thấy Lục Cẩn Niên chơi bóng rổ.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm vị trí mà Kiều An Hảo ngồi hồi lâu, mới quay lại đầu, một lần nữa nhìn về phía Kiều An Hảo, giọng nói mang theo một chút cô đơn: “Ngay lúc đó, anh còn tưởng rằng có thể đồng học cùng lớp với em.”

Kiều An Hảo nghe những lời nói này của Lục Cẩn Niên, đáy lòng nổi lên một tia thương cảm, cũng nổi lên một tia cảm khái không nói nên lời.

Lúc trước khi anh còn trẻ, vì cô cố ý không làm nửa bài thi, đến tam ban, nhưng mà cô lại vì anh, sống giết vào nhất ban, hai người liền cứ như vậy sai lầm ngẫu nhiên bỏ qua.

Trong cổ họng giống như là bị cái gì ngăn chặn vậy, có chút chua xót, còn có chút ấm, Kiều An Hảo giơ lên khóe môi, âm thanh phát ra rất nhỏ: “Thật là trùng hợp, em cũng nghĩ, có thể làm đồng học cùng lớp với anh.”

Tầm mắt Lục Cẩn Niên nhìn Kiều An Hảo, nổi lên một tầng kinh ngạc, còn nhảy lên một tia kinh hỉ: “Ngươi thi được nhất ban, là vì muốn làm đồng học cùng lớp với anh?”

“Đúng vậy.” Kiều An Hảo gật gật đầu, tùy ý tựa vào một bên bàn học, như là nhớ lại chuyện cũ một năm kia, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu, mới nói: “Đó là chuyện mà hiện tại em nhớ tới, đều cảm thấy là nửa năm ác mộng, vì thi được nhất ban, dường như chưa gần tới rạng sáng em sẽ không ngủ......”

Kiều An Hảo còn chưa nói xong, liền bị Lục Cẩn Niên mạnh ôm chặt vào trong lòng, cùng với ôm, còn truyền đến một câu nhẹ nhàng của anh: “Vậy em thi vào A đại, cũng là bởi vì anh?”

“Uh.” Kiều An Hảo chỉ nhẹ nhàng trả lời một câu, môi liền bị Lục Cẩn Niên hôn lên.

Lúc Lục Cẩn Niên hôn được một nửa, đột nhiên buông lỏng môi Kiều An Hảo ra, hơi thở có chút dồn dập nói nói: “Kiều Kiều, anh thực vui vẻ.”

Thật sự thực vui vẻ.

Đoạn năm tháng thanh xuân ngây thơ kia, không phải một mình anh cố gắng, mà cô cũng đồng dạng luôn tranh thủ.

Thật sự thực cảm tạ, ở thời điểm thanh xuân, anh yêu em.

Lục Cẩn Niên lại hôn lên môi Kiều An Hảo, trong phòng học vô cùng yên tĩnh, ánh mặt trời lẳng lặng xuyên qua cửa sổ chiếu lên trên bàn học, chiếu một tầng bị long đong ra.

Thật sự tốt lắm.

Anh một năm kia, gặp cô một năm kia, sau đó chuyện xưa một năm của bọn họ bắt đầu.

13 năm sau.

Anh và cô rốt cục cùng một chỗ, tuy rằng dung nhan biến hóa, nhưng mà, trong thân tâm anh vẫn và Lục Cẩn Niên năm đó, mà máu chảy trong cô vẫn là của Kiều An hảo năm đó.

Hôn hồi lâu, hai người dần buông ra.

Trong phòng học yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở không ổn định của bọn họ.

Tuy rằng Kiều An Hảo đã làm vợ người, thậm chí đều đã mang thai, nhưng vẫn bị nụ hôn cực nóng vừa rồi, khiến cho có chút mặt đỏ e lệ, hơi hơi cúi đầu xuống, đứng ở trước mặt của Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên thuận theo nhìn cô, nhìn hồi lâu, mới vươn tay, sửa lại tóc loạn ở bên tai của cô, nhét vào mang tai xong, sau đó cầm tay cô, nói: “Đi thôi, chúng ta đi nơi khác tiếp tục dạo một vòng.”

Từ trong phòng học đi ra, Lục Cẩn Niên nắm tay Kiều An Hảo, đi về hướng nhất ban, hai người cũng không có tiến vào phòng học ban nhất, lúc đi qua cửa sổ, hai người dừng lại nghỉ chân, nhìn vào bên trong.

Bảng đen không lau, trên mặt vẽ vài cái biểu đồ hình pa-ra-bôn, phía dưới là một ít công thức toán học rườm ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.